Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Việc chuyển nhà đơn giản hơn tôi tưởng. Đứng trong ngôi nhà mới chưa kịp quen thuộc, tôi quyết định sang chào hỏi hàng xóm cho thân thiện. Kết quả là vừa gõ cửa, người ra mở lại chính là anh chàng bắt chuyện hôm nọ.
Hai bên nhìn nhau trân trân, cuối cùng vẫn là anh ta lên tiếng trước.
"Hi, trùng hợp quá, cậu và bạn trai vừa dọn đến à?"
Tôi không chắc hôm đó ở quán bar anh ta có nhìn rõ mặt Hạ Kim An không. Em gái mình mà tiếp xúc với một người có nghi vấn là "gay lừa hôn" thì ai mà chẳng tăng xông cơ chứ?
"Anh hiểu lầm rồi, anh ấy không phải bạn trai tôi, chỉ là bạn cùng phòng thôi. Dạo này anh ấy đang tìm hiểu phụ nữ, tôi thấy không tiện nên dọn ra ngoài. Chào anh, tôi tên Liễu Phong."
Mắt anh ta bỗng sáng rực lên: "Chào cậu, tôi là Từ Dung Thừa, sau này chúng ta là hàng xóm rồi, mong được giúp đỡ nhiều hơn."
Tặng xong món quà nhỏ, tôi về nhà vật mình xuống giường, cố dùng giấc ngủ để trốn tránh tất cả. Việc chuyển nhà đi tiếp là không thực tế, nhưng Từ Dung Thừa ở đây đồng nghĩa với việc sẽ gặp Từ Dung Tuyên. Mà gặp cô ấy thì có khả năng lại gặp Hạ Kim An.
Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Nhưng giữa đêm lại bị đánh thức bởi tiếng đập cửa dồn dập.
12
Mở cửa ra, Hạ Kim An phong trần mệt mỏi đứng ngay trước cửa. Tôi hoảng hốt định đóng cửa lại nhưng anh đã đưa tay chặn cánh cửa, mây đen u ám bao phủ lấy đôi lông mày.
"Sợ tôi à? Sợ mà còn dám lén lút dọn khỏi nhà?"
Anh dùng sức chen vào trong. Từng bước ép sát tôi, hỏi lại lần nữa. Tôi chưa kịp mở miệng thì cửa lại vang lên tiếng gõ.
"Liễu Phong? Cậu không sao chứ?"
Là Từ Dung Thừa!
Tôi vội vàng đẩy Hạ Kim An vào góc khuất ở cửa vào: "Đừng lên tiếng!"
Sau đó mở cửa ra.
"Cậu không sao chứ? Tôi vừa nghe thấy có ai đó đập cửa rất to..."
"Không sao đâu, thật ngại quá, muộn thế này còn làm phiền anh nghỉ ngơi."
Tôi muốn nhanh chóng đuổi anh ta đi, nhưng "vị đại thần" trong phòng khách lại không hài lòng, lạnh lùng lên tiếng:
"Tôi cứ thắc mắc sao cậu bất chấp tất cả để dọn đến đây, hóa ra là 'nhất kiến chung tình' ở quán bar rồi."
Hạ Kim An đứng dưới ánh đèn sáng rực, gương mặt tuấn tú ưu việt lộ ra không sót chút nào. Nụ cười của Từ Dung Thừa nhạt đi.
"Tôi cứ tưởng là ai thiếu ý thức đập cửa giữa đêm, hóa ra là anh bạn trai cũ không danh không phận, không thể chia tay êm đẹp được sao?"
Mắt tôi tối sầm lại.
"Anh nói ai không danh không phận! Chúng tôi đã bên nhau 7 năm rồi, anh có không?!"
"Anh không đến quấy rầy Tiểu Phong nữa thì chúng tôi sẽ sớm có thôi."
Hạ Kim An tức đến mức định động thủ, tôi vội vàng cản anh lại.
"Anh Dung Thừa, cảm ơn anh đã quan tâm, thật sự xin lỗi anh, anh về trước đi được không?"
Từ Dung Thừa dường như còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Anh ta để lại một câu "có chuyện gì cứ gọi tôi" rồi rời đi.
Hạ Kim An cúi đầu.
"Liễu Phong, hắn ta chính là nam chính mới của cậu à?"
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, nghiến răng nghiến lợi hỏi:
"Tùy tiện đổi nam chính vậy sao? Hắn ta xứng à?"
Trong lúc xô đẩy, chiếc điện thoại rơi trên mặt đất hiện rõ màn hình... chính là bài đăng Nhật ký thầm yêu của tôi.
13
Thảo nào, anh ta bay về ngay trong đêm.
“Anh biết hết rồi sao?” Tôi nhặt điện thoại lên, đặt lên bàn. “Dù tôi cảm thấy, có lẽ anh đã biết từ lâu rồi.”
Nhìn thấy ánh mắt của Từ Dung Thừa lúc nãy khi nghe tôi phủ nhận quan hệ, tôi lập tức hiểu ra: Hạ Kim An biết tôi thích anh ấy. Sự từ chối khi tôi tỏ tình chính là thái độ của anh.
“Người vừa rồi là anh trai của Từ tiểu thư, anh không nên lôi lôi kéo kéo với tôi trước mặt anh ta. Tôi thích đàn ông, còn anh thì không, đừng để họ hiểu lầm. Tôi dọn ra ngoài chẳng vì lý do gì đặc biệt cả, chỉ là muốn yêu đương thôi.”
Hạ Kim An đứng sững như một bức tượng. Hồi lâu sau, anh mới thốt ra:
“Cậu không được thích đàn ông.”
“Tại sao tôi không được! Đây là bẩm sinh, anh có biết không hả!”
“Cậu có lẽ chỉ là chưa tiếp xúc với con gái thôi...”
Chát—!
Tôi tát anh một cú trời giáng.
“Cho nên anh cố tình đưa tôi đi xem mắt, để tôi gặp gỡ nhiều cô gái? Họ không phải là công cụ của anh!”
Tôi có thể chấp nhận việc Hạ Kim An không biết xu hướng tính dục của tôi mà vô tâm đưa tôi đi xem mắt. Nhưng tôi không thể chấp nhận việc đây là sự sắp đặt để "uốn nắn" tôi đi vào con đường mà anh cho là đúng đắn.
Anh quay mặt lại nhìn tôi, ánh mắt đầy sự chấp nhất: “Tôi nói không được là không được, cậu không thể ở bên đàn ông!”
Đồ điên.
“Hạ Kim An, anh chỉ là bạn của tôi thôi. Tôi thích ai thì có liên quan gì đến anh chứ?”
Anh im lặng, bóng lưng rời đi trông có phần sa sút.
14
Ngày hôm sau, tôi tìm Từ Dung Thừa để xin lỗi. Anh vẫn ôn hòa như cũ, thậm chí còn mời tôi vào nhà ngồi. Vừa nhấp một ngụm trà quả ấm áp, tôi đã nghe anh nói:
“Hôm qua là Hạ Kim An đúng không? Dạo này cậu ta rất thân với em gái tôi.”
Tôi ho sặc sụa. Từ Dung Thừa giật mình, vội vàng lại gần vuốt lưng cho tôi.
“Anh Dung Thừa, anh ấy tuyệt đối không có ý định lừa hôn đâu.”
“Tôi biết, tôi còn đọc cả nhật ký thầm yêu nữa, cậu thích cậu ta đúng không?”