7
Người ta vẫn hay nói “ngư thủy chi hoan” (niềm vui cá nước), là niềm vui lớn nhất nhân gian.
Trước kia ta rất khinh thường câu nói tục tĩu này, cảm thấy thấp hèn.
Bây giờ ta mới phát hiện, mình không chỉ tục tĩu, mà còn tục tĩu một cách rất có gu.
Sau vài lần lén lút hoan ái, ta sâu sắc nhận ra một chân lý:
Chiêu rể thì phải như diện thủ (đàn ông đẹp), diện thủ thì phải giống như vụng trộm.
Đặc biệt là khi một đĩa mỹ vị chỉ có mình biết, chỉ có mình được hưởng, thì còn gì kíc h thíc h hơn!
Trước kia ta đâu ngờ mình lại tham ăn đến thế.
Món gì cũng thích: xào nổ, xào khô, xào sống… đều ăn ngon miệng.
Bánh gì cũng thích: chiên nước, chiên dầu, chiên hai mặt… đều ăn đến no căng bụng dưới.
Ăn mệt rồi, ta liền nằm im không nhúc nhích, sai khiến A Kỳ thổi cho ta một khúc “Tiểu Kiều Lưu Thủy”. (Cầu nhỏ bắt qua dòng nước chảy.)
Ban đầu hắn còn kiêu ngạo không chịu khuất phục, nói mình không thông âm luật.
Sau đó dần dần nhận ra sự diệu kỳ của âm luật, hắn lập tức vứt bỏ cái cao ngạo ấy đi.
Bắt đầu chìm đắm trong cung điệu.
Nhưng ta còn bi ến th ái hơn hắn một bậc.
Dù là lúc dùng cơm hay nghe nhạc, đều phải có người ở ngoài mới càng hứng thú.
Bên ngoài hai người đứng, ta cũng đứng theo tư thế ấy; bọn họ ngồi xuống, ta liền đổi sang ngồi theo!
Bên ngoài đang bàn chuyện bí mật, ta đã sớm thần chí mơ hồ, hoàn toàn đắm chìm trong âm luật…
Chỉ có điều A Kỳ lúc nào cũng hay thất thần vào những lúc này, khiến ta rất không hài lòng.
Ta liền dùng chân trần đá mạnh vào vai hắn.
Giọng mềm mại quát:
"Ai cho miệng ngươi rảnh rỗi thế hả?"
May mà hắn rất nghe lời ta.
Về sau càng ngày càng siêng năng chăm chỉ, hầu hạ ta cực kỳ thoải mái.
Nghĩ đến việc những chuyện này đều phải tốn bạc, nước mắt day dứt liền… chảy xuống.
Than ôi, nên thưởng cho hắn thế nào đây.
Ta thuận tay xé một viên dạ minh châu trên giày đưa cho hắn, khoe khoang:
"Đây là bảo vật độc nhất vô nhị đấy."
Thấy ánh mắt hắn dừng lại ở hai chiếc giày của ta, ta khẽ ho một tiếng:
"Muốn thì nói đi, bảo vật độc nhất vô nhị này, ta có hai viên! Tặng ngươi một viên, ngươi nên biết ta coi trọng ngươi đến mức nào!"
Hắn cười, nụ cười ấy… sao mà vừa dịu dàng lại vừa mang chút quỷ dị.
"Vậy ta cũng tặng tiểu thư một món tín vật định tình, để tỏ lòng thành."
Tín vật định tình?
Ta thầm cười hắn trang trọng quá mức, nhưng khi nhìn rõ món đồ, lại không nhịn được phì cười.
Một viên ngọc bội tím, trên mặt là đôi hình long chầu.
Ngọc thì là ngọc tốt, nhưng tuyệt đối là đồ giả không sai.
Những năm theo cha buôn bán, ta đã thấy qua không dưới trăm món cổ ngoạn.
Tên tiểu thị vệ này chắc không biết, hoa văn chín rồng uốn lượn trên ngọc bội là đồ hoàng thất chuyên dùng. Nếu xuất hiện ở dân gian, chắc chắn là hàng giả.
Hắn hẳn bị tên thợ đen tối nào đó lừa rồi.
Ta hỏi hắn:
"Đây là thứ quý giá nhất của ngươi sao?"
A Kỳ gật đầu:
"Ta… hiện giờ chỉ còn lại mỗi cái này."
Ta thương tiếc vuốt ve má hắn.
"Nghĩ ngươi tay trắng theo ta, giờ lại đem thứ quý giá nhất tặng ta. Yên tâm đi, sau này ta nhất định sẽ cho ngươi sống những ngày tốt đẹp."
Thần sắc hắn thoáng phức tạp, miệng hơi hé ra như muốn giải thích gì.
Nhưng khoảnh khắc ta đưa tay ôm đầu hắn vào lòng, đôi môi mỏng ấy khẽ mím lại, nuốt lời muốn nói.
Một lúc sau, hắn mới thấp giọng, mơ hồ nói:
"Vậy ngươi đừng phụ ta."
Ta đưa tay sờ má hắn xem nhiệt độ.
Chậc, chín muồi rồi.
8
Tối hôm đó, trước khi chải tóc rửa mặt đi ngủ.
Ta nhìn mình trong gương đồng, tổng cảm thấy có chỗ nào đó khác lạ.
Nếu trước kia chỉ là vẻ thanh khiết ngây thơ mơ hồ, thì giờ đây lại giống một đóa hoa đã hút no sương mai, bung nở rực rỡ, đẹp đến mức cực kỳ.
Thỉnh thoảng chỉ liếc nhẹ một cái, ngay cả Thu Nguyệt – người hầu đã theo ta rất lâu – cũng lạ lùng đỏ mặt.
Khi nàng chải tóc cho ta, đỏ mặt nói:
"Nô tỳ thấy mấy ngày nay, biểu công tử đến chỗ tiểu thư ít hơn nhiều."
"Dù hắn bận việc, nhưng vẫn luôn nhớ đến tiểu thư, thứ gì mới lạ cũng sai người mang đến, trong phòng chúng ta sắp chất đầy rồi!"
Ta nhớ lại những hành động lạ lùng của biểu ca gần đây.
Mỗi lần chạm mặt, hắn đều thất thần, có lần suýt vấp ngã.
Trước kia dù ta ăn mặc lộng lẫy thế nào hắn cũng không thèm nhìn, giờ lại có thể rõ ràng nhận ra ta đã thay khuyên tai mới.
Còn chiếc khăn tay ấy, đã lâu như vậy, biểu ca vẫn giữ khư khư trong người!
Ta không khỏi nghi hoặc.
Chẳng lẽ hắn bây giờ mới hồi tâm chuyển ý, muốn cưới ta?
Đúng lúc đó, nha hoàn thu dọn đồ đạc đến bẩm báo, hỏi cái hòm trống trong kho nên xử lý thế nào.
Đó là một chiếc rương gỗ đàn hương viền góc mạ vàng, rộng cao chừng bốn thước, đủ để nhét một người vào.
Ta sao lại không nhớ mình khi đến Thôi công phủ bằng xe ngựa đã mang theo chiếc rương này?
Dù sao cũng vừa hay có chỗ dùng, ta bảo bọn họ gom hết những thứ biểu ca tặng vào trong rương ấy.
Sau này rời đi, ta sẽ mang theo một thể.
Hiện tại ta chưa nỡ đi, đại khái là vì chưa nỡ rời A Kỳ chăng.
Ta đã nghĩ xong, đến lúc đó sẽ để mẹ viết thư cho dì đòi khế thân của A Kỳ. Nếu bà ta không chịu, ta sẽ giấu hắn vào rương mang về!
Dù sao mẹ ta cũng từng nói, Thôi công phủ nợ nhà ta một ân tình!
Ai ngờ thư của mẹ ta chưa đến, dì lại tìm ta trước.
Ta đến Yên Vi Các, biểu ca vẫn còn ở trong đó nói chuyện với dì.
Ta tự giác đứng chờ ngoài hành lang, mơ hồ nghe được vài câu.
Cái gì “chưa đến lúc”, “người ngoài thèm thuồng”…
Lại nghe dì giận dữ quát:
"Nhà nào có huân tước lại nạp thiếp khi chính thê chưa qua cửa? Ta thấy ngươi là mê muội rồi!"
"Nếu ngươi còn muốn cưới công chúa, thì hãy thu lại những ý nghĩ hồ đồ ấy đi!"
Xem ra biểu ca vẫn còn hy vọng cưới công chúa.
Dì vẫn như cũ, coi đứa con trai quý giá của mình như con ngươi, không cho phép bất kỳ nữ nhân nào cản trở tiền đồ của hắn dù chỉ nửa phần.
Ta đại khái đoán được mục đích dì gọi ta đến.
Sau khi biểu ca rời đi, dì mới sai hạ nhân mời ta vào.
Trước tiên bà ta cười từ ái hàn huyên vài câu:
"Dao Dao mấy ngày nay ở phủ đã quen chưa?"
"Thiếu thứ gì cứ nói với dì. Ngươi là ruột thịt của dì, từ xa đến, dì tuyệt đối không để ngươi chịu ủy khuất."
Ta khẽ vái:
"Đa tạ dì quan tâm, Dao Dao mọi thứ đều tốt."
"Vậy là tốt."
Giọng bà ta đột nhiên chuyển hướng:
"Dao Dao năm ngoái đã cập kê, giờ cũng đến tuổi bàn chuyện hôn nhân. Bên nhà cũ có định sẵn người chưa?"
"Thưa dì, đã có."
Nếu A Kỳ sau này là chàng rể vào cửa nhà ta, cũng coi như đã định sẵn rồi chứ?
Nụ cười trên mặt dì khựng lại, giọng điệu âm dương quái khí:
"Sao ta không nghe mẹ ngươi nhắc gì trong thư? Nhà nào mà đáng để mẹ ngươi giấu giếm cẩn thận như vậy? Sao, con trai nhà ấy còn hơn biểu ca nhà ngươi mấy phần sao?"
Ta thầm nghĩ: Nếu thật sự muốn đến nhà bà cầu hôn, bà lại đâu có chịu.
"Đương nhiên là hơn biểu ca. Ít nhất da mặt còn xem được."
Dì nghe vậy cười một tiếng, chậm rãi gạt nắp trà:
"Mẹ ngươi ở chốn quê mùa xa xôi lâu ngày, tầm mắt ngắn ngủi cũng là bình thường. Đâu có ai chọn chồng cho con gái lại chỉ nhìn da mặt? E là chọn phải tên rượu túi cơm thôi."
Ta cười:
"Đúng vậy, người ngoài dù tốt đến đâu, sao bằng được biểu ca chứ."
Sắc mặt dì khẽ biến.