Bám víu biểu ca thanh lãnh không thành, ta lại nhìn trúng tên thị vệ của huynh ấy.
Mỗi lần biểu ca cùng Gia Ninh công chúa đến điện phụ bàn chuyện, ta liền kéo hắn vào mật thất mà “hồ đồ” một trận.
Còn bắt hắn phải chăm chú nhìn qua khe cửa. Bên ngoài hai người đứng, ta cũng đứng theo tư thế đó; bọn họ ngồi xuống, ta liền đổi sang ngồi theo!
Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn đen như chảo, ánh mắt nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Nhìn gì mà nhìn? Ai cho miệng ngươi rảnh rỗi thế hả?"
Ta âm thầm trong lòng đã sai khiến tên thị vệ này đến mức đủ rồi, cũng đã hành hạ giày vò hắn đủ rồi.
Đợi đến khi thánh chỉ ban hôn cho biểu ca và công chúa được hạ xuống, trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng ch ết hẳn.
Đang định thu dọn hành lý về Giang Nam, lại bị biểu ca nhẫn nhịn kéo lấy cổ tay:
"Môn hôn sự này do thái tử tiến cử, đã không thể thay đổi được nữa. Dao Dao, ngươi chờ thêm một chút đi, đợi ta thành hôn xong, ta nạp ngươi làm thiếp, được không?"
Ta hơi khinh thường giật tay ra:
"Ta mới không làm thiếp. Ta đi được rồi, huynh đưa tên thị vệ của huynh cho ta thì có được không?"
Biểu ca lại ngẩn ra:
"Ta từng có thị vệ nào chứ?"