Ngu Dao - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
9.
 
"Thấy huynh muội các ngươi hòa thuận, trong lòng dì rất an ủi. Dì dù sao cũng là dì ruột của ngươi, chuyện hôn nhân vẫn có thể lo lắng thay ngươi một chút. Lần sinh nhật biểu ca của ngươi, có rất nhiều quan viên tài tuấn đến, dì đã giúp ngươi xem qua mấy người, ngươi thấy thế nào?"
 
Ta thoái thác không được, đành nghe bà ta giới thiệu từng người một.
 
Một người là tân cử nhân vừa đỗ trong khoa thi mùa xuân năm nay, nhà làm ruộng, có một bà mẹ góa năm mươi tuổi. Chỉ vì trước đó thi hỏng nhiều lần, nên tuổi hơi lớn, hai mươi tám.
 
Một người làm quan Ngũ phủ đô sự, thường xuyên bận rộn ngoài biên quan, quản lý công văn quân vụ, nên trì hoãn việc cưới vợ. Trong nhà đã có hai thiếp, cùng một đôi con thứ..
 
Người cuối cùng là con thứ của chi nhánh họ Thôi, đang ở Kim Lăng quản lý muối trường cho chủ gia, tuy không có quan chức, nhưng rất giàu có.
 
"Ba người này đều được ngoại tổ phụ ngươi xem qua, mẹ ngươi hẳn cũng sẽ hài lòng."
 
Bà ta vừa nhắc đến ngoại tổ phụ, ta càng thêm chán ghét.
 
Từ khi mẹ và dì gả vào hai nhà, thái độ của ngoại tổ phụ với hai bên đã dần khác biệt.
 
Với dì thì càng ngày càng thân mật, thường sai dì ruột thay mặt qua lại, trong Thẩm phủ vẫn giữ nguyên khuê phòng của dì khi chưa gả, để tiện bà ta về thăm.
 
Còn với mẹ ta, thì sớm đã cắt đứt thư từ, ngay cả năm mới cũng không cho về kinh thăm, chỉ vì sợ con gái gả cho thương nhân sẽ ảnh hưởng thanh danh nhà họ.
 
Nhưng cũng chính vì đường xá xa xôi, lâu ngày không liên lạc, ngoại tổ phụ cũng không biết rằng, thương nhân bình thường năm xưa, dưới sự kinh doanh của mẹ ta, đã trở thành đại phú thương số một Tang Châu.
 
Dựa lưng vào Tri phủ Tang Châu, nắm giữ đường vận tải sông, hàng hóa lưu thông ngàn dặm.
 
Trong giới thương nhân Giang Nam, danh tiếng cực lớn.
 
Mẹ ta, đã không còn là cô nương nhỏ bé năm xưa dễ bị người ta bắt nạt nữa.
 
"Thưa dì, chuyện hôn nhân của Dao Dao, chỉ có mẹ một mình có quyền quyết định. Mẹ từng dạy con: hôn nhân đại sự, một không thể mượn tay người khác, hai không thể tin lời hứa chưa thực hiện. Nếu không, quả đắng tự nuốt, hậu họa vô cùng."
 
"Mẹ con không mưu cầu quyền thế, cũng không tham giàu sang, sau này chỉ muốn chiêu một phu quân cho con, để con ở bên cạnh bà mà qua ngày."
 
"Ý tốt của dì, Dao Dao xin cảm tạ."
 
Một tràng từ chối vừa gián tiếp vừa châm chọc, chọc đến mặt dì xanh trắng lẫn lộn.
 
Bà ta phải nắm chặt góc bàn mới miễn cưỡng nhếch môi cười:  
"Vậy là dì nhiều chuyện rồi."
 
"Đương nhiên là nhiều chuyện. Dì vất vả xem giúp một phen, mấy vị tài tuấn tốt như vậy, thì để lại cho Lạc tỷ tỷ vậy."
 
Ta thuận miệng cười nói một câu, lại chọc đến bình hoa sau bình phong rơi xuống vỡ tan.
 
Thôi Lạc thẳng thừng không giả vờ nữa, giận dữ xông ra:  
"Ghê tởm!"
 
"Ngu Dao, ngươi mới nên phối với bọn chúng!"
 
Sắc mặt dì thay đổi đột ngột:  
"Im miệng!"
 
Ta khẽ vái, cười nhẹ:  
"Con xin lui. Ngày mai sẽ khởi hành về Tang Châu, sau này sẽ lại đến bái tạ."
 
10
 
Sau khi ta rời đi, dì tức đến mức đập vỡ chén trà.
 
" Miệng lưỡi sắc bén! Ta không ngờ Thẩm Nghi Đông lại dạy được một đứa con gái lợi hại như vậy!"
 
Thôi Lạc khóc lóc ôm lấy tay bà ta:  
"Mẹ, con tiện nhân ấy dám khinh thường con, mẹ nhất định phải nghiêm trị nàng ta thật mạnh!"
 
"Còn là tại ngươi! Chỉ vài câu đã bị người ta dẫn dắt vào bẫy! Một chút cũng không giữ được bình tĩnh, ta sao lại sinh ra một đứa con ngốc nghếch như ngươi chứ!"
 
Thôi Lạc che cái trán bị chọc đỏ, nức nở khóc.
 
……
 
Một ngày trước khi khởi hành về Tang Châu, thư của mẹ ta gửi đến.
 
Ta đọc kỹ một lượt, liền sai người chuyển cho dì.
 
Mẹ ta cưng ta, trong thư những điều yêu cầu hoàn toàn giống với những gì ta muốn, rõ ràng chỉ định phải mang theo một tên thị vệ tên A Kỳ về Tang Châu nhập phủ làm rể.
 
Mẹ ta rất hiểu tính tình dì, để phòng bà ta không chịu, trong thư còn nhắc thêm: những bức thư gia thư những năm trước vẫn được lưu giữ cẩn thận. Nếu con gái bà ta không mang rể về được, thì có thể cầm những bức thư ấy đến Khai Phong Phủ mà “nói chuyện cho rõ ràng”.
 
Ta thầm khen, thủ đoạn của mẹ quả nhiên vẫn còn cay nghiệt như xưa.
 
Trong thư gia thư ấy có ghi rõ trắng đen lời hứa hôn ước với biểu ca. Nếu truyền ra ngoài tiếng “thấy lợi quên nghĩa, thất tín”, Thôi công phủ sẽ mất mặt to.
 
Dì đọc xong, sắc mặt đen như chảo.
 
Chỉ có thể sai người truyền tin cho biểu ca, bảo hắn đưa người đến viện của ta.
 
Một tên tiểu thị vệ đổi lấy đích tử Thôi công phủ, món giao dịch này bà ta tính rất rõ.
 
Ai ngờ người đi truyền tin mãi không có hồi âm.
 
Bên kia quản sự nói: không có người tên ấy.
 
Ta đang nghi hoặc, định tự mình đi hỏi, biểu ca lại đến viện ta trước một bước.
 
Nhìn đám hạ nhân tất bật khiêng đồ, hắn chau mày, vội vàng nắm chặt cổ tay ta:  
"Biểu muội, ngươi muốn đi?"
 
"Vì sao? Có phải nghe nói ta sắp thành hôn nên ngươi mới giận dỗi muốn rời đi không?"
 
Hôm qua thánh chỉ ban hôn cho biểu ca và Gia Ninh công chúa đã xuống, chuyện đại hỷ này cả phủ đều biết.
 
Ta hơi ngạc nhiên:  
"Đương nhiên là không phải vì chuyện này."
 
"Ta ở Thôi công phủ đã quấy rầy biểu ca và dì rất lâu, hơn nữa nhà lại có thư tới, mẹ nhớ ta, nên quyết định khởi hành về Tang Châu."
 
Biểu ca lắc đầu, siết chặt cổ tay ta không buông:  
"Ta biết miệng ngươi nói một đằng lòng nghĩ một nẻo."
 
Giọng hắn mang theo vẻ bất lực:  
"Môn hôn sự này do thái tử tiến cử, đã không thể thay đổi. Dao Dao, ngươi chờ thêm một chút đi, đợi ta thành hôn xong, ta nạp ngươi làm thiếp, được không?"
 
Ta hơi khinh thường giật tay ra:  
"Ta mới không làm thiếp. Ta đi là được rồi, ngươi đưa tên thị vệ của ngươi cho ta thì có được không?"
 
Biểu ca lại ngẩn ra:  
"Ta từng có thị vệ nào chứ?"
 
Đang nói chuyện, hạ nhân vừa hay khiêng ra chiếc rương viền góc mạ vàng ấy, bên trong toàn là những thứ biểu ca từng tặng ta.
 
Ta chỉ vào rương:  
"Biểu ca đến đúng lúc, chiếc rương này, mang theo luôn cho ta nhé."
 
Ai ngờ vừa nhìn thấy chiếc rương, chưa kịp mở ra xem, sắc mặt biểu ca đã khẽ biến.
 
"Dao Dao, ngươi đều biết rồi?"
 
Biết cái gì?
 
Ta không đổi sắc, mặc kệ hắn kéo ta đến chỗ không người.
 
"Ngươi nghe ta nói, lúc đầu thái tử tuần tra muối bị ám sát, bất đắc dĩ mới ẩn náu trong chiếc rương này, theo xe ngựa của ngươi về kinh."
 
Ta chợt hiểu ra. Chẳng trách lúc ấy Thôi công phủ phái nhiều người đến Tang Châu nghênh đón ta đến vậy, hóa ra là để ngầm hộ tống thái tử.
 
"Việc này ngay cả mẹ cũng không biết. Dao Dao, ngươi đừng trách ta không nói rõ. Dù sao cũng liên quan đến tính mạng trữ quân, càng ít người biết càng tốt."
 
Ta gật đầu, dù sao chuyện này cũng đã qua rồi.
 
Nhưng nghĩ đến việc mình từng cùng một người lạ mặt ẩn náu trong bóng tối… ta không khỏi còn chút sợ hãi.
 
"Sau đó thì sao?"
 
"Kinh thành lúc ấy đầy rẫy kẻ thù, hắn không thể lập tức trở về Đông cung, nên vẫn ở lại Thôi phủ dưỡng thương."
 
Biểu ca thấp giọng:  
"Bây giờ hắn đã bình an trở về hoàng cung, ta cũng coi như có ân với hoàng gia. Sau này ta thành hôn với Gia Ninh, qua vài tháng nửa năm nữa nạp ngươi làm thiếp, nghĩ tới bọn họ cũng sẽ không nói gì…"
 
Ta nghe đến hai chữ “dưỡng thương”, trong lòng đột nhiên dâng lên một linh cảm không hay…
 
Run rẩy hỏi biểu ca:  
"Hắn… dưỡng thương ở đâu?"
 
"Ở điện phụ phía đông của ta, có xây một cánh cửa tối…"
 
Ầm!
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo