Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi tựa vào cánh cửa, thở hổn hển từng ngụm lớn, không dám ngoái đầu nhìn người đàn ông phía sau.
"Giáo sư Thẩm, chúng ta..." Tại sao lại phải trốn thế này?? Ngờ đâu người đàn ông ấy lại cắt ngang lời tôi: "Đừng gọi tôi là giáo sư."
Anh đẩy cửa bước ra, đặt tấm biển báo "Đang vệ sinh" ra bên ngoài cửa.
Tôi đứng rúm ró sau lưng anh như một con chim cút, không dám hé răng nửa lời.
Anh nắm lấy bàn tay bị bỏng của tôi, kéo đến dưới vòi nước để xả sạch.
Sau đó chẳng biết anh lấy từ đâu ra một tuýp thuốc mỡ trị bỏng, nhẹ nhàng bôi lên cho tôi.
"Không có tăm bông, chịu khó một chút." Đầu ngón tay thô ráp của anh dính chút thuốc mỡ mát lạnh, thoa đều lên vết thương.
Tôi thẫn thờ nhìn anh, một làn gió nhẹ khẽ lướt qua tim.
Bôi thuốc xong, anh xắn tay áo lên rồi quay người đi rửa tay.
"Tôi đã chuyển khỏi đại học Z rồi, không còn là thầy của em nữa."
Tôi cười gượng gạo: "Hì hì, thầy cứ đùa, một ngày làm thầy, cả đời làm—— "
"Gọi tôi là Brand đi, Sầm Sầm."
Bàn tay thon dài khỏe khoắn đang rửa dưới vòi nước, để lộ những đường gân xanh đầy nam tính.
Đôi mắt sâu thẳm soi qua tấm gương, nhìn tôi không rời mắt một giây nào.
10
Câu hỏi: Gặp gấu thì phải làm sao? Giả chết.
Vậy, khi gặp lại đối tượng hẹn hò qua mạng mà mình đã đơn phương chia tay một cách phũ phàng ở ngoài đời thì phải làm thế nào? Hay là... cứ giả chết tiếp nhỉ?
"Giáo sư Thẩm, thầy nhận nhầm người rồi phải không? Em không biết Brand nào cả, đó là tên tiếng Anh của thầy ạ? "
Thẩm Tu Minh tựa vào bồn rửa mặt, khẽ nheo mắt lại, khóe môi hơi nhếch lên, rồi dứt khoát rút điện thoại ra.
Anh bắt đầu đọc lên:
“[...Hôm nay vốn dĩ định hẹn gặp anh một buổi. Nhưng giữa chừng em lại chùn bước.]
…
Em chưa từng hối hận vì đã yêu anh trong quãng thời gian qua, mỗi ngày mở mắt ra em đều mong chờ tin nhắn từ anh.]
…
[Có lẽ chúng ta có thể thử xem…]”
Aaaa!
Cái trò "công khai lăng nhục" cực hạn gì thế này!
Tôi nghe không nổi nữa, chẳng màng đến tôn sư trọng đạo gì nữa, lao lên định giật lấy điện thoại của anh.
Anh giơ nó lên thật cao, bờ môi mỏng vẫn tiếp tục mấp máy:
“[Chào giáo sư Thẩm, lần đầu gặp mặt, em là Sầm Sầm.]
[Có lẽ chúng ta có thể thử xem…]"
...
Chịu hết nổi rồi.
Tôi đưa tay bịt chặt miệng anh lại.
Hơi thở nóng hổi phả vào lòng bàn tay tôi.
Nóng đến mức khiến tim tôi run rẩy.
Cuối cùng anh cũng dừng lại, hạ hàng mi dài xuống, lặng yên nhìn tôi.
Ánh mắt ấy... như đang thầm lặng tố cáo vậy.
Tôi buông tay ra, tức đến giậm chân: "Em đã thu hồi rồi mà! Sao thầy vẫn còn giữ chứ!"
Anh cười trầm thấp: "Tôi vừa định trả lời thì em đã thu hồi, lại còn lập tức cho tôi vào danh sách đen, chẳng thèm đắn đo lấy một giây."
"Thế sao thầy không đi hỏi em..." Rõ ràng là đã biết tôi là ai rồi còn gì...
"Hôm đó tôi đột nhiên nhận được nhiệm vụ biệt phái bí mật của cấp trên, điện thoại cũng bị tịch thu."
"Kết quả vừa mới kết thúc đợt biệt phái, bước chân ra ngoài đã bắt gặp bảo bối của mình đang đi xem mắt với mấy cậu dân thể thao."
Thẩm Tu Minh lúc thì dịu dàng oán trách, lúc lại gọi tôi là "bảo bối", khiến tôi nghe mà tê hết cả da đầu.
——Xong đời rồi, cảm giác có chút sướng.
Cảm giác này hoàn toàn khác với vô số lần nghe anh gọi "bảo bối" qua điện thoại.
Trước mắt tôi là một Brand bằng xương bằng thịt, là giáo sư Thẩm của tôi.
"Em không phải đến xem mắt đâu, chỉ là bị kéo đến cho đủ quân số thôi. Còn thầy thì..."
Nghĩ đến những lời anh nói với giáo sư Trần hôm đó, cộng với người đẹp bên cạnh anh khiến lòng tôi càng thêm bực bội.
"Vậy nên, đây chính là lý do em chặn tôi à? "
Tôi không muốn có thêm hiểu lầm gì nữa, bèn nói thẳng luôn: "Hôm thầy và giáo sư Trần nói chuyện ở thư viện... em cũng ở gần đó. Nói trước là em không cố ý nghe lén đâu... "
"Động tĩnh hôm đó là do em à? "
Tôi gật đầu.
"Em biết hôm đó thầy đi đón giáo sư Kiều, hai người là cộng sự học thuật ăn ý nhất, còn em chỉ là... "
Tôi cúi gầm mặt, ngón tay xoắn xít vào nhau như thắt nút.
Thẩm Tu Minh dở khóc dở cười: "Hồi ở nước ngoài, tôi và Kiều Chi đúng là có hợp tác trong một dự án một thời gian. Nhưng lần này cô ấy về nước thực sự không liên quan gì đến tôi cả. Chúng tôi quen nhau nhiều năm rồi, thân thiết như anh em vậy."
"Người ta chẳng có câu nói đó sao, nếu mà yêu nhau thì đã yêu lâu rồi."
Nhưng tôi thấy ánh mắt Kiều Chi nhìn anh chẳng giống anh em chút nào.
Xem ra anh chàng siêu cấp trai thẳng Thẩm Tu Minh này chẳng hiểu gì hết.
Nhưng tôi không định vạch trần làm gì.
"Giờ hiểu lầm đã được giải tỏa rồi, em có thể kết bạn lại với tôi không? " Thẩm Tu Minh nhướn mày, dịu dàng nhìn tôi.
Tôi đỏ mặt đưa điện thoại qua cho anh.
Sau khi xác nhận đã kết bạn lại, Thẩm Tu Minh chìa tay ra, chính thức giới thiệu bản thân: "Sầm Sầm, tôi là Brand, Thẩm Tu Minh."
Tôi vừa mới bắt tay anh thì lòng bàn tay đã bị siết chặt—— Cả người bị kéo tuột vào một lồng ngực ấm áp.
Mùi bạc hà hòa quyện với hương gỗ trầm ấm ngay lập tức bao vây lấy tôi.
Thẩm Tu Minh tựa cằm lên vai tôi: "Cuối cùng cũng gặp được em rồi."
Tôi có chút không quen, thật không ngờ Thẩm Tu Minh lại có mặt này.
Tôi len lén nghiêng đầu nhìn anh.
Mới phát hiện anh đã tháo kính ra, đôi mắt long lanh đầy tình tứ, đuôi mắt hơi ửng hồng, hơi thở phảng phất mùi rượu.
"Thầy uống bao nhiêu rồi thế? "
"Nhìn thấy em chặn tôi, lại còn ở bên cạnh mấy cậu trai trẻ, tâm trạng không tốt nên bị tên Trần Húc kia thừa cơ chuốc rượu."
Hóa ra là vậy.
Với một người đoan chính giữ lễ như Thẩm Tu Minh, nếu không phải vì say rượu thì dù có bốc đồng đến mấy cũng không đến mức vừa gặp đã ôm chặt lấy không buông thế này.
Lòng bàn tay ấm nóng đặt trên eo tôi: "Bảo bối thơm quá."