Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một suy đoán mơ hồ nổi lên.
Ta vén váy, chạy về cửa thành phía Nam.
Ở cửa thành Nam ta cản lại xe của Trần Viễn Phàm.
Dưới sự quở trách của thê tử, Trần Viễn Phàm cuối cùng cũng nói sự thật với ta.
Không có chuyện đắc tội quyền quý, không có bị nhốt vào Chiêu Ngục, càng không có một đường sống chết, chỉ là trong lòng ghét bỏ ta không đủ ngăn nắp không đủ thể diện, chê ta có thân phận con gái của tội nhân sẽ ảnh hưởng con đường làm quan của hắn, muốn để ta chủ động từ hôn để tìm một mối hôn nhân khác cao hơn.
“Tiết gia muội muội, ta không phải là người. Ta vì muốn nịnh bợ Nguỵ huynh mới đồng ý làm ra việc khốn nạn này!”
Trần Viễn Phàm tự tát một bạt tai, xin lỗi với ta.
“Nhưng Nguỵ huynh cũng không nói với ta, ngươi là người con gái tốt đẹp trọng tình trọng nghĩa như vậy. Ta cũng đã khuyên hắn rồi, nếu không muốn cưới ngươi thì nói chuyện tử tế với ngươi. Nhưng hắn nói, ngươi đã nuôi dưỡng hắn đọc sách đi thi, chính là vì mưu đồ sau này hắn làm quan phát đạt được sung sướng. Thấy cuộc mua bán này đã thành, làm sao có thể dễ dàng từ hôn, có khi còn làm ầm ĩ việc này cho mọi người đều biết để buộc hắn phải cưới.”
“Tiết gia muội muội, ciệt này là tại ta không tốt, ngươi đánh ta mắng ta cũng được.”
Nhưng ta nào còn tâm tư đánh chửi ai, ta giống như là bị người rút xương, cả người tê liệt không còn chút sức lực.
Cái gì mà bán của cải lấy tiền, lên kinh cứu chồng, chính là một trận cười chê. Ta chẳng qua chỉ là một vết nhơ mà người ta hận không thể ngay lập tức tẩy bỏ.
Trời vốn âm u, không biết từ khi nào đã bắt đầu mưa bụi.
Người qua đường vội vàng chạy đi tìm chỗ tránh mưa, mà ta lại giống một du hồn, phiêu đãng trên đường, không biết đi đâu.
Người đi đường dần ít, trong tai ta chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp.
Bỗng nhiên, một tiếng hí vang cắt qua làn mưa.
Cách một làn nước mênh mo ong, ta nhìn thấy một dáng hình màu đỏ, đang bước nhanh chạy tới phía ta, thành tuyệt sắc duy nhất trong trời đất u ám này.
Ta nhìn hắn, trong lòng là sự ấm ức và chua xót không nói nên lời.
“Hoắc đại nhân, hình như ta gặp rắc rối rồi! Ta không muốn trở về.”
Hắn cởi áo choàng xuống bọc lấy ta, bế ta lên ngựa.
“Vậy thì đừng về nữa.”
11.
Mưa thu lạnh lẽo, màn đêm buông xuống ta lại phát sốt, đầu choáng váng, chỉ mơ hồ nghe thấy Hoắc Chiêu nói vào cung tìm Thái y.
Sau khi uống thuốc, đến sáng sớm ta mới tỉnh lại. Vừa mở mắt đã nhìn thấy Hoắc Chiêu ngồi ở mép giường, một tay chống trán ngủ.
Ta im lặng mà nhìn hắn, trong lòng cực kỳ khó chịu: Ta lại làm phiền Hoắc đại nhân rồi.
Bỗng nhiên, hắn mở mắt ra.
Ánh mắt chạm nhau, đáy mắt đen nhánh của hắn kích động, ta nhìn mà không hiểu là cảm xúc gì.
“Tỉnh chưa? Có còn chỗ nào không thoải mái không?”
“Hoắc đại nhân, ngài đã sớm biết Cảnh Hoa ca ca đang gạt ta đúng không?”
“Ừ” Hoặc Chiêu ngồi thẳng, “Trách ta không?”
Ta lắc đầu: “Không trách, ta biết đó là lòng tốt của Hoắc đại nhân.”
Sương lạnh giảm dần, trên mặt Hoắc Chiêu hiện lên một nét cười.
Đúng lúc này, giọng của Phương Tiến từ bên ngoài truyền đến.
“Đại nhân, Nguỵ Cảnh Hoa cầu kiến.”
Ý cười thu lại, Hoắc Chiêu nhìn về phía ta: “Nếu không muốn thấy, ta tống cổ hắn đi là được!”
Ta lại nói: “Hoắc đại nhân, có thể cho ta gặp hắn một mình không?”
Hoắc Chiêu bình tĩnh
“Ừ.”
12.
Ngoài sảnh Hoắc phủ, ta gặp Nguỵ Cảnh Hoa.
Vẻ mặt hắn tiều tuỵ, trên người vẫn còn mặc hỉ phục đại hôn ngày hôm qua.
Hắn tiến lên kéo tay ta: “Đi thôi, về nhà!”
Ta lui về phía sau một bước: “Đó là Nguỵ trạch, không phải nhà của ta.”
Nguỵ Cảnh Hoa nóng nảy, có chút không kiên nhẫn: “Tiết Như Châu, đừng náo loạn nữa! Muội từ nhỏ đã đính hôn với ta, muội là thê tử của ta, Nguỵ gia chính là nhà của muội.”
Bỗng nhiên, khoé môi hắn cong lên hiện ra vẻ châm biếm: “Hay là, hiện giờ ngươi đã bám được vào cành cao, thì coi thường nhà cửa nhỏ bé kia của ta.”
“Không phải”
“Còn không phải sao?” Sự ghen tị cuồn cuộn trong mắt hắn, “Ngươi đào hôn còn không phải vì hắn sao? Các ngươi chẳng qua mới quen biết bao lâu, không phải ý đồ của ngươi là bám vào quyền lực của hắn hay sao?”
Giống như bị người ta đánh đòn cảnh cáo, ta lần đầu nhận ra bộ mặt thật của Nguỵ Cảnh Hoa.
“Hoá ra ở trong mắt của ngươi, ta chính là đồ đê tiện như vậy.”
“Đúng thế, đúng là bởi vì ta hèn hạ, mới có thể bịa ra lời nói dối bị giam trong ngục để lừa gạt ta từ hôn gả cho người khác, mới có thể nói là ta nuôi ngươi đọc sách là một vụ mua bán, mới có thể lạnh mắt mà nhìn ta ở khắp nơi thượng kinh va chạm chịu bị xem thường, bị lưu manh đùa giỡn quấy rầy, còn mắng ta không biết xấu hổ.”
“Nguỵ Cảnh Hoa, người vô sỉ nhất là ngươi!”