Như Châu Tựa Bảo - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Không biết xấu hổ.

“Cô gái kia cũng thật đáng thương, nghe nói là lên kinh thành để cứu hôn phu của nàng, Bạc trên người không đủ thì làm trứng vịt sống tạm, ngài không nhìn thấy đôi tay kia của nàng đâu, sưng đỏ giống như một củ cà rốt bị hỏng.”

“Cũng không hiểu là công tử nhà nào có may mắn như vậy, có thể đính thân với một cô nương trọng tình trọng nghĩa như thế…”

“May mắn ư?” Nguỵ Cảnh Hoa trợn mắt, “Bà không cảm thấy nàng xuất đầu lộ diện như vậy là không có đức hạnh của nữ tử hay sao?”

Bà tử kinh ngạc: “Không ăn trộm không cướp giật, dựa vảo bản lĩnh của bản thân để kiếm tiền, mất đi đức hạnh gì?”

“Đức hạnh của quý nữ ở kinh sư này gồm có nhiều mặt, nhưng cái nào cái nấy đều tinh ranh, nhà ai có vị hôn phu bị nhốt vào Chiêu Ngục, chỉ sợ nhà mẹ đẻ sẽ suốt đêm từ hôn để bảo vệ bình an, đâu có giống cô nương ngốc này còn muốn đi cứu người.

“Có thể cưới cô nương tốt như thế, còn không phải nhờ có phúc khí kiếp trước đã tu luyện được hay sao.”

Khuôn mặt nhíu chặt của Nguỵ Cảnh Hoa dần dần giãn ra.

Nhìn lại trứng vịt muối trong bát, chuyện cũ cuồn cuộn mà đến, khiến cho ngực hắn có một tia chua xót.

4.

Năm cửa hàng nguỵ gia gặp nạn, hắn mất đi song thân, trở thành ăn mày.

Nhưng từ nhỏ hắn cẩm y ngọc thực, không được của người già, không đánh lại người trẻ, mùa đông khắc nghiệt cả người đầy thương tích co ro ở trên phiến đá xanh.

Khi gần chết, hắn nhìn thấy một tiểu tiên nữ phấn điêu ngọc trác đi đến bên cạnh hắn, ngọt ngào gọi hắn: “Tiểu ca ca, Châu Châu mang ngươi về nhà được không?”

Tỉnh lại mới biết, kia không phải là ảo giác trước khi chét.

Hắn được cứu.

Được Tiết Như Châu cứu, năm đó nàng 6 tuổi, hắn tám tuổi.

Cao Châu có trứng vịt muối nổi tiếng Cửu Châu, ngay cả thánh nhân ở kinh sư cũng thích vị này. Mà Tiết gia là cửa hiệu lâu đời của Cao Châu, tay nghề rất tốt, mỗi năm đều phải làm rất nhiều trứng vịt muối tiến cung, cũng coi như là giàu có.

Cha mẹ Tiết gia hiền lành, sau khi biết được những gì hắn gặp phải thì không chỉ thu lưu hắn, còn bỏ tiền ra cho hắn tiếp tục đọc sách.

Trái tim vỡ nát của hắn, bị từng tiếng “Cảnh Hoa ca ca của Tiết Như Châu vuốt phẳng.

Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang, năm hắn thi đậu cử nhân, Tiết gia đã xảy ra chuyện - trong kinh có quý nhân sau khi ăn trứng vịt muối của Tiết gia thì đột nhiên chết.

Vì bảo toàn tộc nhân, cha mẹ Tiết gia tự sát tạ tội, trước khi chết đã phó thác Như Châu cho hắn.

Hắn quỳ lạy thề sẽ yêu quý Như Châu cả đời này.

Sau đó, bọn họ rời Cao Châu, đi Kim Lăng. Vì để duy trì sinh kế, Tiết Như Châu cũng làm trứng vịt muối để bản, một đôi tay bị ngâm đến nỗi sưng đỏ thô ráp, tới mùa đông còn bị nứt da chảy mủ, hắn đau lòng đỏ mắt.

Một ngày, sau khi hắn tan học thì đi tìm nàng, lại thấy có hai du côn mua trứng muốn ăn bớt. Cô gái nho nhỏ trong mắt rõ ràng là long lanh nước mắt, vẫn còn cố gắng cười nói với bọn hắn.

Hắn vừa đau lòng vừa bực tức, tiến lên đánh nhau với hai du côn kia.

Nhưng thư sinh yếu đuổi làm sao đánh nhau được với du côn, hắn bị đánh bị thương ở mặt, sạp hàng cũng bị ném đi.

Hắn đi báo quan, lại không ngờ sau lưng du côn là công tử thế gia, quan phủ chỉ khiển trách vài câu không đau không nghĩa, sau đó bỏ qua việc này.

Đêm hôm đó, hắn ở trong chăn tức giận đến đỏ mắt, sau khi bình minh thì nói muốn thôi học, cùng làm buôn bán với nàng, che chở nàng.

 

Ai ngờ Như Châu lại nói: “Cảnh Hoa ca ca đừng lo lắng, Như Châu có thể ứng phó. Tay của Cảnh Hoa ca ca phải dùng để nghiên cứu học vấn, thi lấy công danh, chờ đến khi Cảnh Hoa làm đại quan, sẽ không có ai bắt nạt chúng ta nữa.”

Hắn nhớ lại ngày ấy trong ánh mắt nàng có ánh sáng, còn sáng hơn cả tia nắng ban mai.

Sau đó hắn hăng hái đọc sách, một đường từ cử nhân đến tiến sĩ, nhiều lần được phái ra ngoài, rốt cuộc cũng có chỗ dừng chân ở thượng kinh.

Chứng kiến sự quỷ quyệt của quan trường, hắn sớm đã không phải thiếu niên chân thành vì bảo vệ cô gái mình yêu mà phấn khởi đọc sách làm quan. Hắn bị phồn hoa của thượng kinh che mờ mắt, bị quyền thế ngập trời mê mẩn tâm can, không ngờ đã quên con đường đã từng đi qua.

Địa vị cao của hắn ngày hôm nay, còn không phải là nhờ có từng quả trứng vịt muối của Như Châu xếp lên mà thành hay sao?

Đúng, hắn vẫn yêu nàng, chỉ là vì mặt mũi, nhìn các phu nhân của đồng liêu đều là quý nữ thư hương thì lại cảm thấy Như Châu của hắn thô bỉ phố phương, không lên được mặt bàn, sẽ khiến cho hắn mất mặt.

Không sao, hiện giờ hắn làm quan rồi, Như Châu không cần phải đi bán trứng vịt muối.

Chờ nàng trở lại sẽ mang nàng đi tới Tiên Y Các may mấy bộ quần áo đẹp, lại đi Lâm Lang Các chọn vài bộ trang sức xinh đẹp, còn đi mua ít kem phấn dưỡng tay nữa.

Đôi tay kia của nàng cũng không thể để như trước kia được, phải học tập cầm kỳ thi hoạ.

Còn thơ từ, hắn dạy là được rồi.



Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo