Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi tay kia của nàng cũng không thể để như trước kia được, phải học tập cầm kỳ thi hoạ.
Còn thơ từ, hắn dạy là được rồi.
Lại mời ma ma dạy nàng lễ nghi của nhà quyền quý, Như Châu thông minh như thế nhất định có thể học rất tốt.
Nghĩ như vậy, Như Châu của hắn cũng không thể kém so với cao môn quý nữ được.
Khúc mắc đã giải, thần sắc của Nguỵ Cảnh Hoa giãn ra.
Lại nghĩ tới lời kể của Trần Viễn Phàm, Như Châu vì cứu hắn không sợ chết, nói cùng lắm thì coi như trên đường đến hoàng tuyền làm bạn với hắn, trong lòng lại càng kích động khó nhịn, lập tức sai người đi tới đầu ngõ phía Đông để tìm nàng.
Ngõ Đông là chỗ ngồi loạn nhất kinh thành, một người con gái như nàng ở đó sao được.
Nhưng chờ mãi chờ mãi, chỉ chờ được tin tức không biết nàng đi đâu.
Trong lòng Nguỵ Cảnh Hoa nóng như lửa đốt, phái ra càng nhiều gia đinh đi tìm.
Nhưng nàng giống như bốc hơi khỏi nhân gian, hơn mười ngày liền không có tin tức.
Trong lòng Nguỵ Cảnh Hoa nặng nề tan làm về nhà.
Xoay người lại, không ngờ lại nhìn thấy Chỉ Huy sứ Cẩm Y Vệ Hoặc Chiêu đang cưỡi ngựa mà đến.
Hắn vội vàng tránh một bên, khom mình hành lễ.
Ai ngờ, Hoắc Chỉ Huy bình thường khinh thường không thèm nhìn mặt các quan viên cấp thấp, hôm nay lại dừng ngựa bên người hắn.
Một ánh mắt nặng nề lạnh lùng đè ép xuống, giống như ngọn núi ngàn cân, ép cho cổ hắn cũng muốn bị đứt.
Màn đêm buông xuống, Nguỵ Cảnh Hoa mơ một giấc mơ, mơ thấy Như Châu của hắn bị Hoắc Chiêu giam dữ, hắn bị doạ tỉnh giấc, không cách nào ngủ tiếp được.
Ngoài cửa sổ trăng bị mây che, chỉ có thưa thớt ánh sao.
Như Châu, nàng rốt cuộc ở đâu?
5.
Suốt hơn mười ngày qua đi, vẫn không có tin tức gì của Cảnh Hoa ca ca.
Hoắc đại nhân nói, ngục ở Thượng Kinh có rất nhiều, hắn cần phải đi tìm từng nhà, cần tốn nhiều thời gian một chút.
Hắn vốn là rất bận công vụ, còn phải phí tâm nhọc lòng những việc này cho ta, ta vừa cảm kích lại vừa xấu hổ.
Không có gì báo đáp, ngẫu nhiên nghe đầu bếp nữ nói, Hoắc đại nhân nhiều ngày nay ăn không tốt lắm, vừa lúc ngâm được một hũ trứng vịt muối, ta làm cho hắn một mâm đồ ăn làm từ trứng vịt muối.
Trứng vịt màu vàng óng ả, sợi dưa leo xanh biếc thanh tân, lại thêm chút ớt và hành lá điểm xuyết, ta làm một phần để Từ Thúc và các nữ đầu bếp nếm thử, mọi người đều khen ngon.
Hoắc đại nhân cầm đũa, ánh mắt hơi sáng lên.
“Không tệ” Hoắc đại nhân nhìn về phí ta, “Là nàng làm ư?”
Ánh mắt của hắn rất xâu xa, ta xấu hổ gật đầu.
Ai ngờ, hắn lại buông đũa: “Đưa tay đây.”
Kinh ngạc bất an, lại không dám không nghe lời hắn.
Ta đưa tay đang giấu phía sau ra trước mặt hắn.
Sưng to thô ráp, xấu xí vô cùng.
Hoắc đại nhân nhíu mày.
Giống như ở bên đường bị người khác xé nát quần áo, ta khó thở lại luống cuống, nước mắt từ hốc mắt chảy ra.
Nữ tử kinh thành coi đôi tay như thể diện thứ hai, ngày thường bôi kem dưỡng cẩn thận, được chăm sóc rất đẹp. Đôi tay này của ta chắc là sẽ khiến cho hắn ăn uống không nổi.
Khiến cho hắn ghét.
“Có phải vào mùa đông, ban đêm, ngươi rất khó ngủ không?”
Ta bỗng nhiên nâng mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
Trong mắt hắn không có chán ghét, không có ghét bỏ, chỉ có quan tâm và vài phần thương tiếc chưa kịp che giấu.
“Từ Thúc, lấy sinh cơ cao ngự tứ tới đây.”
6.
Ánh nến nhảy lên, mùi hương dịu dàng ấm áp, ở trong thính đường chỉ còn lại hai người chúng ta.
Hoắc đại nhân rũ mi mắt, tinh tế bôi thuốc cho ta, giống như là sợ làm ta đau.
Cảm giác được người khác cẩn thận che chở, thật lâu rồi ta không được cảm nhận.
Ta biết, Cảnh Hoa ca ca ghét bỏ ta.
Ta nhớ, lúc trước ở Kim Lăng, có một đêm hai tay ta ngứa đến nỗi hận không thể cầm dao mà cứa, ta nhịn đau đi gõ cửa của Cảnh Hoa ca ca, muốn nhờ hắn đun cho ta chút nước ấm.
Ai ngờ trong phòng hắn vẫn có khách, đều là học sinh cùng học với hắn.
Bọn họ đang uống rượu dùng bữa, thấy tay ta sưng đỏ chảy mủ thì chán ghét mà quay mặt ra chỗ khác.
Cảnh Hoa ca ca túm ta ra ngoài phòng, “Chúng ta đang nói chuyện học hành, muội xông vào làm gì?”
“Cảnh Hoa ca ca, da tay của muội bị nứt nẻ, rất ngứa…”
“Ai bảo buổi tối muội đắp nhiều chăn như thế, nóng lên còn có thể không ngứa ư? Ngâm nước lạnh không phải là sẽ hết à!”
“Cảnh Hoa ca ca, thuốc mỡ của muội dùng hết rồi, huynh có thể giúp ta đi mua không?”
“Tiết Như Châu!” Cảnh Hoa ca ca tức giận, “Đầy phòng đều là bạn đồng môn của ta, muội bảo ta đi mua thuốc cho muội ư? Tay của muội quý giá như thế sao? Tiểu thư quan gia người ta viết thơ vẽ tranh cũng không làm ra vẻ như muội đâu.”
“Muội là một đứa con gái, ngày thường không bảo dưỡng tay cho tốt, đến lúc này lại nói chuyện làm bộ làm tịch, muội là muốn làm cho ta hổ thẹn, muốn cho ta khó chịu sao?”
“Không phải là ngươi bán trứng vịt muối để nuôi ta đọc sách ư? Sau này mấy cái đó đều trả lại cho ngươi, đừng cố ý bán thảm với ta, trước mặt người khác làm cho ta mất mặt, được không?”