Như Châu Tựa Bảo - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cửa phòng khép lại, một mình ta mặc áo mỏng đứng trong viện, lạnh phát run, da tay bị nứt nẻ không còn ngứa nữa

Ta rũ đầu, nước mắt rơi xuống.

“Là ta làm nàng đau sao?” Hoắc đại nhân vội hỏi.

Ta vội lau lau nước mắt: “Không có!”

“Vậy thì đang khóc cái gì?”

Những việc nhỏ như thế sao xứng được nhập vào tai của Hoắc đại nhân. 

Cảnh Hoa ca ca đã nói, nam nhân thành đại sự không có tâm tư nhàn nhã mà nghe mấy chuyện nhàm chán đó của nữ nhân.

Nhưng ánh mắt của đại nhân trầm tĩnh lại chân thành, giống như ánh trăng ấm áp dịu dàng, làm cho những ấm ức khó chịu vào ban đêm giống như túi vải đã bị rách, rốt cuộc không giữ lại được hạt đậu bên trong nữa.

“Nếu là tin tưởng, thì cứ nói cho ta nghe một chút.”

Tin chứ, sao có thể không tin?

Ánh nến ấp áp, bóng đêm dài lâu, ta mới phát hiện ra hạt đậu bên trong ta có quá nhiều.

Kể từ khi gia trạch mỹ mãn đến một trận biến cố, từ thanh mai trúc mã đến khi hắn chê ta bỏ ta, từ lúc cho rằng khổ tận cam lai đến khi không muốn ràng buộc. 

Vì sao vận mệnh của ta sẽ nhiều chông gai như thế!

Nước mắt của ta giống như những hạt châu bị cắt dây, không ngăn được mà rơi xuống. 

Một đôi tay mở ra lại thu vào, cuối cùng lại chỉ đưa ta một chiếc khăn tay.

“Đừng khóc, nếu không ngày mai đôi mắt lại sưng lên, ngươi khác lại bảo ta đường đường là chỉ huy sứ lại bắt nạt một cô gái nhỏ như nàng.”

Hoá ra một người lạnh lẽo như hắn cũng biết nói đùa.

Tư cảm thấy mình bị mất khống chế, ta ngại ngùng cười, vội vàng lau khô nước mắt.

“Hoắc đại nhân cảm ơn ngài, nếu không phải gặp được ngài, ta cũng không biết phải đi đâu để hỏi thăm tin tức của Cảnh Hoa ca ca.”

Ý cười trong mắt của Hoắc đại nhân lại lạnh lùng trở lại: “Không thể không cứu hắn sao?”

“Vâng.” Vẻ mặt của ta theo lý thường, “Ta cùng với Cảnh Hoa ca ca là thanh mai trúc mã, chúng ta có hôn ước.”

Hoắc đại nhân cười lạnh một tiếng; “Nhưng hắn đối xử với nàng như thế, từ trước tới giờ lợi dụng nàng lại làm nhục nàng, có thể thấy được trong lòng hắn không tôn trọng không bảo vệ nàng, rồi lại lấy cả đời của mình giao cho hắn làm gì?”

Trong lòng ta vô cớ hoảng hốt, vội giải thích: “Tình hình ngày ấy khác đặc biệt, ngày thường Cảnh Hoa ca ca đối xử với ta rất tốt, hắn sẽ đi mua thuốc cho ta bôi, sẽ chạy một dặm để mua cho ta bánh nướng vừa mới ra lò, còn có, đồng môn cho hắn điểm tâm của Bát Trân Các, hắn tiếc nuối không dám ăn mà để dành trong túi mang về cho ta ăn, hắn còn vì bảo vệ ta mà đánh nhau với du côn, hắn…”

“Đủ rồi!” Hoắc đại nhân bỗng nhiên ngăn ta lại, “Không cần nói với ta mấy cái đó, ta không quan tâm.”

Sắc mặt của hắn trầm lặng giống như ngày mưa to.

Ta khẽ nhấp môi, không dám nói tiếp, trong lòng vô cùng tự trách.

Hoắc đại nhân là đại nhân làm đại sự, chỉ là khách sáo hỏi ta vài câu thôi, sao ta có thể giống một bà mụ ba hoa mà nói không ngừng như thế. Cảnh Hoa ca ca nói không sai,người làm đại sự làm gì có tâm tư nhàn nhã mà nghe tiểu nhữ nhi kể chuyện linh tinh, là ta không tốt.

“Xin lỗi Hoắc đại nhân, ta, ta làm ngài bực mình.”

Hắn nhìn về phía ta, đôi mắt đen nhánh như biển cuồn cuộn trong đêm đen, khiến cho người nhìn không rõ.

Hắn chán ghét ta phải không? Vậy thì ta càng không có lý do gì để ăn vạ ở đây.

Lá gan của ta to lên: “Đại nhân, ta còn có một việc.”

“Ừ.”

“Ta tới chỗ ngài đã quấy rầy mười mấy ngày, nếu chuyện tìm người không có tin tức trong chốc lát, ta, ta muốn quay về khách điếm để ở trước.”

Ánh mắt của Hoắc đại nhân thoáng run lên, sau một lúc lâu lại nói: “Được”

Hắn đứng dậy đi ra khỏi phòng, ta lo sợ bất an, đứng dậy đưa hắn.

Hắn lại đột nhiên dừng bước.

“Tiết cô nương, tay của nàng và những bàn tay viết thơ vẽ tranh cũng trân quý như nhau.”

Hơi thở bị ngừng lại

 

Rõ ràng là không có gió, ta lại nhìn thấy ánh trăng lay động, rừng trúc nhẹ động.

7.

Ngày hôm sau, Từ Thúc nói đã tìm được khách điếm cho ta, chờ ta thu thập xong sẽ đưa ta qua đó.

Ta ngoài miệng thì sảng quái, nhưng hôm nay không biết vì sao cảm thấy cực kỳ lề mề, không phải là quên bình trứng vịt chưa ngâm, thì là quên hộp kim chỉ may vá.

Rõ ràng hành lý không tới hai bao, nhưng lại đến trưa ta mới thu xếp xong, mỗi lần ngẩng đầu lên, đều không nhịn được mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ta rốt cuộc đang mong cái gì?

 Khi lên xe ngựa, ta cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Từ thúc, Hoắc đại nhân đâu? Quấy rầy lâu như vậy, ta muốn nói cảm ơn ngài ấy.”

Từ thúc cười nói: “Đại nhân ra ngoài từ sáng sớm, đại nhân đã gửi lời, Tiết cô nương không cần khách khí, nguyện Tiết cô nương sau này được như ước nguyện, cả đời vui vẻ.”

Xe ngựa vững vàng chạy tới khách điếm.

Trong lòng ta lại giống như có một nửa hồ nước đang lay động không ngừng.

Tới khách điếm, không phải là ở mấy nhà nổi danh ở kinh thành, mà là một nhà không nổi lắm nhưng lại thanh tịnh sạch sẽ, rất hợp ý ta.

 

Nhưng vì sao trong lòng lại vắng vẻ?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo