Như Châu Tựa Bảo - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Chắc là bởi vì Cảnh Hoa ca ca vẫn còn ở trong ngực, ta lo lắng cho hắn.

Ai mà ngờ được, tối hôm ấy ta lại nhìn thấy Cảnh Hoa ca ca.

Hắn mặc một thân quan phục, giống như vừa mới đi làm về, nhìn thấy ta thì oà khóc lên vì vui, không còn quan tâm đây là khách điếm, vừa nhìn thấy ta đã tiến tới ôm ta.

“Như Châu, cuối cùng ta cũng tìm được muội rồi. Muội có biết là ta tìm muội muốn nổi điên mất.”

“Nếu không phải ta đã hỏi thăm ông chủ khách điếm, ta còn không biết muội đã vào ở đây đâu.”

“Ta rất nhớ muội, có phải muội cũng nhớ ta không?”

Cảnh Hoa ca ca luôn giữ thủ lễ, kể từ khi thi đậu cử nhân, chưa bao giờ chủ động thân mật với ta như thế, trong lúc này ta thật sự không biết phải làm sao.

“Cảnh Hoa ca ca, huynh ra tù rồi hả? Thương thế của huynh thế nào?”

“Thương?” Cảnh Hoa ca ca sửng sốt một chút, “Chỉ thương nhẹ thôi, không có gì đáng ngại. Nhưng mà muội ấy, mấy ngày nay muội đi đâu?”

Trong lòng ta hoang mang rối loạn, lần đầu tiên nói dối với hắn: “Tiền dùng hết rồi, muội đi tìm cửa hàng để làm công.”

Hắn cũng không để ý nữa, chỉ kéo tay ta nói: “Đi, chúng ta về nhà, sau này không cần phải làm cho ai nữa, cũng không bán trứng vịt muối nữa.”

Hành lý của ta bị hắn thu thập hết, sau đó kéo ta ra cửa.

“Muội còn chưa đi dạo chợ đêm kinh thành đúng không? Đi, để ta mang muội đi xem một chút.”

Đi quá vội vàng, ta chưa kịp mặc quần áo, gió đêm lạnh lẽo, ta nhịn không được mà hắt xì.

“Lúc này Cảnh Hoa ca ca mới phát hiện ra quần áo của ta mỏng manh, tay cũng rất lạnh.

“Trách ta trách ta, quên mất là đêm ở kinh thành rất lạnh. Hôm nay không đi dạo nữa, đi thôi, chúng ta về nhà!”

Hắn nắm tay của ta rất nhanh đã trở về nhà.

Khi đến chỗ rẽ, ta nhịn không được mà quay đầu lại.

Ta cứ cảm thấy có một ánh mắt lạnh lẽo, kể từ khi rời đi khách điếm đã nhìn chằm chằm vào ta, nhưng xoay người lại tìm, cái gì cũng không thấy.

“Như Châu, phát ngốc gì đó? Đi thôI!”

Ta xoay người, cùng hắn rời đi!

Ngọn đèn dầu rã rời làm mắt người mê mẩn.

Hai dáng người màu đỏ đi từ trong một toà tửu quán đi ra, người cầm đầu sắc mặt trầm tĩnh, trong mắt lại âm trầm.

“Đại nhân, Nguỵ Cảnh Hoa kia chính là đồ lừa đảo, vì sao ngài không vạch trần hắn?” Phương Tiến là một người nóng này, “Tiết cô nương kia cũng thật là ngốc, còn trông mong bám lấy hắn.”

“Câm miệng!”

Phương Tiến không dám mở miệng nói, thở phì phì phồng má.

Một hạ tin báo gửi tới, sau khi Phương Tiến biết thì truyền cho Hoắc Chiêu. 

“Đại nhân, đã có tin tức về án tử của Tiết gia.”

Người kia đã không còn thấy bóng dáng, Hoắc Chiêu thu hồi ánh mắt.

“Đi!”

8.

Đêm đã khuya, nhưng trong ban đêm yên tĩnh lẽ ra phải nên an tâm đi vào giấc ngủ, ta lại trằn trọc khó có thể ngủ được.

Có quá nhiều bí ẩn khiến ta hoang mang.

Ví dụ như Cảnh Hoa ca ca nói, lúc trước hắn luôn bị nhốt ở Chiêu Ngục, cho đến khi Hoàng Thượng thánh minh trả lại trong sạch cho hắn. Nhưng Hoắc đại nhân đã nói, Chiêu Ngục không có hắn. 

Lại ví dụ như, Trần Viễn Phàm đã nói Cảnh Hoa ca ca ở trong ngục bị tra tấn suýt chết, nhưng vào giờ ăn cơm tối, nàng nhìn thấy cánh tay của Cảnh Hoa ca ca trơn bóng, hoàn toàn không giống với đã từng bị thương.

Ví dụ nữa, trong vườn lẫn ngoài sân nhà họ Nguỵ, đều được chăm sóc gọn gàng ngăn nắm, ở góc tường còn không có cả bụi bặm, không giống như chủ nhân đã gặp nạn chút nào.

Tột cùng tất cả lại là sao đây?

Ngày hôm sau, Nguỵ Cảnh Hoa cùng với đồng liêu đổi ca, nói là muốn ở bên cạnh ta. Cả đêm không ngủ, ta chóng mặt nhức đầu, nhưng lại không đành lòng từ chối hắn, vì thế cùng hắn ra ngoài.

Lại không ngờ hắn mang ta đi tới tú các.

Từng chiếc áo cưới dệt kim màu đỏ tươi, khiến trong lòng người xem cũng nảy mầm.

“Như Châu, chúng ta thành thân đi, ta không chờ nổi nữa.”

Có gì đó giống như nổ tung trong đầu ta, đầu óc ta hỗn độn, cả người sững sờ tại chỗ, không biết làm sao.

“Làm sao thế? Vui phát ngốc à?” Cảnh Hoa ca ca sờ vào mũi ta, “Mau nhìn xem, muội thích loại nào?”

Các thở thêu sôi nổi tiến lên, vừa nói những lời nói cát tường bách niên hảo hợp, lại vừa nói ta may mắn, có thể gả được cho phu quân vừa trẻ tuổi lại đầy hứa hẹn như Nguỵ đại nhân. 

Đúng vậy, gả cho Cảnh Hoa ca ca không phải là tâm nguyện từ lâu của ta hay sao? Không phải là ta cuối cùng cũng khổ tận cam lai ư?

Ta nên vui vẻ, ta phải vô cùng vô cùng vui vẻ.

Nhất định là do tối hôm qua không ngủ ngon thì lúc này mới có cảm giác không phấn chấn, hoảng hốt khó hiểu.

 

Nhất định là như thế!

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo