Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta thầm hạ quyết tâm, chuyên tâm để ý các loại đồ cưới, mặc kệ các thợ thêu khoa tay múa chân trên người ta đi.
Các nàng hỏi ta là tiểu thư nhà ai mà trắng trẻo xinh đẹp như thế, mặc áo cưới vào nhất định mẫu đơn cũng e lệ vài phần.
Mà khi nhìn đến tay của ta, sắc mặt của các nàng đều xấu hổ, cười mỉa không nói chuyện nữa.
Một cô gái xuất thân tốt không chỉ xem mặt, còn phải xem tay.
Ta không phải là tiểu thư nhà ai, ta chỉ là Tiết Như Châu bán trứng vịt muối.
Sau khi rời tú các, Cảnh Hoa ca ca lập tức mang ta đến nhà bán đồ trang điểm nổi tiếng nhất kinh thành, hắn nói, trong tiệm kia có các loại thuốc mỡ, sau khi bôi bàn tay sẽ mượt mà.
“Tay này của muội cần phải được chăm sóc nhiều hơn, sau này cầm bút vẽ tranh, làm thơ gảy đàn, đừng làm trứng vịt muối kiếm sống nữa, nếu muốn ăn thì bảo hạ nhân đi mua là được.”
“Lễ nghi ở kinh thành này muội cũng cần phải học tập, ta đã tìm cho muội ma ma để hướng dẫn nàng, mấy ngày nữa sẽ tới. Muội cần phải chăm chỉ học tập, để đến khi tụ họp cùng với phu nhân của các vị đồng sự không gây chuyện xấu hổ.”
“Đi, chúng ta đi Thiên Y Các mua mấy bộ quần áo, những quần áo cũ của muội cũng không nên mặc nữa, mặc sẽ bị người khác cười chết.”
“Mặt mũi cũng phải sửa sang, hiện giờ kinh thành đang sử dụng trang sức trân châu, búi tóc sơ XX. Ngày mai muội học một chút, đừng để mọi người mắng là đồ nhà quê.”
Ánh nắng tươi đẹp, nhưng cả người ta lại không thở nổi, giống như bị chết đuối.
Cảnh Hoa ca ca rõ ràng là đang cười nói, rõ ràng là mỗi chữ đều vô cùng ôn nhu dịu dàng, nhưng vì sao lại khiến ta khó chịu đến mức này, giống như có một con dao nhỏ xé nát quần áo của ta, xé nát tự tôn của ta.
“Cảnh Hoa ca ca, huynh ghét bỏ muội sao?” Sắp không hít thở nổi nữa, ta hỏi.
Cảnh Hoa ca ca sửng sốt một chút, sau đó cười nói: “Đồ ngốc này, sao ta sẽ ghét bỏ muội được, ta đây là vì tốt cho muội thôi.”
“Chẳng lẽ muội không muốn mỗi ngày đều trang điểm xinh đẹp sao? Ta nhớ rõ hồi còn nhỏ muội thích nhất là xinh đẹp, váy áo đặc biệt xinh đẹp.”
Hắn nắm tay ta: “Như Châu, những ngày cực khổ của chúng ta đã qua rồi. Sau này mỗi một ngày ta đều muốn muội xinh đẹp bóng loáng, không thua các quý nữ trong cung.”
Là như thế này sao, là vì tốt cho ta ư?
Ta muốn nói cho chính mình, đúng là thế.
Nhưng nhắm mắt lại, ta lại không thể nào quên được đêm trăng kia, có một người quay lưng về phía ta, giọng nói lại ấm áp mà trịnh trọng nói:
“Tiết cô nương, tay của nàng và của những người viết thơ vẽ tranh cũng quý giá như nhau.”
Trong lòng ta bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, giống như là thất lạc một bảo vật quý giá nào đó.
9.
Hôn kỳ đã định, vào đầu tháng năm, là một ngày đại cát để gả cưới.
Sợ ta mệt, mọi việc hôn lễ đều do Cảnh Hoa ca ca xử lý. Mọi người đều vô cùng hâm mộ, nói là kiếp trước ta tu hành mới được may mắn như thế.
Trước mặt, ta ứng phó với tất cả mọi người, nhưng trong lòng lại cực kỳ sợ hãi.
Hốc mắt cũng luôn vô cớ mà có nước, nhìn những vại những lọ ngâm trứng muối bị ném vào phòng kho muốn khóc, nhìn thấy thanh trúc trong viện muốn khóc, nhìn thấy anh trăng dịu dàng cũng muốn khóc…
Cảnh Hoa ca ca lại không phát hiện ra sự kỳ lạ của ta, còn vui vẻ phấn chấn mà lôi ta đi xem hội đèn lồng, nói đây là hội đèn lồng cuối cùng của thời con gái.
Cảnh đèn ở Thượng Kinh chính là tuyệt vời nhất, ta ở trong đám đông lại cảm thấy cô độc vô cùng.
Một dáng hình màu đỏ xẹt qua phía trước, trong lòng ta giống như có ánh lửa, đầu óc không còn tỉnh táo nữa, ta chạy ra ngoài.
Là Phương Tiến.
“Tiểu Phương đại nhân, đã lâu không gặp.” Ta đầy mặt tươi cười nói.
Phương Tiến lại không có sắc mặt tốt với ta, âm dương quái khí mà nói: “Nghe nói Tiết cô nương sắp thành thân rồi, thực sự chúc mừng!”
Không hiểu sao hắn lại như vậy, ta chỉ cảm thấy trên mặt nóng bừng, thật cẩn thận hỏi: “Tiểu Phương đại nhân, Hoắc đại nhân có ở gần đây không?”
Ai ngờ Phương Tiến càng tức giận: “Hừ, nhờ có phúc của Tiết cô nương, đại nhân nhà ta ra ngoài làm việc rồi.”
Hắn nói xong thì đi, nhưng chưa đi được vài câu lại tức hừng hực quay trở lại nói.
“Tiết cô nương, cô đã sắp thành thân rồi, cũng đừng hỏi thăm đại nhân nhà ta nữa, sau này cũng đừng xuất hiện trước mặt đại nhân nhà ta.”
“Thật là phiền lòng, đại nhân nhà ta đã bao lâu rồi không để tâm đến chuyện của người khác chứ? Thật khó mới gặp được, lại gặp phải đồ đầu đất mắt mù tâm mù.”
Cái gì?
Ta còn muốn hỏi kỹ hơn, nhưng hắn lại hùng hùng hổ hổ mà đi rồi!