Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chờ đến một ngày trước đại hôn, một thánh chỉ được truyền tới Nguỵ trạch, ta mới hiểu được ý của Phương Tiến.
Tới tuyên chỉ không phải là ai khác, mà là Hoắc Chiêu mười mấy ngày không gặp.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu rằng, đã kiểm chứng lại vụ án Tiết Hải Cao Châu, là do bị kẻ xấu hãm hại, nay trả lại sự trong sạch, tuyên cáo cả nhà Tiết Hải vô tội, khâm thử.”
Mọi âm thanh bên tai đều biến mất, sau khi hiểu rõ mọi chuyện ta mới biết ta đã chờ được gì. Nỗi oan của cha mẹ bao nhiêu năm, hiện giờ đã trong sạch rồi.
“Tiết Như Châu, tiếp chỉ.”
Ta đứng dậy đi lên, đôi tay run run mà tiếp nhận thánh chỉ.
“Quà mừng tân hôn, thích không?” Hắn rũ mắt, thấp giọng nói.
Ta ngẩng mặt lên nhìn hắn, ánh mắt của hắn vẫn bình tĩnh không gợn sóng như cũ, giống như chỉ là làm một việc nhỏ không đáng để nhắc tới.
Nhưng vết quầng thâm trên mắt lại không lừa được người.
Từ thượng kinh đến Cao Châu, cho dù là cưỡi ngựa với tốc độ nhanh nhất đi liên tục cũng cần bốn ngày, hắn phải không ngủ không nghỉ thế nào mới có thể trong một khoảng thời gian ngắn như thế, lật lại bản án cho cha mẹ ta, tiến cung cầu thánh chỉ, chỉ vì món quà tân hôn này tặng cho ta.
Ngực ta đau giống như bị kim châm, đau đến nỗi nước mắt ta rơi lã chã.
Hắn theo bản năng lấy khăn tay ra, rồi lại thu trở về, xoay người vội vàng rời đi.
Cảnh Hoa ca ca tiến lên, nghi ngờ hỏi: “Như Châu, muội biết Hoắc đại nhân sao?”
Ta cúi đầu: “Không biết.”
“Không biết ư? Như Châu muội đang nói dối!” Cảnh Hoa ca ca nắm lấy bả vai của ta, “Muội có biết hắn là loại người gì không? Nếu không biết, chỉ là nhân vật nhỏ bé như cha mẹ muội, cho dù có chết một trăm lần cũng không vào được mắt của hắn.”
Ta khiếp sợ lại tức giận: “Cha mẹ ta là nhân vật nhỏ, nhưng bọn hắn đã cứu ngươi, đã nuôi ngươi, sao ngươi có thể nói bọn họ như thế?”
Cảnh Hoa ca ca luống cuống, vội ôm lấy ta nói: “Xin lỗi Như Châu, là ta lỡ lời, ta sai rồi, muội đừng giận. Chỉ là ta sợ hãi, sợ hãi muội với Hoắc Chiêu có cái gì.”
Có thể có cái gì chứ?
Hắn là chỉ huy sứ cao cao tại thượng, ta chỉ là một bé gái mồ côi bán trứng vịt muối, có thể có cái gì chứ?
Ngày mai thành hôn rồi, nhìn phòng này, trang trí thật xinh đẹp; nhìn áo cưới trang sức kìa, tất cả đều vô cùng tinh xảo hoa mỹ; thanh mai trúc mã, hôn ước từ bé, lại khiến cho nhiều cô nương ghen tức rồi.
Cho nên, Tiết Như Châu, đừng lại có tâm tư gì khác nữa.
10.
Trời chưa sáng, trong phủ đã náo nhiệt.
Hỉ nương trang điểm cho ta, khen ta xinh đẹp động lòng người, nhưng ta nhìn chính mình trong gương, lại cảm thấy nàng trống rỗng lại xa lạ, trong giống như một búp bê.
“Tới đây, thay áo cưới thôi, phu thê hoà thuận lâu dài.”
Hỉ nương cầm áo cưới, áo cưới hoàn mỹ xinh đẹp, nhưng chỉ thêu kim phượng kia lại giống như chỉ bạc, cuốn lấy cổ ta, khiến cho ta không thở nổi.
“Hỉ nương, ta đi vệ sinh một chút.”
Ta giống như chạy trốn khỏi phòng, khi đi về phía nhà xí, ta nhìn thấy phía ngoài cửa hậu viện không có một bóng người, ta kéo cửa ra, chạy mất.
Không thấy tân nương, trong nhà nhất định sẽ loạn, nhưng ta không muốn quay đầu lại.
Ta chạy vội bằng đường tắt, bất thình lình đụng vào một đại thẩm. Ta không nhận ra nàng, nàng lại nhận ra ta.
“Ngươi không phải là Tiết cô nương lúc trước bán trứng vịt muối ở ngõ Đông Thuỷ ư?”
“Hôm nay Nguỵ gia có việc hỉ, ngươi tới đây làm giúp à?”
Ta chỉ muốn vội vàng rời đi, cứ thế mà gật đầu.
“Vậy thì cô nương có thể giúp ta gửi lời cho Nguỵ đại nhân được không
“Là thế này, lúc đầu ta vẫn luôn làm đầu bếp ở nhà này, lần trước Nguỵ đại nhân bỗng nhiên bảo ta rời đi. Nhưng bên ngoài khó tìm việc, ta muốn quay lại cầu xin Nguỵ đại nhân trở về làm công trong phủ.
Ta nghe không thích hợp.
“Không phải lúc trước Nguỵ đại nhân bị bỏ tù sao?”
“Nói linh tinh, Nguỵ đại nhân vẫn luôn làm quan, đã bao giờ bị bỏ tù chứ? Có lẽ là nhờ lần trước ta mua trứng vịt muối của ngươi, Nguỵ đại nhân nếm thấy vừa lòng, mới mời ngươi tới làm giúp đi!”
Ta giống như bị người dùng xẻng đập vào đầu, trong đầu vang lên tiếng “ong ong.”
Cảnh Hoa ca ca không ngờ chưa bao giờ bị nhốt vào ngục.
Hắn thậm chí còn ở nhà ăn trứng vịt muối của ta ư? Tay nghề của ta hắn ăn là có thể nhận ra được, vậy thì vì sao hắn còn không tới tìm ta?