Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta vốn tưởng đệ ấy sẽ phản bác, nào ngờ thiếu niên không nói một lời, chỉ cúi đầu.
Thấy vậy, Lan phi ngấn lệ, quay đầu nhìn Hoàng thượng đang đứng bên cạnh, khóc lóc: "Hoàng thượng, người phải làm chủ cho thần thiếp!"
Hoàng thượng đã ngoài năm mươi, gương mặt nghiêm nghị, bộ long bào màu vàng sáng càng tôn lên vẻ uy nghiêm của ông.
Nghe vậy, sắc mặt người đàn ông cũng trầm xuống, vô cùng khó coi.
Giọng nói đầy uy nghiêm từ trên cao vọng xuống: "Thật sự là ngươi làm?"
Một câu.
Tuy không chỉ mặt gọi tên, nhưng mi mắt Thương Hành giật giật, hơi ngẩng đầu lên, đối diện với tầm mắt của người đàn ông, đệ ấy mím môi, không hề phủ nhận.
Ta dựa vào lòng mẫu phi, vừa kinh ngạc vừa sốt ruột.
Ngươi nói đi chứ!
Nhưng Thương Hành từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng.
Thấy trong mắt Hoàng thượng dấy lên vẻ thất vọng, chuẩn bị xử phạt.
Ta há miệng, cố gắng thốt ra một câu: "Không phải đệ ấy, là Tam ca. Con, hôm nay con chỉ muốn đưa Thất đệ đi chơi chỉ diên, ai ngờ Tam ca chướng mắt chúng con, Thất đệ cũng vì sợ hãi nên không dám nói..."
Nói rồi, ta run rẩy rúc vào lòng mẫu phi, nhưng miệng vẫn không ngừng: "Con cũng không biết đã đắc tội gì với Tam ca, mà huynh ấy lại muốn dồn chúng con vào chỗ chết..."
Thương Hành có quá nhiều điều lo ngại, không dám nói ra, nhưng ta không sợ.
Lời này vừa nói ra.
Cả đám đông đều im phăng phắc trong giây lát.
Nhưng đạn mạc thì bay loạn xạ.
[Aaaaaa nữ phụ biết cũng biết nói chuyện đấy, đáng yêu quá!]
[Nam chính tránh ra, tôi muốn tỷ tỷ này!]
[Sao nam chính không nói gì hết vậy, thật là, tôi xem mà tức chết! Nếu nữ phụ không nói, chẳng phải hắn sẽ bị phạt sao?]
[Mấy người ở trên thì biết cái gì, hắn đây là không muốn gây thêm phiền phức cho nữ chính (ý chỉ nữ phụ)! Mọi người có biết mẫu phi của Tam hoàng tử là ai không, là Quý phi đó!]
10
Ta liếc nhìn đạn mạc.
Bọn họ nói không sai.
Mẫu phi của Tam hoàng tử là Triệu thị, chính là Quý phi, địa vị cao hơn mẫu phi của ta, ngày thường vốn đã ngứa mắt với mẫu phi, chỉ chờ tóm được sai sót của bà.
"Ngươi, ngươi nói bậy!" Tam hoàng tử Thương Hồng lớn hơn ta hai tuổi, năm nay mới mười lăm, bị ta vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt thoắt trắng thoắt đỏ, chỉ vào ta lớn tiếng phản bác.
Ta rúc vào lòng mẫu phi, ngước mắt nhìn Hoàng thượng, ấm ức nức nở: "Phụ hoàng, Yên Nhi thiếu chút nữa là không được gặp Phụ hoàng nữa rồi..."
Sắc mặt Hoàng thượng trầm xuống, không lên tiếng.
Hồi lâu, người đàn ông mới mở miệng vàng: "Tuyên Thái y đến khám chữa cho Ngũ công chúa và Thất hoàng tử, cho gọi Quý phi đến điện Xuân Hoa."
Tổng quản thái giám đi theo Hoàng thượng vâng một tiếng, dẫn người rời đi.
Ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu nhìn Thương Hành, nhưng ngay khi ta quay lại, đệ ấy cũng vừa ngẩng đầu nhìn sang.
Bốn mắt chạm nhau bất ngờ.
Ta nghĩ ngợi, rồi cười trấn an với đệ ấy.
Ánh mắt đệ ấy khẽ dao động, rồi nhanh chóng quay đi.
Ta: "?"
Ý gì đây?
11
Chuyện ầm ĩ đến cuối cùng, vì gia tộc Quý phi thế lực lớn, Hoàng thượng chỉ phạt bà ta ba tháng bổng lộc, Tam hoàng tử bị cấm túc trong cung nửa năm.
Đợi Phụ hoàng đi rồi, mẫu phi tức đến mức đập vỡ mấy cái bình hoa, cả tẩm điện im phăng phắc như ve sầu mùa đông.
Bà vốn là con gái võ tướng, từ nhỏ đã được nuông chiều, tính tình rất nóng nảy.
Nhưng cuối cùng, mẫu phi thở dài, ngồi bên giường ta, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ta: "Con cũng thật là ngốc, thằng nhóc đó thì có quan hệ gì với con, cớ gì phải liều mạng cứu nó."
Sau khi Xuân Hỷ trở về đã kể lại cặn kẽ mọi chuyện, mẫu phi biết được sự thật, nhất thời không nói nên lời.
Ta mơ màng buồn ngủ, nghe vậy, lắc đầu: "Đệ ấy là đệ đệ của con."
Người hoàng tộc đa phần bạc bẽo, nhưng ta vẫn nhớ, ta là ta.
Nếu nói lúc đầu ta chỉ muốn tránh kết cục trong kịch bản, thì sau khi sớm tối chung đụng, ít nhiều cũng đã có vài phần thật lòng.
Rất lâu sau, bà mới thở dài: "Những chuyện khác thì thôi, mẫu phi không so đo, nhưng con không được làm bản thân bị thương."
Ta nắm ngược lại tay người phụ nữ, ngoan ngoãn nói: "Con biết rồi ạ."
"Con bé này."
"Trời tối rồi, mẫu phi cũng mau về nghỉ ngơi đi!"
"Được."
12
Không ngoài dự đoán, mấy ngày sau đó, ta đều không thể ra ngoài, bệnh cảm lạnh lại tái phát.
Thời tiết cũng đột ngột thay đổi, đã sang xuân mà trời lại càng lạnh hơn, sáng sớm có thể thấy cành cây ngoài cửa sổ đã đọng sương.
Đến tối, ta luôn cảm thấy lạnh, dù có lò sưởi tay cũng không đủ.
Đang ngủ không yên, bỗng nghe thấy tiếng bước chân, tai ta hơi động đậy.
Tiếng bước chân của người đến rất nhẹ, cuối cùng dừng lại bên ngoài cửa sổ của ta.
Ta mở mắt trong đêm tối.
Ai?
Chẳng lẽ là thích khách?
Nghĩ vậy, ta im lặng ngồi dậy, đang định gọi người.
Cùng với tiếng "kẽo kẹt" khe khẽ.
Ta theo phản xạ quay đầu lại, vừa vặn đối diện với một đôi mắt quen thuộc.
Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy có chút sáng, như một hồ nước trong vắt.
Ta nhận ra ngay người bên ngoài cửa sổ.
Thương Hành?
Hắn đột nhiên chạy qua đây làm gì?
Có lẽ không ngờ bị ta bắt tại trận, thiếu niên rõ ràng cũng sững sờ, cứ ngây ngốc nhìn ta như vậy.
Rất lâu sau, đệ ấy mấp máy miệng, như muốn nói gì đó.
Nhưng khoảng cách hơi xa, ta nghe không rõ lắm, bèn vẫy tay với đệ ấy.
Thương Hành do dự một chút, sau đó thân hình lanh lẹ nhảy vào trong.
Rất nhanh, đệ ấy đã đứng trước mặt ta.
Nhưng ánh mắt đệ ấy lại không nhìn ta.
Ta: "?"
Ta nhìn theo tầm mắt của đệ ấy, ánh mắt rơi vào đôi chân đang lạnh đến đỏ bừng của ta, ta vội rụt ngay vào trong chăn.
Ngẩng mắt lên lần nữa, vành tai thiếu niên dường như hơi đỏ, đệ ấy quay mặt đi chỗ khác.
Ta ho khan một tiếng: "Sao đột nhiên lại đến đây?"
Giờ này ta đâu có bánh ngọt cho đệ ấy ăn.
Nghe vậy, Thương Hành lại quay đầu sang, đột nhiên ngồi xuống chiếc ghế đôn kê chân của ta, giọng điệu có chút không tự nhiên: "Tỷ đưa chân ra đây."
Hả?
Ý gì??
Đạn mạc cũng ngớ người.
[Nửa đêm nửa hôm nam chính đến đây làm gì vậy?]
[Đưa chân???]
[Đừng nói là nữ phụ, ngay cả tôi cũng đơ luôn rồi.]
13
Ta không hiểu gì cả, thấy ta không động đậy, vành tai đệ ấy càng đỏ hơn, nhưng vẫn cúi đầu không nói gì.
Ta hết cách với đệ ấy, đành đưa chân ra thử, giây tiếp theo, một đôi tay ấm áp đã nắm lấy chân ta, ủ chân ta vào trong lòng đệ ấy.
Cơ thể thiếu niên nóng rực, ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
Đạn mạc lướt qua hàng hàng lớp lớp chữ "aaaaaaa".
Hồi lâu, ta mới nghe thấy giọng nói trầm thấp của thiếu niên: "Hôm đó, tại sao tỷ lại nhảy xuống nước cứu ta?"
Nhảy xuống nước cứu đệ ấy?
Ta kịp phản ứng, hóa ra là Thương Hành hiểu lầm, còn tưởng ta xả thân cứu đệ ấy.
Ta là bị người ta đẩy xuống mà!
Nhưng... kết quả cũng như nhau cả.
Ta cũng lười giải thích, thuận miệng nói: "Đệ là đệ đệ của ta, ta đương nhiên phải cứu đệ rồi."
Ta và đệ ấy tuy không cùng một mẹ sinh ra.
Nhưng giờ Thương Hành là con trai trên danh nghĩa của mẫu phi, dĩ nhiên là thân thiết hơn các hoàng tử, công chúa khác một chút.
Nghe vậy, Thương Hành không nói gì nữa, chỉ siết chặt tay đang ôm chân ta.
Vì bị rơi xuống nước nên mấy hôm nay tay chân ta lạnh cóng, được hắn ủ ấm, quả nhiên ấm lên ngay lập tức.
Dưới ánh nến leo lét, thiếu niên trông rất gầy, đường nét nhìn nghiêng rõ ràng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc ủ chân cho ta.
Nhìn đệ ấy, ta bỗng nảy sinh ý nghĩ trêu chọc: "Đệ ngửi thử xem, chân ta có hôi không?"