Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời vừa dứt.
Ta vốn tưởng đệ ấy sẽ buông chân ta ra ngay lập tức, nào ngờ hắn dường như đang thất thần, không kịp phản ứng, vậy mà cúi đầu xuống ngửi thật.
Ta: "......??"
Ngửi xong, thiếu niên mới nhận ra mình vừa làm gì, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bỗng đỏ bừng lên, luống cuống đứng dậy, nhưng vẫn không quên nhét chân ta lại vào trong chăn: "Hoàng tỷ, ta, ta đi trước đây!"
Ta nhịn cười: "Ừm ừm."
Nhưng đệ ấy còn chưa đi được mấy bước, ta đã không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
Thằng nhóc ngốc này, dễ bắt nạt thật.
Mà bên ngoài, bóng dáng thiếu niên rời đi càng lúc càng nhanh, hệt như có chó đuổi đằng sau.
14
Sau đêm đó, quan hệ của ta và Thương Hành vô hình trung đã gần gũi hơn rất nhiều.
Chỉ cần Thương Hành đến, ta liền quen lệ cho hạ nhân lui ra.
Sau đó duỗi chân ra.
Hi hi.
Thứ này còn hữu dụng hơn lò sưởi tay.
Ban đầu đệ ấy còn hơi ngượng ngùng, về sau, ta vừa duỗi chân, đệ ấy liền ôm lấy, đặt vào lòng, rồi tự mình ngồi yên tĩnh đọc sách ở đó.
Ta thỉnh thoảng ăn chút đồ, gặp món nào không thích ăn lắm thì liền nhét vào miệng đệ ấy.
Thương Hành thì không từ chối, cho gì ăn nấy, chỉ thỉnh thoảng món nào thực sự khó ăn, đệ ấy mới ngẩng đầu liếc ta một cái, uyển chuyển nói: "Hoàng tỷ, cái này... cứ để đó đã."
Ta chớp chớp mắt: "Ồ."
Thương Hành khe khẽ thở phào.
[Hahahahaha nam chính đáng yêu quá đi!]
[Cái xác này bỗng thấy ấm áp ghê.]
[Bảo bối, đều là bảo bối đáng yêu! Hôn hôn hôn!]
[Cứu mạng, tôi như đang soi gương vậy, tôi cũng đối xử với em trai tôi y chang thế.]
15
Đông qua xuân đến, những ngày tháng như vậy thoáng chốc đã qua bốn năm.
Thương Hành đã lớn đến mười lăm tuổi.
Lại một mùa xuân nữa, vạn vật hồi sinh, nghênh đón buổi săn bắn mùa xuân.
Theo thông lệ, các hoàng tử và công chúa đều có thể tham gia.
Khi ta và mẫu phi ngồi kiệu đến bãi săn của hoàng tộc, từ xa đã thấy Thương Hành đang đi cùng mấy vị hoàng tử khác.
Bốn năm trôi qua, ngày nào chúng ta cũng gặp nhau nên không thấy gì, chỉ là chợt nhìn từ xa thế này, mới giật mình nhận ra, đệ ấy đã khác xa so với đứa trẻ mười một tuổi năm nào.
Thiếu niên đã cao lên rất nhiều, mái tóc đen được buộc lại bằng dải lụa đỏ, toát lên hết vẻ khí khái của tuổi trẻ.
Chỉ là thần sắc đệ ấy có hơi lạnh lùng, cũng không hay nói chuyện với mấy vị hoàng tử khác, có vẻ hơi lập dị.
Nhưng đợi kiệu dừng lại.
Dường như cảm nhận được điều gì, thiếu niên đang đi trong đám đông bỗng quay đầu nhìn lại.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lốm đốm trên khuôn mặt đệ ấy.
Thiếu niên mày mắt thanh tú, đôi mắt đen trong sáng.
Lòng ta hơi xao động.
Còn chưa đợi ta chào hỏi, đã thấy đệ ấy sải bước nhanh đến, gọi một tiếng thân thuộc: "Hoàng tỷ."
Lại thấy mẫu phi ngồi bên cạnh ta, đệ ấy liền thu lại vẻ mặt, cung kính chắp tay: "Mẫu phi."
Lan phi liếc đệ ấy một cái, khẽ gật đầu, nói: "Hôm nay săn bắn, cứ cố hết sức là được."
Bà ấy vốn không đặt cược vào đệ ấy.
Sắc mắt Thương Hành không đổi, vâng một tiếng.
Ta biết đệ ấy trước nay luôn nội liễm, chắc sẽ không tranh giành hạng nhất, bèn cười nói: "An toàn là trên hết, ta ở khu cắm trại chờ đệ."
Cưỡi ngựa bắn cung gì đó.
Ta từng thử rồi, nhưng ta dốc hết sức lực, cái ... bị thương nhẹ chút xíu.
Thôi.
Ta không có năng khiếu này.
Nói xong, ta thả rèm xuống, đang định dặn phu kiệu đi tiếp, thì bỗng nghe thấy giọng Thương Hành: "Hoàng tỷ thích gì? Thỏ hay hươu?"
Ta khựng lại: "Đều được."
Ta không kén chọn, bắn trúng là được.
Thấy thái độ qua loa của ta, người vẫn đứng bên kiệu bật cười một tiếng rất khẽ: "Được."
16
Ta vốn tưởng với tính cách trầm ổn của Thương Hành, nhiều lắm là bắt cho ta một con thỏ về, nhưng không ngờ.
Đệ ấy một phát bắn trúng hươu, đoạt giải quán quân của cuộc đi săn lần này.
Khi tin tức này truyền về, quả nho trong tay ta rơi "bộp" xuống đất, lăn mấy vòng.
Trong lều trại đã dựng sẵn, mẫu phi ngồi ở ghế trên, nghe người bên dưới đến báo cáo tình hình bên ngoài.
"Hỉ sự cho Lan phi nương nương, Thất điện hạ một phát bắn trúng hươu, Hoàng thượng vui lắm ạ!"
"Vẫn là nhờ Lan phi nương nương dạy dỗ tốt."
Người bên dưới nịnh nọt.
Hoàng thượng và các quần thần có lẽ cũng không ngờ vị hoàng tử ngày thường im hơi lặng tiếng này lại có bản lĩnh như vậy, nhất thời vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nhưng cuối cùng cũng đã ghi nhớ cái tên Thương Hành.
Đây là chuyện tốt, cũng là chuyện xấu.
Ta liếc nhìn mẫu phi với vẻ mặt thâm sâu khó đoán, đợi người bên dưới đi rồi mới lên tiếng: "Mẫu phi."
Nghe thấy giọng ta, người phụ nữ đang chìm trong suy nghĩ của mình bỗng hoàn hồn, liếc ta một cái, thấy ta ngập ngừng muốn nói, liền hừ nhẹ một tiếng: "Ta biết con muốn nói gì, đệ ấy đã có bản lĩnh đó thì ta sẽ không ngăn cản."
Ánh mắt ta khẽ động.
Các phi tần khác trong cung có hoàng tử đều hy vọng con trai mình giành được vị trí đó, nhưng mẫu phi của ta lại không muốn.
Bà chỉ mong ta được bình an là đủ.
Địa vị tôn quý của Thái hậu là gì, bà hoàn toàn không quan tâm.
Những năm nay tranh sủng, cũng chỉ là để bảo vệ ta.
Ngay cả trong sách gốc, khi ta kiêu căng ngang ngược, cuối cùng tự rước lấy hậu quả, trước khi chết, Lan phi nương nương kiêu hãnh nửa đời người đã quỳ xuống trước mặt Thương Hành mà bà từng khinh thường, dập đầu cầu xin đệ ấy tha mạng cho con gái mình, dập đến mức đầu rơi m//áu chảy.
9
Ta ngồi xuống bên cạnh bà, ôm lấy cánh tay bà, nũng nịu một cách thân mật: "Con biết ngay mẫu phi là tốt nhất mà!"
Nay ta may mắn trở thành con gái của bà, đương nhiên không thể để bi kịch tái diễn.
"Con bé này."
Mẫu phi lấy ngón tay chọc chọc trán ta, có chút bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn là mềm lòng.
Ta cười hì hì, đúng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói trong trẻo quen thuộc.
"Hoàng tỷ!"
Vừa nghe thấy tiếng gọi, ta quay đầu nhìn mẫu phi, mẫu phi xua xua tay, nằm nghiêng trên ghế quý phi nhắm mắt giả vờ ngủ, giống như một con mèo lười biếng.
Ta lấy một chiếc chăn mỏng đắp cho bà, lúc này mới đi ra khỏi lều.
Bên ngoài lều, thiếu niên xách trên tay hai con thỏ, lông xù, mập mạp.
Thấy ta đi ra, đệ ấy đưa con thỏ ra trước mặt ta, ánh mắt nóng rực nhìn ta chằm chằm: "Hoàng tỷ, thỏ này!"
Ta liếc nhìn, đang định nói thì thấy trước mắt hiện lên cả đống đạn mạc.
[Hahahaha nữ phụ à tỷ không biết đâu, đệ ấy tìm thỏ đáng yêu khắp rừng đó, con hươu kia chỉ là tiện tay bắn thôi!]
[Có mấy con thỏ không đáng yêu bị đệ ấy tóm được, rồi bị đệ ấy ghét bỏ ném trả lại hahaha.]
[Thỏ xấu xí: Xin hỏi ngươi có bị gì không?]
[Ai hiểu không chứ, biểu cảm kể công của nam chính đáng yêu quá, thuộc tính tỷ khống, thức tỉnh!]
Ta tưởng tượng ra cảnh tượng thiếu niên mặc đồ bó sát, mặt mày lạnh lùng chạy khắp rừng bắt thỏ, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Hoàng tỷ?" Nghe thấy tiếng cười, Thương Hành nhìn ta không hiểu gì, bắt gặp ánh mắt tươi cười của ta, ánh mắt đệ ấy hơi động, đặt con thỏ xuống đất: "Ta, ta đi bắt thêm mấy con nữa về."
"Ấy."
Ta vội kéo đệ ấy lại.
Đừng đi nữa, lát nữa thỏ cả ngọn núi này bị đệ bắt hết mất.
Bị ta kéo tay áo, bước chân thiếu niên dừng tại chỗ, đi không được, ở cũng không xong, ngược lại có vẻ hơi lúng túng.
Ta thấy buồn cười, cố ý trêu chọc: "Ta rất thích, sau này đệ chịu trách nhiệm nuôi chúng nhé, đến lúc đó thỏ lại đẻ ra thỏ, cả một nhà thỏ."
Thương Hành làm gì biết nuôi, sững sờ một lúc, nhận ra ta đang trêu đệ ấy, liền nhướng mày, mặt tỉnh bơ hỏi: "Ồ, vậy hoàng tỷ thích ăn kho hay hấp?"
Ta: "??"
[Hahahaha cứu mạng, nam chính rep lạc đề!]
[Thỏ con: Ngươi ném ta thì thôi đi, còn muốn ăn ta??]
[Buồn cười quá hahahahaha]