Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu nam sinh đối diện bật cười:
"Thích người ta mà ông còn bảo bọn tôi dàn cảnh chê người ta xấu? Nghĩ cái quái gì thế?!"
Động tác khuấy đá của Trần Tử Dập dừng lại:
"Hết cách rồi, không làm thế để chứng tỏ lòng thành với Kiều Lãng thì cô ấy không cho tôi ngủ cùng, thế công sức tôi bỏ ra suốt cả năm lớp 12 chẳng phải đổ sông đổ biển à?"
"Chỉ là, tôi không ngờ Kiều Lãng lại tham lam như thế, lại còn muốn chuyển chính thức, lén lút đăng bài lên mạng rêu rao khắp nơi, làm như tôi với cô ấy ngủ rồi, lại còn đang yêu nhau thật ấy, khiến Chi Hàm cuống lên, giận dỗi với tôi. Nếu chỉ có chuyện chê Chi Hàm xấu, chắc chắn tôi đã dỗ dành cô ấy xong từ lâu rồi."
Nghe vậy, thằng bạn cậu ta lập tức hưng phấn, vẻ mặt tràn đầy khao khát hóng biến:
"Nhắc mới nhớ, ông với hoa khôi rốt cuộc là tình hình thế nào! Cái gì mà chưa xảy ra chuyện gì chỉ là lời nói dối để dỗ dành cô bé thanh mai thôi đúng không?"
Cậu ta nháy mắt, đẩy nhẹ vai Trần Tử Dập:
"Khai mau! Mùi vị của hoa khôi thế nào?"
14
Trần Tử Dập lắc đầu:
"Bảo chưa ngủ là chưa ngủ, tôi trong sáng lắm."
Thằng bạn ném cho cái nhìn hoàn toàn không tin:
"Chém gió vừa thôi! Anh em với nhau mà ki bo thế!"
Trần Tử Dập lúc này mới đưa tay lên miệng, hạ thấp giọng:
"Mấy bước dạo đầu, ông hiểu mà, cái gì nên làm đều làm rồi. Dáng cô ấy ngon, cũng rất chủ động, cảm giác kinh nghiệm đúng là phong phú thật. Nhưng đến bước cuối cùng, Kiều Lãng đột nhiên bảo, chuyện cô ấy không còn trong trắng thực ra là lừa tôi thôi, đây là lần đầu tiên của cô ấy, sợ đau, muốn tôi nhẹ nhàng một chút."
"Cô ấy còn bảo, ngoài lần đầu tiên, còn muốn dành cả nụ hôn đầu cho tôi. Cô ấy muốn ở bên tôi tử tế, học cùng đại học, làm việc cùng thành phố, đi từ tình yêu đến hôn nhân."
"Tôi tự nhiên mất hết hứng thú, cảm thấy cô ấy không phóng khoáng như tôi tưởng. Những thứ Kiều Lãng muốn đó, tôi chỉ muốn dành cho Chi Hàm thôi."
Thằng bạn cậu ta gật đầu lia lịa, có vẻ rất tán đồng:
"Nghe nói năm ngoái Kiều Lãng vì yêu sớm ảnh hưởng thi cử nên mới bị gia đình ép đi học lại, kết quả năm nay chẳng khôn ra tí nào, lại câu dẫn ông! Kiều Lãng, Kiều Lãng, đúng như cái tên, lẳng lơ thật sự!"
"Vụ này đúng là Kiều Lãng vượt quá giới hạn rồi. Chị dâu Dập đâu phải cứ xinh đẹp dáng ngon là được, còn phải xem môn đăng hộ đối nữa. So với Lâm Chi Hàm, gia cảnh Kiều Lãng hoàn toàn không có cửa."
"Chuyện bàn chuyện cưới xin, hàng từ trên trời rơi xuống sao thắng nổi thanh mai trúc mã, có đong đưa cũng vô dụng."
Nói đến đây, khuôn mặt u ám của Trần Tử Dập cuối cùng cũng hiện lên nụ cười nhạt:
"Đúng vậy. Vợ của tôi, nhất định là, và cũng chỉ có thể là Chi Hàm. Thế giới của cô ấy rất nhỏ, nhỏ đến mức trong mắt chỉ có tôi, ngoan ngoãn khiến người ta an lòng."
"Chi Hàm thật sự rất đơn thuần. Hồi trước tôi bị dương tính cô ấy đến viện thăm tôi, vết hôn Kiều Lãng vừa để lại trên cổ tôi bị cô ấy nhìn thấy, thế mà cô ấy lại tưởng là vết muỗi đốt, tôi suýt thì bật cười, cảm thấy cô ấy thật đáng yêu, lại thật đáng thương. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy dục vọng bảo vệ và chiếm hữu của tôi đối với cô ấy đạt đến một tầm cao mới."
Thằng bạn cũng cười vui vẻ:
"Đúng thế, kết hôn vẫn phải tìm gái ngoan. Kiểu như Kiều Lãng, lấy ra để 'khai vị' thì được, chứ bảo sống cùng nhau thật, lắm thằng nhòm ngó thế, cô ta cũng biết lợi thế ngoại hình của mình, biết đâu ngày nào đó lại chạy theo thằng khác."
"Tôi thấy cái em tóc cam trên lầu kia, tám phần mười cũng là loại người đó! Mấy cô gái kiểu này có câu gì ấy nhỉ? ... À à, em hút thuốc em xăm mình em nhuộm tóc, nhưng em là một cô gái tốt~"
Giọng hai người họ nhỏ hơn lúc trước rất nhiều, nhưng tôi vẫn nghe rõ mồn một từng chữ.
So với thất vọng, trong lòng tôi phần nhiều là kinh ngạc và phẫn nộ.
Tôi biết Trần Tử Dập đã nát rồi, nhưng không ngờ cậu ta lại nát đến mức độ này.
Nhưng may quá, tôi đã học được cách kịp thời cắt lỗ, thu lại toàn bộ sự yêu thích, tin tưởng và kỳ vọng dành cho cậu ta.
Hy vọng Kiều Lãng cũng có thể làm được.
15
Tôi bỏ chặn Kiều Lãng, gửi đoạn video vừa quay cho cô ta.
Sau đó đi xuống lầu, bước khoan thai về phía Trần Tử Dập và bạn cậu ta.
Trần Tử Dập bật dậy, ánh mắt chuyển từ ngơ ngác sang kinh ngạc, rồi ngập tràn vui sướng:
"Chi Hàm!! Cuối cùng cậu cũng chịu gặp tớ rồi, cậu về nước bao giờ thế? Sao không nói cho tớ biết?"
Khác với Trần Tử Dập, sắc mặt bạn cậu ta hơi khó coi, gượng cười với tôi một cái rồi đứng dậy đi ngay:
"Hai người nói chuyện đi, tôi không làm phiền nữa."
Trần Tử Dập hoàn toàn không để ý đến bạn mình, ánh mắt dán chặt vào tôi.
Trong mắt cậu ta ánh lên nụ cười, có vẻ rất hài lòng:
"Tóc mới đẹp quá, lần đầu tiên tớ thấy cậu để phong cách này đấy, rất hợp! Mấy lời ngốc nghếch lúc nãy sau này đừng nói nữa nhé? Cậu thế nào cũng đẹp, thế nào tớ cũng thích, sao lại không xứng kết hôn với tớ được chứ?"
"Đi chơi nước ngoài hơn một tuần, cuối cùng cũng hết giận rồi hả? Tớ phải nghe bố mẹ tớ nói mới biết đấy, sau này không được thế nữa đâu nhé, đi chơi phải rủ tớ đi cùng."
Thấy Trần Tử Dập định đưa tay xoa đầu tôi, tôi gạt tay cậu ta ra, giọng đanh thép:
"Còn động chân động tay nữa, tôi kiện cậu tội quấy rối tình dục nơi công cộng đấy."
Cậu ta ngẩn người, ánh mắt thoáng chốc lộ vẻ không thể tin nổi:
"Chi Hàm, cậu thay đổi rồi, sao cậu lại nói chuyện với tớ như thế? Trước đây cậu đâu có như vậy... Cậu bây giờ, xa lạ quá."
Tôi lạnh lùng nói:
"Chính vào buổi trưa ngày thi đại học cuối cùng, cậu đã công khai chê tôi xấu, từ lúc đó, chúng ta đã định sẵn không còn chung đường."
"Là chính tay cậu lựa chọn, khiến chúng ta từ nay đường ai nấy đi."