Nói Tôi Xấu Rồi Lại Hối Hận? - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trần Tử Dập càng thêm kinh ngạc, giọng điệu cũng trở nên lo lắng:


"Không phải chứ! Tình cảm thanh mai trúc mã của chúng ta, chỉ vì ba chữ đó mà tan vỡ sao? Tớ đã giải thích với cậu bao nhiêu lần rồi, đó chỉ là trò chơi thôi!"


Tôi hỏi ngược lại:


"Chỉ là trò chơi? Không phải cậu vì muốn lấy lòng Kiều Lãng nên cố tình dàn cảnh sao? Đặt cược cả kỳ thi đại học, cả tương lai của tôi, hiến tế lòng tự trọng của tôi, chỉ để đổi lấy một đêm xuân của cậu và Kiều Lãng."


Trần Tử Dập hít sâu một hơi lạnh:


"Chuyện bọn tớ vừa nói, cậu nghe thấy hết rồi à?"


Tôi nhếch môi cười nhẹ:


"Nghe thấy hết rồi, bạn cậu còn thông minh hơn cậu đấy, thấy tôi là chạy mất dép rồi."


"Tôi không chỉ nghe một mình đâu, mà còn gửi video cho Kiều Lãng rồi, để cô ta cũng nghe cùng."


16


Trần Tử Dập cuống quýt muốn nắm lấy cánh tay tôi, tay đưa ra giữa không trung lại rụt về.


Chắc là nhớ đến lời cảnh cáo kiện cậu ta quấy rối tình dục lúc nãy của tôi.


Cậu ta đau khổ lắc đầu, cố sức biện minh:


"Kiều Lãng thì không quan trọng, nhưng tớ sợ cậu nghe những lời đó sẽ đau lòng. Chi Hàm, nghe tớ giải thích, tuy tớ đúng là vì muốn lên giường với cô ấy nên mới cố ý nói cậu như vậy, nhưng tớ đối với cậu luôn là thật lòng."


Quá nực cười.


Tôi bật cười thành tiếng:


"Cậu vì muốn ngủ với cô ta mà cố tình làm tổn thương tôi, thế mà còn bảo thật lòng với tôi?"


Trần Tử Dập nhíu chặt mày, có vẻ thực sự rất đau khổ:


"Là Kiều Lãng tự đề nghị. Lúc đó bọn tớ mới quen nhau chưa bao lâu, cô ấy lén hỏi tớ có muốn nếm thử trái cấm không, thi xong cô ấy có thể cho tớ 'khai vị'. Áp lực lớp 12 lớn quá, cô ấy lại là hoa khôi... Cậu không hiểu đâu, chuyện đó đối với một thằng con trai đang tuổi ăn tuổi lớn cám dỗ lớn đến mức nào... Với lại, Chi Hàm à, lấy cậu ra để 'khai vị', tớ không nỡ, cậu là để dành kết hôn mà."


"Ban đầu, tớ chỉ muốn vui chơi qua đường thôi. Nhưng lòng người làm bằng xương bằng thịt, dần dần, tớ lại nảy sinh tình cảm với Kiều Lãng. Nhưng đến bước cuối cùng, tớ lại nghĩ đến cậu, Chi Hàm. Tớ chỉ muốn dành nụ hôn đầu cho cậu, dành lời hứa cho cậu. Tớ thật sự chưa xảy ra quan hệ với cô ấy, lần đầu tiên của tớ vẫn còn, tớ vẫn sạch sẽ! Đừng ghét bỏ tớ, được không?"


Nghe xong những lời này, lòng tôi lạnh ngắt.


"Trần Tử Dập, từ đầu đến cuối, cậu chỉ nghĩ cho bản thân mình. Cậu có dù chỉ một khắc nào nghĩ đến tôi không? Nếu vì sự sỉ nhục công khai của cậu trưa hôm đó mà tôi thi trượt thì sao?"


Cậu ta ngẩn người nhìn tôi:


"Tớ không ngờ cậu lại để bụng chuyện này đến thế... Tớ tưởng, tớ đã giải thích rồi thì cậu sẽ không coi câu nói đó là thật. Với lại, bản thân mình trông thế nào mình còn không rõ sao? Tớ bảo cậu xấu, cậu cũng tin thật à? Chi Hàm của tớ sao lại ngốc nghếch thế chứ?"


Nói xong, cậu ta lại cười có chút xót xa, giọng điệu cũng dịu đi nhiều:


"Kể cả thi kém, không vào được Đại học Hạ Môn như chúng ta hẹn ước, cậu vào trường kém hơn một chút, miễn là chúng ta ở cùng một thành phố là được mà. Điều kiện gia đình hai đứa mình đều tốt, đều có thể lo cho cậu, sau này vẫn có công việc tốt, thậm chí cậu không đi làm tớ nuôi cậu cũng được."


"Cậu ước lượng điểm chưa? Nói cho tớ đi, tớ giúp cậu điền nguyện vọng, trường điểm thấp chút cũng có chuyên ngành tốt mà. Chi Hàm, giờ tớ mới biết cậu giận tớ vì chuyện này. Thực ra thi đại học kém một chút, thật sự không ảnh hưởng lớn đến thế đâu. Trời có sập xuống, vẫn còn tớ chống đỡ cho cậu mà."


Nhìn vẻ mặt ngày càng kiên định của Trần Tử Dập, tôi cũng hiểu ra phần nào.


Cậu ta thực sự tưởng rằng, vì cậu ta mà tôi thi trượt.


Cậu ta còn chưa biết, tôi ước tính điểm cao hơn bình thường tới hơn ba mươi điểm, hoàn toàn có thể vào trường tốt hơn.


17


Tôi cười lắc đầu với Trần Tử Dập:


"Không cần cậu chọn trường chọn ngành cho tôi, cũng không cần cậu chỉ trỏ vào cuộc đời tôi. Tôi có kế hoạch cuộc đời của riêng mình, nếu sự sỉ nhục nhất thời của cậu ảnh hưởng đến tôi mà cậu còn không coi ra gì, không chút hối lỗi, thì đương nhiên tôi sẽ chọn vứt bỏ cậu. Cậu biết đấy, chi phí chìm không tham gia vào các quyết định quan trọng."


"Trần Tử Dập, còn nhớ trước khi thi tôi hỏi cậu, liệu chúng ta có vì chênh lệch điểm số do đúng hoặc sai một câu trắc nghiệm mà từ đó đường ai nấy đi không? Buổi trưa trước khi thi môn Chính trị, khi cậu chọn cách sỉ nhục tôi trước đám đông, đáp án cho câu hỏi này đã rõ ràng rồi. Đạo bất đồng bất tương vi mưu, tôi sẽ không tiếp tục đi cùng người không tôn trọng mình."


"Từng thích cậu, tin tưởng cậu vô điều kiện, là tôi chọn sai, nhưng con người không thể sai mãi được. Bây giờ, tôi phải sửa lại lựa chọn của mình, rời xa cậu thôi."


"Mỗi lời tôi nói, đều là lời thật lòng, chưa bao giờ là lời nói lẫy. Tôi nói với cậu, chúng ta chỉ đi đến đây thôi, là thật. Tôi đã bình luận rằng tôi chẳng thích Trần Tử Dập chút nào, cũng là thật."


Sự hoảng loạn và tuyệt vọng dần leo lên khuôn mặt Trần Tử Dập, cậu ta gần như khóc lóc cầu xin:


"Chi Hàm, đừng không thích tớ, bây giờ tớ thật sự biết lỗi rồi! Tớ biết tớ quá đáng thế nào, gây ra tổn thương lớn cho cậu thế nào rồi, cho tớ thêm một cơ hội đi! Tớ nhất định sẽ bù đắp cho cậu thật tốt!"


"Cậu đánh tớ mắng tớ đi! Chỉ cần cậu hết giận tha thứ cho tớ, thế nào tớ cũng chịu! Cầu xin cậu, tớ chưa bao giờ nghĩ chúng ta sẽ chia xa, bao nhiêu năm rồi, cậu sớm đã như hơi thở khắc sâu vào cuộc sống của tớ, tớ không thể tưởng tượng được cuộc sống sau này không có cậu, tớ không làm được!"


Tôi hít sâu một hơi.


Nói đến mắng cậu ta, tôi đúng là có ba chữ muốn trả lại cho cậu ta.


"Là cậu cầu xin tôi mắng đấy nhé."


"Cậu bẩn lắm."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo