Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong hộp là một xấp tấu chương đã úa vàng.
Ta mở bản trên cùng, nét chữ quen thuộc khiến tay ta hơi run rẩy—đây là bút phê màu son của Phụ hoàng.
Nội dung tấu chương là về hạn hán phương Bắc cầu xin cứu trợ, nhưng bút phê của Phụ hoàng lại là "Dân đói dễ trị, cần gì tốn lương".
"Những thứ này..."
"Tiếp tục xem.", giọng Bùi Diễm rất khẽ.
Ta lật từng trang, mỗi trang đều khiến lòng ta lạnh đi.
Có tấu chương đàn hặc quyền thần tham ô bị Phụ hoàng bác bỏ, có tấu chương xin miễn giảm thuế má bị quở trách là "lòng dạ đàn bà", thậm chí có tấu chương đề nghị chỉnh đốn quân đội chuẩn bị chiến tranh bị phê là "nói lời giật gân".
Tấu chương cuối cùng dính vết bẩn màu nâu sẫm, trông giống vết máu khô.
"Đây là..."
"Tấu chương của phụ thân ta."
Ngón tay Bùi Diễm nhẹ nhàng chạm vào vết bẩn đó, "Khuyên can Tiên đế giết gian nịnh, chỉnh đốn kỷ cương triều chính. Tiên đế đã dùng nghiên mực đập vỡ trán ông ấy."
Ta mạnh mẽ khép tấu chương lại, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Những nét chữ này quả thực là của Phụ hoàng.
"Ngươi muốn chứng minh điều gì?"
Ta cúi đầu, giọng run rẩy, "Muốn chứng minh Phụ hoàng ta là hôn quân? Muốn minh oan cho sự làm phản của các ngươi?"
Bùi Diễm không trả lời ngay.
Chàng bước đến cửa sổ: "Năm đó Hoàng Hà vỡ đê, làm ngập ba tỉnh.
Bạc cứu trợ thiên tai của triều đình bị tầng tầng lớp lớp bòn rút, đến tay dân chúng không đủ một phần mười. Phụ thân ta cùng vài vị đại thần điều tra triệt để, nhưng phát hiện chủ mưu đứng sau là tên thái giám được Tiên đế sủng ái nhất."
"Cho nên các ngươi làm phản?"
"Trường Lạc."
Bùi Diễm quay lại nhìn ta, trong mắt có sự đau khổ mà ta chưa từng thấy, "Ngày đó, ý định ban đầu của chúng ta chỉ là ép Tiên đế thoái vị. Nhưng khi chúng ta tấn công vào Hoàng thành, Tiên đế đã..."
"Đã phát điên."
Bùi Diễm nói từng chữ một, "Người đã tự tay giết chết Hoàng hậu và hai vị Hoàng tử, nói muốn mang theo họ tuẫn quốc."
Tấu chương trong tay ta rơi xuống đất.
"Ngươi nói bậy!"
Ta đột nhiên đứng bật dậy, "Mẫu hậu và Hoàng huynh rõ ràng là chết dưới tay quân phản loạn."
Bùi Diễm lấy ra một phong thư từ trong lòng đưa cho ta: "Đây là lời khai của Viện sứ Thái y viện năm đó, ông ấy tận mắt chứng kiến."
Giấy thư kêu sột soạt trong tay ta run rẩy, trên đó ghi chép chi tiết thảm cảnh ngày hôm đó: Phụ hoàng cầm kiếm xông vào hậu cung như thế nào, tự tay...
Tầm nhìn ta nhòe đi, không thể đọc tiếp những chữ phía sau.
"Tại sao..."
Ta không thể đứng vững được nữa, ngã ngồi xuống ghế.
Bùi Diễm im lặng đứng đó, cho ta thời gian để tiêu hóa tất cả chuyện này.
"Còn ngươi?"
Ta lên tiếng, "Ngươi đóng vai trò gì trong vở kịch này?"
Ánh mắt Bùi Diễm tối sầm lại: "Phụ thân ta quả thực đã sớm có ý phản nghịch, nhưng ta... ta chưa bao giờ nghĩ đến việc làm hại nàng."
"Nhưng ngươi vẫn tham gia."
Ta ngước nhìn chàng, "Ngươi đích thân dẫn binh tấn công Hoàng cung, tận mắt nhìn Phụ hoàng ta chết đi..."
"Nếu ta từ chối, chết sẽ là toàn gia tộc họ Bùi."
Giọng Bùi Diễm khàn đặc, "Tiên đế sớm đã có cảm giác, đã cài tai mắt vào Quốc công phủ chúng ta."
Một tháng trước khi xảy ra cung biến, Bùi Diễm đột nhiên bị phái đi tuần tra biên ải.
Trước khi đi, chàng nửa đêm trèo tường đến gặp ta, ôm ta nói chuyện rất lâu.
Lúc đó ta tưởng chỉ là chia ly bình thường, giờ nghĩ lại...
"Ngươi biết đó có thể là lần gặp cuối cùng?"
Bùi Diễm ngầm thừa nhận.
Trên đường trở về, ta không ngừng suy nghĩ về lựa chọn cuối cùng của Phụ hoàng.
Người tỉnh táo bước vào sự điên cuồng, rồi trong điên cuồng lại chọn sự tỉnh táo.
Dùng cách thảm khốc nhất, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của Người với tư cách một Đế vương.
10
Ngày Bùi Diễm lên đường về kinh, ta đứng trên tường thành nhìn đội quân tập hợp.
"Trường Lạc."
Giọng Bùi Diễm truyền đến từ phía sau.
Ta quay đầu lại, giữa đôi mày chàng mang vẻ mệt mỏi.
Chàng bước đến bên ta, cùng ta nhìn về phía xa.
Im lặng một lúc, chàng nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm: "Nàng không có gì muốn nói sao?"
Ta đối diện với ánh mắt chàng: "Ngươi muốn ta nói gì?"
Chàng đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy cổ tay ta, lực không mạnh không nhẹ, nhưng khiến ta không thể giãy thoát: "Về kinh với ta."
Câu này chàng đã nói rất nhiều lần, nhưng lần này, giọng điệu của chàng mang sự quả quyết không cho phép từ chối.
Ta lặng lẽ nhìn chàng, rất lâu sau mới chầm chậm lắc đầu: "Không."
Ngón tay chàng hơi siết lại: "Tại sao?"
"Ngươi tự biết rõ."
"Ta không rõ."
Giọng chàng trầm thấp, "Bảy năm rồi, Trường Lạc, nàng còn muốn trốn đến bao giờ?"
Ta giật tay ra khỏi chàng, cười lạnh một tiếng: "Trốn? Ngươi nghĩ ta ở lại Bắc Cương là để trốn ngươi?"
"Không phải sao?"
Ta hít sâu một hơi, chỉ vào binh sĩ đang khiêng thi thể dưới tường thành: "Thấy người đó không? Hắn tên Lý Thập Tứ, trong nhà có mẹ già mù lòa. Còn người kia, Triệu Tiểu Hổ, em gái hắn bị người Hồ bắt đi, đến nay sống chết chưa rõ."
Ta lại chỉ về phía xa hơn, "Ba thành Bắc Cương, hàng vạn bách tính—ngươi nghĩ, ta ở lại đây, là để trốn ngươi?"
Ánh mắt Bùi Diễm tối sầm lại: "Ta không có ý đó."
"Vậy ngươi có ý gì?"
Ta nhìn thẳng vào chàng, "Bảo ta vứt bỏ những người này, về kinh cùng ngươi, làm Thái tử phi ăn sung mặc sướng? Hay là, ngươi muốn ta tận mắt nhìn ngươi đăng cơ, nhìn giang sơn họ Bùi vững chắc vạn năm, nhìn bài vị của Phụ hoàng ta bị ném vào góc tối nhất của Thái miếu?"