Rắn Rắn Trà Xanh Chỉ Muốn Thượng Vị - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Cho nên sau khi tỉnh lại, hắn ta chán ghét việc tôi có độ tương thích cao hơn với hắn ta, càng chán ghét việc mối quan hệ của chúng tôi làm Lục Hạ đau lòng.

 

Nhưng vì bị thương, kỳ mẫn c ảm của hắn ta bị kéo ra rất dài.

 

Sau khi nảy sinh sự lệ thuộc sâu sắc với tôi, bản năng bắt hắn ta phải tiếp cận tôi.

 

Hắn ta cũng chán ghét cái bản tính thú vật này.

 

Chúc Dư vẫn luôn mắng Ôn Thuật là tên đàn ông khốn nạn.

 

Tôi lắc đầu: “Không sao đâu, nhà họ Ôn sẽ sớm bào chế ra thuốc phân tách thôi, đến lúc đó anh ta sẽ rời đi.”

 

Nhưng bình luận trước mắt lại hé lộ sự thật.

 

Cười bay màu, thuốc phân tách được làm xong từ đời tám hoánh nào rồi, chẳng qua nam chính kiêu ngạo quá mức nên khăng khăng không chịu dùng thôi.

 

Nam chính rõ ràng là đã yêu mà không tự biết.

 

Nam chính: Đừng hoảng, tôi có nhịp độ của riêng mình.

 

Tôi nghi hoặc, không biết bình luận trước mắt là thật hay giả.

 

Tại sao bọn họ cứ nói Ôn Thuật có tình yêu với tôi chứ?

 

Tôi chỉ cảm nhận được sự mỉa mai lạnh lùng của hắn ta thôi.

 

Khi tôi thỉnh cầu xoa dịu, hắn ta luôn từ chối tôi.

 

Bọn họ nói hắn ta phải len lén ôm váy ngủ của tôi mới ngủ được.

 

Mỗi ngày đều lo lắng cho tôi mỗi khi tôi đi làm nhiệm vụ.

 

Thế nhưng.

 

Thứ tình yêu không nhìn thấy được ấy.

 

Thì tính là tình yêu gì chứ?

 

 

Lúc về đến nhà.

 

Động tác của tôi rất nhẹ, bật đèn lên mới phát hiện Thời Lạc đang ôm một cuộn chăn nhỏ nằm trên sàn phòng khách.

 

Thể hình thú nhân phổ biến là to lớn, nhưng lúc này Thời Lạc cuộn tròn lại, trông đáng thương vô cùng.

 

Ánh đèn làm hắn thức giấc.

 

“Giang Lệ, ngài về rồi ư?”

 

Cứ như thể đang đợi tôi vậy.

 

Nhưng rõ ràng hắn đã bị đuổi ra ngoài.

 

Là lỗi của tôi.

 

Biết rõ Ôn Thuật tính khí thất thường còn bắt hai người ở chung.

 

“Anh ta đuổi anh ra ngoài à?” Tôi cau mày hỏi Thời Lạc.

 

Sắc mặt Thời Lạc tái nhợt đi chốc lát, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.

 

Hắn trả lời không câu hỏi của tôi mà nói: “Tôi đã gọt sẵn trái cây cho ngài, giờ tôi sẽ tới tủ lạnh lấy ra.”

 

Tôi nhìn bóng lưng Thời Lạc mà sinh lòng bực bội.

 

Nhưng nụ cười của hắn quá ấm áp.

 

Hắn đặt đĩa trái cây tinh tế trước mặt tôi.

 

Vì động tác rướn người tới trước, ống tay áo dài bị tuột xuống cánh tay.

 

Tôi đột ngột nắm lấy cổ tay hắn.

 

Da của Thời Lạc rất trắng, trên đó còn vài vết roi chưa lành, nhưng đập thẳng vào mắt vẫn là một vệt máo dài mảnh, bên trên còn dính chút vụn thủy tinh.

 

“Là Ôn Thuật làm?”

 

Thời Lạc hoảng loạn lắc đầu: “Không sao, không đau đâu...”

 

Coi như là ngầm thừa nhận.

 

Bình luận:

 

Ôi trời, chiêu “vô tình để lộ vết thương” siêu cấp đây rồi.

 

Tu la tràng đến rồi đây!

 

Rắn trà xanh khéo bày liên hoàn kế, Ôn Thuật lỡ bước lên đoạn đầu đài.

 

Lúc Thời Lạc trở mình làm ồn đến Ôn Thuật, Ôn Thuật liền ném ly nước vào hắn, kết quả mảnh vỡ thủy tinh rạch rách cánh tay Thời Lạc.

 

Nhưng vết thương có sâu đến thế kia không?

 

Cái này nhìn là biết Thời Lạc tự cầm mảnh thủy tinh rạch sâu thêm mà.

 

Có lẽ là những tủi thân bấy lâu nay hòa cùng sự phẫn nộ ngay lúc này.

 

Tôi trực tiếp đập mạnh vào cửa phòng Ôn Thuật.

 

“Mở cửa!!”

 

Một lúc lâu sau, cửa được mở ra.

 

Ôn Thuật mặc bộ đồ ngủ bằng cotton tôi mua cho, nhưng áo ngủ không thèm cài khuy tử tế, để lộ một mảng ng ực và cơ bụng trắng trẻo, tráng kiện.

 

Hắn ta tựa người vào cửa.

 

Giọng điệu vô cùng bất cần: “Có việc gì?”

 

Bình luận cười đặc biệt mờ ám.

 

Chậc chậc chậc, tôi chả buồn nói anh nữa, ai là người vừa nãy cố ý cởi cúc áo ra hả?

 

Khoe nhiều thế cho ai xem? Chắc không phải cho nữ chính xem đấy chứ.

 

Làm dáng cái gì vậy? Giờ mà ôm chầm lấy nữ chính vào lòng thì con rắn trà xanh kia còn đâu đất diễn nữa?

 

Ôn Thuật chậc một tiếng.

 

“Đêm hôm khuya khoắt làm tôi thức giấc, không lẽ là vì hắn?”

 

Thời Lạc ở giữa can ngăn.

 

“Không có gì đâu, Ôn Thuật, anh cứ ngủ tiếp đi, Giang Lệ chỉ là muốn xem anh thế nào thôi.”

 

Nói xong hắn liền muốn kéo tôi rời đi.

 

Nhưng tôi không chịu, trực tiếp kéo cổ tay Thời Lạc qua tố cáo.

 

“Anh làm anh ấy bị thương rồi! Anh không thấy sao?”

 

Ôn Thuật mất kiên nhẫn nhíu mày, nhìn xuống tôi mỉa mai: “Vết thương nhỏ xíu như vậy có gì đáng để kêu đau, ngày xưa tôi gãy cả xương sườn cũng không rên lấy một tiếng!”

 

Giọng tôi lạnh như băng: “Xin lỗi đi.”

 

“Cái gì?”

 

Tôi gằn từng chữ: “Xin, lỗi!”

 

Hắn ta khó chịu chống lưỡi vào thành má, giọng điệu là sự phẫn nộ bị kìm nén.

 

“Bắt tôi xin lỗi cái loại hạ đẳng được mua từ chợ đen này?”

 

Hắn ta cười: “Đừng nói với tôi là cô thích cái loại người này đấy nhé.”

 

Tôi rất thất vọng về Ôn Thuật.

 

“Loại người như anh ấy? Theo tôi thấy, Thời Lạc lương thiện, dịu dàng, có lòng trắc ẩn, thích anh ấy là chuyện thường tình.”

 

Tôi tiến lên một bước, lên giọng, “Còn loại người như anh, lạnh lùng, ích kỷ, tùy tiện chà đạp chân tình của người khác, mới thật sự khiến tôi cảm thấy buồn nôn.”

 

Tôi nắm tay Thời Lạc định bỏ đi.

 

Nhưng phía sau truyền lại tiếng mỉa mai của Ôn Thuật.

 

Giọng điệu rõ ràng mang theo ý cười, nhưng lại như bông hồng đầy gai.

 

“Thế sao? Tôi còn tưởng cô vốn thích loại người lạnh lùng, ích kỷ, tùy tiện chà đạp chân tình của người khác như tôi cơ đấy.”

 

Hắn ta mạnh bạo kéo cánh tay tôi về phía hắn ta.

 

Lực rất mạnh, kìm chặt đến mức xương cốt tôi cũng thấy đau.

 

“Chẳng phải chính cô tự bám lấy tôi sao? Lúc tôi đang trong kỳ mẫn c ảm, tôi có cầu xin cô xoa dịu không? Mấy hôm trước phát sốt còn nói rất thích tôi cơ mà, chuyện lén hôn tôi trong hang núi cô tưởng tôi không biết à?”

 

Hắn ta thấp giọng cười lạnh.

 

“Giang Lệ, độ tương thích cao thì tính là cái chứ? Cho dù cô có cầu xin tôi lên gi ườ ng với cô, tôi cũng không...”

 

Cái tát giòn giã khiến giọng hắn ta đột ngột dừng lại.

 

Nước mắt của tôi rơi lã chã xuống mu bàn tay hắn ta.

 

Hầu kết hắn ta chuyển động, vừa định mở lời.

 

Thời Lạc đã nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng hắn.

 

Giọng nói dịu dàng của hắn phá tan sự im lặng ngượng ngùng.

 

“Giang Lệ, tôi hơi đói rồi.”

 

“Hửm?”

 

Cũng đúng.

 

Hình như hôm nay hắn vẫn chưa ăn gì.

 

Tôi cũng muốn thoát khỏi bầu không khí ngạt thở này.

 

“Tôi đưa anh ra ngoài ăn.”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo