Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình luận sau một hồi im lặng ngắn ngủi chợt bùng nổ lên.
【 Tốt quá, CP tôi đu cuối cùng cũng có chút tiến triển rồi (khóc). 】
【 Nam chính thu dọn đồ đạc đi, chuẩn bị truy thê hỏa táng tràng thôi. 】
【 Thiết lập nam chính độc miệng ngạo kiều vẫn chưa sụpổi, đến lúc vợ chạy mất rồi, có giỏi thì đừng có khóc! 】
【 Tôi hơi chèo thuyền Thời Lạc và Giang Lệ rồi đấy, kiểu đàn ông dịu dàng này tôi cực thích luôn! 】
【 Lầu trên đừng có xé CP chính có được không? Với lại nếu không vì Thời Lạc, nam nữ chính đã không cãi nhau rồi. 】
【 Thời Lạc chắc cũng không ngờ hiệu quả lại tốt thế này. 】
【 Thời Lạc: Ai biết gì đâu, anh ta tự đ â m chính mình một đao đấy chứ. 】
Lúc quấn băng gạc cho Thời Lạc, hắn luôn cố chịu đau.
“Xong rồi.” Tôi khẽ nói.
“Giang Lệ, cảm ơn cô.”
“Cảm ơn gì chứ?”
“Vì đã ra mặt cho tôi.”
Tôi ngẩn người, né tránh ánh mắt trong trẻo của hắn.
Tôi làm vậy là vì muốn ra mặt cho Thời Lạc thật sao?
Thực ra tôi chỉ muốn tìm một cái cớ để phát tiết với Ôn Thuật mà thôi.
Có một lần, khi đi làm nhiệm vụ, tôi bị đám thực vật biến dị quấn chặt đến mức khắp người toàn vết máo.
Vừa đau vừa ngứa, vậy mà về đến nhà chỉ nhận được sự lạnh nhạt của Ôn Thuật.
Tại sao hắn ta không đến xoa dịu cho tôi? Hắn ta không thấy tôi đang đau lắm sao?
Rõ ràng độ tương thích của chúng ta cao như vậy, hắn ta chỉ cần giải phóng một chút xíu tinh thần lực thôi là có thể khiến vết thương của tôi lành lại rồi.
Có lẽ là do tủi thân và thất vọng đã tích tụ quá nhiều.
Cho nên khi nhìn thấy vết thương của Thời Lạc, tôi mới có phản ứng mạnh đến thế.
Hoành thánh được bưng lên bàn.
Thời Lạc dùng tay trái cầm thìa, thong thả và nhã nhặn ăn từng miếng nhỏ.
Trông hắn có vẻ rất thích món này, đôi mắt híp cả lại.
Đột nhiên tôi cảm thấy mắc nợ hắn.
“Không thể đưa anh đi ăn nhà hàng Michelin được, tôi chỉ có vậy thôi.”
Thời Lạc nghiêm túc nhìn tôi: “Chỉ cần được ở bên ngài, ăn gì tôi cũng nguyện ý.”
Tôi cũng mỉm cười.
“Tôi nhất định sẽ nỗ lực kiếm tiền.”
Thời Lạc gật đầu, đang định ăn tiếp thì tay trái run lên, chiếc thìa cùng nước dùng nóng hổi đổ ập xuống chân hắn.
Chỉ chớp mắt đã khiến mảng da chỗ đó đỏ ửng lên.
Hắn cắn môi: “Hình như tôi thật sự rất vô dụng.”
Tôi nhẹ nhàng lau cho hắn.
“Anh đừng cử động nữa, để tôi đút cho anh.”
“Vâng.”
Thời Lạc dường như lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ.
Tôi chậm rãi thổi nguội hoành thánh rồi mới đút cho hắn.
Bữa tối diễn ra rất hài hòa.
Trước kia, khi tôi nấu cơm tối cho Ôn Thuật.
Hắn ta chê thức ăn quá mặn, cơm quá nát, trái cây cũng không tươi.
Tóm lại vì nhìn tôi không thuận mắt, nên hắn ta luôn có thể tìm ra lý do để bới lông tìm vết.
Nhưng Thời Lạc trông có vẻ dễ nuôi hơn nhiều.
“Anh tốt hơn anh ta nhiều.”
Tôi không tự chủ được mà đưa ra đánh giá như vậy.
Thời Lạc chớp chớp mắt.
“Tốt hơn Ôn Thuật nhiều ư?”
“Ừm.”
“Vậy tại sao không đuổi hắn ta đi?”
Độ nhếch lông mày của hắn rất nhỏ, dường như có chút tinh quái lóe lên, nhưng ánh mắt lại rất thuần khiết, cứ như đang hỏi một chuyện hết sức bình thường.
Mang tới cho tôi một loại cảm giác mâu thuẫn tới kỳ lạ.
Tôi nhíu mày: “Tại sao lại hỏi vậy? Anh ghét anh ta à? Lúc mới đầu anh còn không cho tôi nổi giận với anh ta, có phải anh đang giả vờ không?”
Vừa dứt lời.
Bình luận liền hưng phấn hẳn lên.
【 Cuối cùng nữ chính cũng phát hiện ra manh mối rồi! 】
【 Thời Lạc đúng là một gã tâm cơ mà, mới đến đã xúi giục Giang Lệ đuổi người cũ đi! 】
【 May mà nữ chính bảo bối thông minh, Thời Lạc còn làm ra vẻ hiểu chuyện, vừa nãy còn giả vờ giả vịt can ngăn nữa chứ! 】
【 Chị Lệ tuyệt đối không thể tin con rắn này, Ôn Thuật nói năng có hơi mất kiểm soát một chút, nhưng hắn thật lòng với chị đó! 】
Tôi bình tĩnh nhìn Thời Lạc.
Hắn cụp mắt, mím môi, giống như đã đưa ra quyết định gì đó.
“Đúng! Tôi không thích Ôn Thuật.”
Hả?
Tôi còn tưởng hắn sẽ nói mấy câu kiểu như “Làm sao có thể?”, “Tôi không phải loại người đó”.
Không ngờ hắn lại trực tiếp thừa nhận như vậy ư?
“Tại sao?”
Thời Lạc ngoảnh mặt đi: “Hắn đối xử với tôi thế nào cũng được, nhưng những lời hắn mắng ngài vừa nãy quá khó nghe, tôi rất không thích, tôi không thích kẻ làm tổn thương ngài.”
Nói xong, hắn vùi mặt vào bát, như thể không dám nhìn sắc mặt của tôi.
Tôi im lặng hồi lâu.
Một lúc sau.
Hắn nịnh nọt nói: “Tôi không cố ý mạo phạm anh ta đâu, xin lỗi.”
Giống hệt như một người đang ăn nhờ ở đậu phải lấy lòng chủ nhà vậy.
Hồi nhỏ tôi từng được nhận nuôi.
Nhưng sau đó đột nhiên cha mẹ nuôi có con riêng của họ.
Chuyện đó có thể gọi là kỳ tích y học.
Tôi cũng đã từng lấy lòng đứa em trai đó y như vậy.
Thời Lạc bây giờ giống hệt tôi năm đó.
Vì vậy tôi mỉm cười dịu dàng với hắn: “Tôi không trách anh đâu, không thích anh ta thì chúng ta không thèm để ý đến là được.”
“Hơn nữa hiện tại tôi chưa thể đuổi anh ta đi.”
“Anh ta còn đang dưỡng thương, với lại, gia đình anh ta đã đưa cho tôi một khoản tiền lớn.”
“Tôi còn phải trả nợ vay mua nhà nữa.”
---
Tôi và Ôn Thuật rơi vào thời kỳ chiến tranh lạnh kéo dài suốt nửa tháng.
Tôi vẫn đi làm nhiệm vụ như thường lệ, buổi tối mua cơm về, cùng Thời Lạc chơi game, xem TV.
Trong thời gian này, Ôn Thuật luôn ở lỳ trong phòng.
Cho đến khi hắn ta đi tắm.
Ống nước đột nhiên bị nổ, nước tràn từ phòng tắm ra phòng khách tôi mới phát hiện có điểm bất thường.
Tôi vội vàng vào kiểm tra.
Nhưng cánh tay của Thời Lạc khóa chặt vai tôi, ngăn cản bước chân của tôi.
Tôi muốn vùng ra nhưng không được.
Tôi ngước mắt nhìn hắn.
Thú nhân vốn có ưu thế thiên bẩm về thể hình.
Thời Lạc được nuôi dưỡng tử tế suốt nửa tháng, vóc dáng không còn gầy yếu như trước, sức lực cũng lớn hơn nhiều.
“Anh ta còn ở bên trong, chắc là chưa mặc quần áo đâu.” Hắn nhắc nhở tôi.
“Tôi không quan tâm được nhiều như thế, cứ tiếp tục thế này nhà sẽ bị ngập mất, nếu liên lụy đến hàng xóm là tôi phải bồi thường tiền đấy.”
Thời Lạc không cho đi, ngược lại còn dùng một tay cởi phăng áo ngoài.