Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tóc hắn hơi rối, khi cởi áo làm lộ ra những khối cơ bắp săn chắc, lúc này tôi mới nhìn rõ vóc dáng của hắn cũng rất đẹp, đường nhân ngư thoắt ẩn thoắt hiện nơi cạp quần màu xám.
Dường như hắn không hề cảm giác được mình lúc này trông rất quyến rũ.
“Tôi cho anh ta mượn áo trước.”
Nói xong, hắn mở cửa phòng tắm.
Ôn Thuật cực kỳ ghét hắn.
“Sao lại là mày?”
Thời Lạc mỉm cười dịu dàng: “Lệ Lệ nghĩ đến việc anh có lẽ chưa mặc đồ, nên bảo tôi mang áo vào cho anh.”
Ánh mắt hắn quét xuống dưới một cái: “Hóa ra anh còn chưa kịp tắm à, nhưng người anh ướt hết rồi, đừng để bị cảm lạnh, mặc tạm đồ của tôi đi.”
Lúc tôi vào trong.
Thấy Thời Lạc đang cầm áo của mình định quấn quanh eo Ôn Thuật.
Ôn Thuật tức đến mức tai đỏ bừng lên.
“Mày có bệnh à?”
Thời Lạc rất vô tội.
“Rõ ràng tôi chỉ sợ anh bị bệnh, hơn nữa anh... bị lộ hàng rồi.”
“Liên quan gì đến mày!”
Thời Lạc bừng tỉnh đại ngộ: “Không phải anh cố ý làm vậy để cho Lệ Lệ xem đấy chứ?”
Ôn Thuật nghiến chặt răng hàm: “Mày tưởng ông đây cũng là cái loại lẳng lơ như mày chắc, cô ta mà cũng xứng được xem sao?”
Nói xong, hắn ta giật lấy áo của Thời Lạc quấn quanh eo.
Lúc đi lướt qua tôi, hắn ta còn đặc biệt nghiêng người đi, như thể sợ bị tôi vấy bẩn vậy.
Tôi lấy hộp dụng cụ ra bắt đầu xử lý ống nước.
Thời Lạc đứng bên cạnh đưa dụng cụ cho tôi.
Hắn thản nhiên nói: “Hình như anh ta đang rất tức giận, ngài có muốn đi dỗ dành anh ta không?”
Tôi nhíu mày, mắt đầy vẻ lo lắng.
“Hồi đó tôi sửa sang nhà cửa hơi cẩu thả, không biết phần chống thấm có làm tốt không nữa...”
Tôi chuyên tâm sửa ống nước.
Không nhìn thấy nụ cười khẽ đắc ý của Thời Lạc và những dòng bình luận đang cuộn trào.
【 Thuật ca của tôi vì theo đuổi vợ mà đặc biệt làm nổ ống nước, cố ý quyến rũ cô ấy. 】
【 Cảm giác “mặt lạnh đáng yêu” này là sao vậy? 】
【 Thời Lạc đáng ghét, vừa nãy Ôn Thuật đã làm dáng xong xuôi rồi, còn mặc cả sơ mi trắng, chỉ đợi làm nữ chính kinh diễm thôi. 】
【 Quả nhiên trà xanh luôn làm hỏng chuyện tốt. 】
【 Nhưng mà dáng người Thời Lạc cũng mlem mlem quá đi mất. 】
…
Bữa tối là sườn xào chua ngọt.
Thế nhưng không hiểu sao màu sắc có hơi đen.
“Không lẽ là lại thất bại rồi sao?” Tôi lẩm bẩm một mình.
Thời Lạc đang rửa đống bát đĩa đã dùng, nghe thấy tôi nói chuyện liền nghiêng đầu nhìn sang.
“Để tôi nếm thử nhé?”
Trên tay hắn vẫn còn bọt xà phòng.
Tôi đút cho Thời Lạc một miếng sườn.
Thấp thỏm hỏi: “Thế nào?”
Thời Lạc liếm nước sốt nơi khóe miệng: “Đặc biệt ngon ạ.”
Thế thì tốt quá rồi.
Tôi chia một phần bữa tối ra riêng.
“Anh mang sang cho anh ta nhé.”
“Vâng.” Thời Lạc ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng không đợi Thời Lạc mang cơm đi, Ôn Thuật đã đi thẳng ra khỏi phòng ngủ, đến bàn ăn ngồi xuống.
Thời Lạc ngẩn người.
“Cùng ăn đi.”
Sắc mặt Ôn Thuật rất âm trầm.
Nhìn đĩa sườn xào chua ngọt, hắn ta nhíu mày.
Tôi còn tưởng hắn ta lại định nói mấy câu kiểu như hình thức xấu xí này nọ.
Nhưng hắn ta chỉ gắp hai miếng bỏ vào bát mình.
Đưa lên cắn một miếng.
Tôi cứ ngỡ phản ứng của hắn ta sẽ giống như Thời Lạc.
Nào ngờ sắc mặt hắn ta cực kỳ khó coi: “Dở tệ!”
Nói xong liền ném thẳng vào thùng rác.
Lúc định ném miếng còn lại, Thời Lạc nhanh tay lẹ mắt cướp lấy bỏ vào bát mình.
“Đừng lãng phí.”
Tôi thấy Thời Lạc ăn rất ngon lành.
Cũng gắp một miếng.
Vừa nếm thử một cái đã thấy bất ổn.
Tôi phải gồng mình lên mới có thể nuốt trôi được.
Thời Lạc lấy khăn giấy lau khóe miệng cho tôi.
Để lộ ra chiếc nhẫn hồng ngọc trên ngón áp út.
Ôn Thuật nhướng mày: “Nhẫn ở đâu ra thế?”
Thời Lạc cười rất hạnh phúc.
“Lệ Lệ cho tôi đấy, lúc cô ấy đi làm nhiệm vụ có gặp được khoáng thạch nên đã tự tay cắt gọt cho tôi, nói là đeo lên chót đuôi của tôi sẽ rất đẹp.”
Ngón tay thon dài của hắn đung đưa trước mặt Ôn Thuật: “Đẹp không?”
Ôn Thuật hừ lạnh một tiếng.
“Xấu ch e c đi được.”
Nói xong.
Hắn ta đi thẳng về phòng.
Tiếng đóng cửa cực lớn, ngay cả vôi tường cũng suýt chút nữa đã bị đập rơi xuống luôn.
Thời Lạc tái cả mặt hỏi tôi: “Tôi nói sai lời nào rồi ư?”
“Chẳng lẽ là vì ngài tặng tôi chiếc nhẫn này? Nhưng trước đây ngài cũng từng tặng anh ta một chiếc mà.”
Tôi lắc đầu.
“Chắc là do anh ta tính khí thất thường thôi.”
Lúc mới rời khỏi gia đình bắt đầu tự lập, tôi rất nghèo.
Ôn Thuật là nhân vật phong vân trong trường quân đội.
Thực lực cường hãn, lúc huấn luyện liên hợp hắn ta còn từng cứu tôi, cho dù đối với hắn ta đó chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Nhưng tình cảm tôi dành cho hắn ta lại sắp tràn trề ra ngoài.
Hôm sinh nhật hắn ta, tôi không có tiền mua quà.
Vì thế tôi đã vào núi tìm suốt một tháng, suýt chút nữa bị thực vật biến dị đánh ch e c mới tìm được một viên lam bảo thạch tinh khiết, màu sắc tốt hơn nhẫn của Thời Lạc nhiều.
Nhưng so với vô số món quà Ôn Thuật nhận được, món quà này đúng là không đáng nhắc tới.
Có người đòi hắn ta.
Hắn ta còn chẳng thèm nhấc mí mắt lên.
“Loại đá vụn này, cậu muốn thì cứ lấy đi.”
Sau ngày hôm đó.
Tôi biết điều mà không còn tơ tưởng nữa.
Mãi đến khi hắn ta đột ngột bước vào kỳ mẫn c ảm sớm, chúng tôi mới có giao điểm.
---
Nửa đêm.
Tôi đột nhiên bị tiếng gầm trầm thấp đánh thức.
Bình luận trước mắt đã hỗn loạn thành một nồi cháo heo.
【 Ôn Thuật biến thành bản thể rồi! 】
【 Kỳ mẫn c ảm của anh ta sắp kết thúc rồi mà, sao đột nhiên tình trạng lại trở nên nghiêm trọng thế này. 】
【 Anh ta bị thương nặng, chiều nay lại phát sốt, nữ chính bảo bối lại chiến tranh lạnh với anh ta, cảm giác không an toàn tăng cao nên kỳ mẫn c ảm bị kéo dài rồi! 】
【 Biện pháp an ninh của nhà nữ chính không ổn chút nào, thú nhân cấp cao thế này mà ra ngoài làm hại người ta thì hỏng bét! 】
Tôi lập tức ngồi dậy.
Thời Lạc ngủ ở phía bên kia bị động tác của tôi làm cho thức giấc.
Giọng hắn khàn khàn: “Lệ Lệ? Có chuyện gì vậy?”
Tôi mặc áo khoác vào.
“Kỳ mẫn c ảm của Ôn Thuật bị kéo dài ra, tôi phải đi xoa dịu anh ta.”
Lúc rời đi, Thời Lạc đột ngột nắm lấy cổ tay tôi.
“Sao vậy? Có chuyện gì à?”