Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đêm tối, tôi không nhìn rõ trong đôi mắt của Thời Lạc có một chớp mắt xuất hiện dựng đồng.
Hắn dịu dàng nói: “Không có gì ạ.”
Ngay sau đó liền ngoan ngoãn buông tay tôi ra.
Tôi chạy đi mở cửa phòng Ôn Thuật.
Ôn Thuật đã biến thành bản thể báo đen, gần như hòa lẫn vào màn đêm, chỉ có thể thấy đôi mắt màu vàng rực, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục.
Móng vuốt của hắn ta nhẹ nhàng đạp lên mặt đất, không phát ra một tiếng động nào.
“Ôn Thuật?”
Tôi không chắc hiện tại hắn ta có còn lý trí hay không.
Chỉ có thể nắm chặt khẩu súng sau thắt lưng.
Hắn ta hạ thấp thân mình, tư thế sẵn sàng vồ tới.
Tôi có chút tuyệt vọng, cảm giác áp bức quá mạnh mẽ.
Hắn ta đột ngột vồ về phía tôi, bộ móng vuốt nặng nề đè lên vai tôi.
Tôi nhắm nghiền mắt, khoảng cách gần thế này tôi gần như không có bất kỳ cơ hội thắng nào.
Nhưng giây tiếp theo, Ôn Thuật chỉ liếm liếm mặt tôi.
Bình luận đều đang “đớp thính”.
【 Độ tương thích cao đúng là khác biệt hẳn! 】
【 Con mèo đen bự này cũng ngoan quá đi mất, Ôn Thuật đáng yêu quá. 】
【 Dưới độ tương thích lên đến 99%, Ôn Thuật ở trạng thái thú nhân trong kỳ mẫn c ảm sẽ vô thức muốn gần gũi với Giang Lệ, gần như là bảo sao nghe vậy. 】
【 Thời Lạc ở phòng bên chắc sắp tức đi ên lên rồi ha ha ha. 】
【 Nhưng mà kỳ mẫn c ảm của Thời Lạc cũng sắp đến rồi, nguyên văn không nói độ tương thích của Thời Lạc và Giang Lệ nhỉ. 】
【 Vì tinh thần lực của Thời Lạc bị tổn hại, nên căn bản không vào được kỳ mẫn c ảm đâu có được không? Huống chi là kiểm tra độ tương thích. 】
Ôn Thuật vẫn đang cọ cọ cổ tôi.
Tôi đành phải nắn nắn tai hắn ta để xoa dịu.
“Ngoan nào ngoan nào.”
Thấy bình luận nhắc đến Thời Lạc, tôi có chút sợ hắn sẽ ghen tuông.
Nhưng đúng lúc này, Ôn Thuật lại bất mãn cọ tôi mấy cái, cứ như đang tố cáo tôi ba lòng hai dạ.
Nhưng vì Thời Lạc không có kỳ mẫn c ảm, vậy chắc hắn có thể tự chăm sóc bản thân nhỉ.
Ôn Thuật ngậm lấy eo tôi rồi kéo tôi xuống sàn nhà ngủ.
Cũng may lông của hắn ta rất mượt và ấm áp, không lo bị lạnh.
Cứ như vậy trải qua ba ngày.
Tình trạng của Ôn Thuật ngày càng ổn định hơn, đợi hắn ta biến lại thành người, chắc kỳ mẫn c ảm cũng sẽ kết thúc hoàn toàn.
Thời Lạc mỗi ngày đều mang cơm cho chúng tôi.
Tôi tự thấy mình có chút lạnh nhạt với hắn.
“Đợi kỳ mẫn c ảm của Ôn Thuật kết thúc, tôi đưa anh đi chơi nhé.”
Thời Lạc liếc nhìn Ôn Thuật đang ngủ say phía sau.
Nhanh như chớp hôn lên má tôi một cái.
Tôi ngẩn người.
Thời Lạc thẹn thùng nghiêng đầu: “Không cần lo cho tôi đâu, giờ chăm sóc Ôn Thuật mới là chuyện quan trọng nhất.”
Giọng điệu của tôi cũng có chút gượng gạo.
“Anh hiểu được là tốt rồi.”
“Huống hồ, thú nhân tới kỳ mẫn c ảm sẽ rất yếu đuối, nếu tôi ở kỳ mẫn c ảm, ngài cũng sẽ chăm sóc tôi, đúng chứ?”
Nụ cười của hắn rất bướng bỉnh, nhưng giọng nói lại như mang theo một loại mê hoặc khó tả.
Tôi không tự chủ được mà gật đầu.
Thời Lạc lại nhanh chóng hôn thêm một cái lên má tôi.
“Chúc ngủ ngon.”
Nói xong liền đi.
Bình luận hận sắt không thành thép.
【 Ôn Thuật anh cứ ngủ đi, bị “trộm nhà” rồi mà cũng không biết! 】
【 Hết cách rồi, khi được xoa dịu thì dục vọng tăng cao, nhưng mèo lớn chỉ có dục vọng săn mồi và dục vọng ngủ thôi. 】
【 Thời Lạc cái đồ trà xanh kia, chắc chắn anh ta đang mong mình tới kỳ mẫn c ảm lắm đây. 】
【 Tôi lại thích cái vẻ nhìn Ôn Thuật không vừa mắt mà vẫn phải chăm sóc hắn ta của Thời Lạc cơ. 】
【 Nữ chính, cô đang ôm mặt hồi tưởng cái gì ở đó thế hả?! 】
…
Lúc Thời Lạc từ bên ngoài trở về, khắp người hắn đều là vết thương.
Ngay cả bên má cũng có một vệt máu, trông hắn cứ như một con búp bê sứ sắp tan vỡ.
Ôn Thuật đang ngủ.
Tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi ra hỏi Thời Lạc: “Hôm nay anh đi đâu thế? Sáng sớm thức dậy đã không thấy người đâu.”
Thời Lạc che đi vết thương trên cánh tay.
“Hôm nay tôi ra ngoài nhận nhiệm vụ.”
Hắn cúi người, tựa đầu lên vai tôi.
“Lệ Lệ, tôi sẽ trở nên có ích, tôi sẽ nỗ lực kiếm tiền.”
Tôi cau mày, đi tìm hộp y tế.
Kéo Thời Lạc ra ghế sofa để bôi thuốc.
Tôi nhẹ nhàng thổi bay bụi bẩn và mảnh vụn trên vết thương của hắn, cực kỳ dịu dàng xức thuốc cho hắn.
“Thực ra lúc đầu tôi mua anh từ chợ đen chỉ vì tôi coi trọng khả năng xoa dịu của anh thôi, cho nên anh không cần phải kiếm tiền đâu, tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh.”
Thời Lạc cụp mắt nhìn tôi, trong mắt là niềm vui sướng xen lẫn một chút tinh quái.
“Nhưng tôi muốn kiếm tiền.”
Hắn ghé sát lại: “Tôi không muốn để ngài phải vất vả như thế.”
Không khí như trở nên tĩnh lặng hẳn đi.
Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của Thời Lạc.
Ấm áp.
Mập mờ.
Ngay trước khi môi chạm môi, Ôn Thuật đột nhiên có động tĩnh.
Hắn ta cứ hễ ngủ dậy mà không thấy tôi là sẽ rơi vào trạng thái cuồng bạo.
Tôi vội vàng đứng dậy, còn làm đổ lọ cồn trên bàn, Thời Lạc vô cảm nhìn chất lỏng dưới sàn.
“Thời Lạc, anh tự bôi thuốc trước nhé, tôi đi xoa dịu Ôn Thuật đã.”
Nếu không hắn ta không khống chế được mình, ra đường làm bị thương người khác thì không hay.
Tôi đóng cửa phòng ngủ lại, không nhìn thấy gân xanh hằn trên cánh tay và vẻ lạnh lùng trong đáy mắt của Thời Lạc.
Ôn Thuật vồ lấy tôi ngã xuống đất, liếm cổ và mặt tôi một cách đầy bất an.
Thời Lạc bước vào đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Móng vuốt của Ôn Thuật đặt trên eo tôi, mặt lại cọ cọ cổ tôi làm nũng, tôi bị hắn ta làm cho ngứa ngáy, không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Thời Lạc chậm rãi nhếch môi, giọng điệu vẫn dịu dàng như cũ: “Lệ Lệ, ngài có thấy đói không?”
Tôi né tránh sự liếm láp của Ôn Thuật.
“Không sao, tôi không đói, anh không cần lo cho tôi đâu, lát nữa anh cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Vâng.”
Ngay sau đó hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Ôn Thuật làm loạn hồi lâu mới ngủ lại được.
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Thời Lạc đâu rồi?
Đang nghi hoặc.
Bình luận đã cho tôi biết sự thật.
【 Sao Thời Lạc lại đột nhiên tiến vào kỳ mẫn c ảm được nhỉ? 】
【 Hắn đã biến ra bản thể hoàn toàn rồi! 】
【 Lạ thật, trông hắn bây giờ yếu ớt quá, hoàn toàn không giống trạng thái cuồng bạo giống như Ôn Thuật. 】