Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Rõ ràng là đang giương nanh múa vuốt, thế nhưng ánh mắt ấy… lại chẳng khác nào một chú cún con bị bỏ rơi, đang run rẩy sợ hãi vì lo bị vứt bỏ.
Tôi hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhìn anh với ánh mắt cong cong, dịu dàng nhưng cũng vô cùng đắc ý.
Trong ống kính, hình ảnh phản chiếu của tôi là vẻ xinh đẹp được trau chuốt tỉ mỉ, tóc rủ nhẹ trước vai, ánh đèn vàng dịu phủ xuống đôi mắt biết cười.
Tôi khẽ đáp, giọng nói mang theo sự dịu dàng mềm mại như thể đang dỗ dành:
“Tất nhiên anh không phải là lốp dự phòng rồi.”
Câu nói ấy vừa là phủ nhận, vừa là vỗ về, cũng vừa là khẳng định vị trí đặc biệt mà anh muốn nghe.
Giống như đang nhẹ nhàng trấn an một linh hồn nhạy cảm và cảnh giác, mà chỉ cần vô tình lạnh nhạt một chút thôi cũng có thể khiến anh tổn thương.
Tôi vẫn giữ nguyên dáng vẻ dịu dàng đó, tiếp tục điềm nhiên nói dối, giọng nhẹ hẫng mà ngọt như mật, ánh mắt khẽ nhướng lên mang theo chút ý cười:
“Anh là người duy nhất em muốn lại gần.”
“Em thật sự… rất thích anh.”
“Rất, rất thích.”
“Anh ơi, thực ra… có phải là anh đang hơi ghen rồi không?”
Phía sau tôi, cửa kính khẽ rung lên trong làn gió đầu chiều, phản chiếu hình ảnh khóe môi tôi đang nhếch lên nhẹ nhẹ, chẳng biết là khiêu khích, hay chỉ đơn thuần là vui.
Tôi vô thức dừng tay trên cuốn bài tập, để lộ tờ giấy nháp đã bị vò nhàu, mép giấy nhăn nhúm vừa khéo để lộ nửa cánh tay trắng ngần bên dưới, không quá lộ liễu, nhưng cũng đủ để dẫn dụ thêm một lần nữa.
Tựa như một con yêu tinh đang cố tình dụ dỗ Phật tử.
Mà đối với yêu tinh thì, việc dẫn người khác sa ngã vốn chẳng phải chuyện gì to tát, thậm chí còn mang lại một loại khoái cảm kỳ dị, giống như đang tham gia một trò chơi mạo hiểm mà phần thưởng cuối cùng là linh hồn của kẻ đối diện.
Huống hồ, người ấy lại còn là kiểu “dâm ngầm”, ngoài mặt thì đạo mạo, nhưng trong lòng thì lại đang có vô vàn sóng ngầm cuộn trào.
Chính kiểu người như thế mới càng thú vị. Bởi sự tương phản giữa cái vỏ ngoài điềm đạm và khao khát ẩn giấu bên trong luôn mang đến một loại hấp lực khó cưỡng.
Ban ngày, tôi nói chuyện với anh về văn học, nghệ thuật, triết học, như hai người bạn tâm giao tri kỷ, cùng nhau kết nối những tầng sóng tư tưởng.
Thế nhưng đến ban đêm, tôi lại hóa thân thành mị ma khiêu khích, liều lĩnh dụ dỗ anh từng bước sa chân vào vực sâu quyến rũ.
Đúng vậy, trò chơi này… chắc chắn là rất thú vị.
Có lẽ để cố tình chuyển hướng, Chu Cận Lâu bỗng nghiêm túc giở lại bài tập mà tôi từng hỏi.
Vẫn là chiếc kính gọng vàng quen thuộc, vẫn vẻ mặt bình thản như thể không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có nốt ruồi lệ ở khóe mắt là vẫn đẹp đến nhói lòng, đặc biệt là khi được ánh đèn vàng dịu nhẹ làm nổi bật lên.
“Xem lại quy tắc L’Hôpital hôm qua một lần nữa đi.”
Chất giọng trong trẻo nhưng trầm thấp, từng chữ vang lên chậm rãi, như đang cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng.
Tôi chống cằm nhìn màn hình, ánh mắt không hề che giấu sự thưởng thức.
Nhìn làn da trắng lạnh của anh đang ửng hồng dưới ánh sáng, nhìn yết hầu anh khẽ động đậy theo nhịp nói.
Đúng là một “đồ giả đứng đắn”.
Tôi thích nhất là chơi đùa trên bãi mìn của anh, thích cảm giác nhìn lớp ngụy trang lý trí kia từng chút sụp đổ dưới chân mình.
Và thế là, đúng lúc anh đang giảng đến chuỗi Taylor, tôi nghiêng người về phía màn hình, đưa tay làm động tác như đang miêu tả đường cong nơi cổ anh, và còn nở nụ cười ngây thơ vô số tội.
“Chu Cận Lâu, chỗ này của anh… đang động đậy kìa.”
Tôi cố tình kéo dài giọng, sau đó lại nhẹ nhàng hỏi tiếp, giọng nói mềm như gió đêm:
“Nếu em nói… em rất muốn hôn một cái… anh có giận không?”
Tôi nghiêng đầu, mái tóc đen mượt buông xuống theo chuyển động, nụ cười bên khóe môi tỏa sáng rực rỡ, chính là góc nghiêng mà tôi đã căn chỉnh kỹ lưỡng từ sáng.
Khoảnh khắc ấy, cây bút trong tay anh bỗng nhiên rơi “cạch” xuống mặt bàn.
Vành tai vốn trắng nõn, ngay lập tức trở nên ửng đỏ.
Sau lưng anh là ánh trăng mờ ảo của ba giờ sáng ở London, màu sắc ấy khiến bức tranh toàn cảnh càng trở nên mơ hồ, quyến rũ đến nguy hiểm.
Tôi nhìn vào camera, rồi nhẹ giọng hỏi:
“Anh ơi, anh có biết… chai Klein không?”
Yết hầu anh chuyển động rất khẽ, giọng đáp trầm thấp vang lên trong màn đêm:
“Là hình chiếu của đa tạp bốn chiều… trong không gian ba chiều.”
Tôi khẽ co gối, để váy ngủ trượt xuống theo chuyển động, rồi vuốt nhẹ qua hõm xương quai xanh.
“Anh sai rồi. Chai Klein… là chiếc bình chứa mãi không bao giờ đầy.”
Tôi cười khẽ, từng chữ từng chữ thốt ra sau đó đều mang theo một loại liều lĩnh ngọt ngào:
“Giống như mỗi lần em nói nhớ anh… thực ra nói bao nhiêu… cũng là chưa đủ.”
Tôi ngẩng đầu, ngữ điệu vẫn rất nhẹ, rất thật, nhưng lại đánh thẳng vào tâm lý người nghe:
“Chu Cận Lâu, em rất muốn cùng anh… xoắn xuýt với nhau như chuỗi xoắn kép DNA.”
Đúng khoảnh khắc ấy, màn hình đột ngột tối sầm.
Video call tắt ngúm.
Chỉ còn tiếng thở dốc khàn đặc của ai đó vang lên từ đầu dây bên kia.
Camera phía anh bị tắt, có lẽ là vì anh không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng thất thố của mình vào lúc ấy.
Giây tiếp theo, tài khoản Weibo phụ vốn luôn im ắng của một ai đó bỗng được cập nhật.
Một dòng trạng thái ngắn, giống như tố cáo nhưng cũng mang theo chút làm nũng lửng lơ:
[Gặp phải một con hồ ly nhỏ… thật sự rất hư hỏng.]
[Nhưng mà cô ấy thật sự, thật sự… có chút đáng yêu.]
Cùng lúc đó, điện thoại tôi bỗng nhiên rung lên hai cái.
Là tin nhắn WeChat từ mẹ tôi.
Một cái lạnh lùng, một cái đay nghiến, như thể từ thế giới thực tế phũ phàng nào đó đột ngột kéo tôi khỏi cơn mộng ảo.
[Đồ vô ơn, em gái mày chỉ cướp bạn trai mày thôi mà mày thù dai thế à? Từ nhỏ đến lớn cái gì mày cũng nhường được, sao chuyện này lại không nhường được hả.]
[Năm nay mà không về xem mắt thì bệnh của bà nội mày khỏi chữa luôn đi.]
Chu Cận Lâu… nói ra thì thấy buồn cười thật.