Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giống như đang khiêu vũ trong dạ hội của Lọ Lem, giữa lúc ánh đèn sáng rực rỡ, nhạc vẫn còn vang lên, thì cỗ xe bí ngô bất chợt tan biến thành trái đắng, mang theo tất cả hào quang bay mất.
Tất cả những thơ và mộng tưởng phương xa tôi dày công xây đắp bỗng chốc sụp đổ.
Chỉ có tôi biết, tôi căn bản không phải là “Thẩm Sơ Ảnh” xứng đôi với Chu Cận Lâu.
Cái tên ấy… chỉ là tôi bịa ra.
Đúng vậy, tôi chính là một kẻ như thế, một người phụ nữ cực kỳ tồi tệ, cực kỳ xấu xa.
Cho nên sau này, mỗi lần nghe nói anh kể với ai đó rằng tôi từng cười rạng rỡ như ánh mặt trời, tôi đều chỉ biết lặng im.
Không phải vì cảm động.
Mà là vì… tôi không xứng.
Cái tên “Thẩm Sơ Ảnh” nghe thì đẹp, cũng nghe như rất xứng với anh. Nhưng, giống như cảm tình giữa tôi và anh lúc ban đầu, tất cả đều là giả.
Tôi tên thật là Thẩm Hoa Hoa, một cái tên bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Cũng giống như tôi của khi đó, chẳng có gì ngoài lòng đố kỵ, tổn thương, và một sự rắp tâm được gọt dũa từ năm này sang tháng khác.
Chu Cận Lâu, có lẽ anh không biết đâu, ngay cả cuộc gặp gỡ giữa chúng ta, cũng là kết quả của một chuỗi những toan tính kỹ lưỡng mà tôi đã âm thầm sắp đặt.
8
Đúng vậy, việc kết bạn với Chu Cận Lâu… hoàn toàn không phải là một sự cố ngẫu nhiên.
Ngay từ năm đầu vào đại học, tôi đã nghe danh anh, cái tên sáng chói nhất của Đại học A trong suốt mười năm qua. Một bức ảnh mờ trên confession thôi cũng đủ khiến đám săn tin rộn ràng truy lùng manh mối.
Không chỉ đẹp trai, anh còn có gia thế thần bí và tuyệt đối kín tiếng.
Không ai biết gia đình anh làm gì. Chỉ biết rằng, mỗi lần anh được đón về trường là một lần người ta thấy những chiếc siêu xe sang trọng luân phiên xuất hiện, như thể đang diễn một buổi triển lãm ngầm của giới tài phiệt.
Tôi từng thấy anh một lần, là trong một buổi chiều mưa lớn, dưới ánh đèn đường, cậu thiếu niên cầm ô bước vội. Khuôn mặt anh đẹp đến mức khiến người ta muốn ngẩng đầu ngắm thêm lần nữa, nhưng ánh mắt ấy lại lạnh như sương, phảng phất nét buồn khó nói. Cách đó không xa là một chiếc xe sang đang đợi.
Tôi nhớ rất rõ… bởi hôm ấy là sinh nhật tôi.
Và cũng chỉ ba mươi phút trước đó, tôi vừa nhận được cuộc điện thoại đầu tiên sau nhiều tháng từ mẹ tôi.
Tôi cứ nghĩ bà ấy nhớ sinh nhật tôi. Tôi còn tưởng… bà ấy muốn nói điều gì đó dịu dàng với tôi.
Nhưng không. Giọng bà ấy lạnh lùng vang lên qua màn hình:
“Chuyển cho em mày 2000 tệ đi. Nó đang nhắm một đôi giày thể thao mới. Mày biết nó kiêu cỡ nào rồi đấy, không mang hàng hiệu thì nó không chịu đâu.”
“Đừng lề mề nữa. Chuyển nhanh lên.”
Tôi nhìn số tiền vừa làm thêm vất vả gom góp được trên app ngân hàng, và bỗng im lặng rất lâu.
Thẩm Lam Lam – em gái tôi – mỗi tháng có tiền sinh hoạt phí riêng, còn tôi… thì không có một xu.
Tôi vừa học vừa làm, tự nuôi bản thân, bữa ăn bữa nhịn. Vậy mà, vào đúng ngày sinh nhật của mình, tôi vẫn bị ép chuyển tiền cho nó, để nó đi mua giày.
Ngay lúc đó, Thẩm Lam Lam còn gửi thêm một tin nhắn:
“Hi hi, chị ơi, lần này mẹ lại chọn em rồi nhé ~”
9
Hôm ấy trời mưa lớn, tôi chẳng phân biệt nổi đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.
Tôi co người lại bên tòa nhà thư viện, cúi đầu thật thấp, không muốn ai nhìn thấy dáng vẻ thảm hại đến mức không còn là người của mình nữa.
Tôi chỉ nhớ… lúc đó trong lòng tôi có một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại:
Dựa vào đâu?
Dựa vào cái gì… mà tôi phải nhường?
Dựa vào cái gì… mà tôi phải sống như một cái bóng, bị vắt cạn đến giọt cuối cùng mà vẫn không được phép mở miệng phản kháng?
Và rồi, chính trong khoảnh khắc nghẹn thở ấy, tôi bắt đầu khát khao.
Khát khao phải leo lên thật cao.
Phải có tiền. Phải đủ mạnh. Phải thoát khỏi cái gia đình rách nát ấy bằng bất cứ giá nào.
Tôi thề với chính mình rằng nếu số phận dám cho tôi một cơ hội, tôi tuyệt đối sẽ không buông tay, cho dù là phải trả giá bằng tất cả những gì còn lại.
Và đúng lúc đó, Chu Cận Lâu xuất hiện.
Anh bước xuống từ một chiếc xe đen sang trọng, cả người không bị dính một giọt mưa nào, dáng vẻ từ xa vẫn lạnh lùng và cao quý như thường lệ.
Ngay khi cửa xe vừa mở, anh liền sai người tài xế đến đưa cho tôi một chiếc ô.
Tôi ngẩng đầu lên, xuyên qua kẽ tay ướt mưa là khuôn mặt ấy, khuôn mặt mà cả diễn đàn trường đều từng chụp trộm, đều từng thầm xuýt xoa.
Khoảnh khắc ấy, tôi không hiểu vì sao mình lại nghĩ như vậy.
Chẳng lẽ, ông trời nghe thấy tiếng gào thét của tôi… nên mới đưa anh đến sao?
Tôi không biết. Tôi chỉ biết, từ thời khắc ấy, tôi bắt đầu có một suy nghĩ rất, rất đen tối:
Tôi sẽ chinh phục anh.
Tôi sẽ dùng anh làm bàn đạp, để nhảy ra khỏi cái hố sâu mà tôi bị đẩy vào từ bé.
Vì anh có tất cả những thứ tôi chưa từng có: tiền, quyền, địa vị, ánh sáng.
Và thế là, trong mưa lạnh, sự mông lung và điên cuồng trong lòng tôi từng chút một nở rộ.
—
Tối hôm đó, tôi nằm mơ.
Trong mơ, tôi năm tuổi, tay cầm tờ giấy khen giải nhì cuộc thi viết văn, chạy thật nhanh về nhà chỉ để khoe với mẹ.
Trùng hợp hôm ấy, hoa trúc đào ngoài cửa nở rộ, tạo nên khung cảnh đẹp đến ngẩn ngơ.
Nhưng Thẩm Lam Lam lại bảo: “Em thích cái này.”
Và mẹ tôi, người phụ nữ luôn miệng bảo tôi là chị nên phải biết nhường, đã dứt khoát lột tờ giấy khen trong tay tôi, rồi đưa cho em gái tôi một cách vô cùng tự nhiên.
Tôi không dám khóc thành tiếng. Tôi chỉ nhớ, sau đó Lam Lam lấy giấy khen của tôi… lót dưới bát canh nóng, vừa lắc chân đi giày mới, vừa cười nói:
“Những thứ chị thích, em đều muốn cướp.”
“Dùng vinh dự của chị làm đồ lót chân.”
“Chị không cướp lại được đâu, lần nào người thắng cũng là em thôi.”