Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Giấc mơ vụt qua, đưa tôi quay trở lại thời cấp ba.
Mối tình đầu của tôi khi ấy là Lý Dương, một cậu phú nhị đại có chút tiếng tăm trong trường. Cậu ta từng theo đuổi tôi khá nhiệt tình suốt một thời gian.
Thế nhưng, mục đích yêu đương của anh ta lại chưa bao giờ trong sáng.
Chưa đến hai tháng quen nhau, anh ta đã giở giọng rủ tôi đi thuê phòng khách sạn.
Tôi đương nhiên không đồng ý. Tôi là kiểu người rất tỉnh táo, đặc biệt là khi đứng trước ranh giới hủy hoại cả tương lai chỉ vì một phút buông lơi.
Chính vì bị từ chối, Lý Dương bắt đầu chiến tranh lạnh, thậm chí là còn dùng lời lẽ đe dọa.
Cũng vào khoảng thời gian đó, Thẩm Lam Lam, con bé đã quen với việc “cướp” mọi thứ từ tôi, lại lẳng lặng kết bạn với cậu ta qua WeChat.
Từ nhỏ đến lớn nó đều như thế. Chỉ cần tôi có gì thì nó nhất định cũng phải có cái đó, thậm chí là còn phải “giành” cho bằng được.
Và rồi, vào một buổi chiều đầy nắng, tôi tận mắt bắt gặp hai người họ.
Trên cổ Lý Dương vẫn còn hằn nguyên dấu “dâu tây” của Thẩm Lam Lam. Anh ta vừa ôm eo nó, vừa cau mày nói với tôi:
“Cô có đứng nhất khối cũng vô dụng thôi. Đẹp thì sao, đứng đắn thì sao, đằng nào cũng không cho đàn ông ‘ăn’.”
“Nhạt nhẽo, chẳng có gã nào thích kiểu như cô đâu.”
Thẩm Lam Lam nép sau lưng anh ta, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ đắc ý mà tôi chẳng bao giờ quên được.
“Chị ơi, lần này em lại thắng chị rồi nha.”
“Bố thích em, mẹ cũng thích em, ngay cả bạn trai của chị cũng thích em. Đúng là đáng thương ghê.”
Trong giấc mơ, tôi có cảm giác như bị nghẹn thở. Cảm xúc không ngừng dâng lên từng đợt từng đợt như thủy triều bóp nghẹt cổ họng.
Nước mắt cứ thế rơi thành từng giọt lớn.
Tôi gào lên trong mộng, rằng tôi muốn nở hoa. Tôi phải nở rộ.
Cho dù phải đâm thủng tất cả những bóng tối bao quanh mình.
11
Tỉnh mộng.
Tôi bắt đầu hành động.
Rất ít người có phương thức liên lạc của Chu Cận Lâu. Sau khi rà soát mọi khả năng, tôi xác định chỉ có mấy người bạn cùng phòng của anh là có thể lần đến được.
Tuy nhiên, để bảo vệ Chu Cận Lâu, bọn họ chắc chắn sẽ không dễ dàng tiết lộ bất cứ điều gì.
Nhưng… làm quen thì lại khác.
Vì thế, tôi liều mạng tham gia một cuộc thi học thuật cấp Quốc gia, không chỉ vì danh hiệu, mà vì người phụ trách liên lạc của trường cho giải đó chính là bạn cùng phòng của anh.
Tôi gửi lời kết bạn, cố ý thể hiện vẻ hào sảng dễ gần. Sau vài lần trò chuyện, tôi mời cậu ta đi ăn một bữa cơm. Kết quả, vài tin vụn vặt về Chu Cận Lâu cũng theo đó mà lộ ra.
Cậu ta nói dạo này Chu Cận Lâu đang chơi một tựa game rất hot, mà người nọ còn là đại thần top 3 server quốc gia.
Trùng hợp thay, game đó tôi từng chơi qua, dù chưa bao giờ nghiêm túc.
Thế nhưng lần này thì khác.
Cảm ơn trời phú cho tôi cái đầu biết giải đề, học thuật đã không làm khó được tôi thì game cũng chẳng ngoại lệ.
Ban ngày, tôi lao vào ôn luyện thi cử. Ban đêm, tôi cày game không ngơi nghỉ.
Tôi leo từng bậc xếp hạng, từng nấc điểm tích lũy, cuối cùng cũng chen chân được vào top 10 server, chỉ để có một lý do hợp lý mời anh lập tổ đội.
Và vào ngày thi đấu toàn server hôm đó, tôi gửi lời mời tổ đội bằng một vẻ mặt hết sức thản nhiên.
Có thể đối với anh, đó chỉ là một buổi chiều như bao buổi chiều khác.
Nhưng với tôi, đó là đáp án chính xác mà tôi đã giải suốt hàng trăm ngày.
Chu Cận Lâu, có lẽ anh sẽ không bao giờ hiểu được vì sao tôi lại say mê theo đuổi anh với tất cả nhiệt thành như thể đang thi đua giành lấy hạng nhất toàn khối.
Bởi vì… cuộc đời tôi vốn quá đỗi đắng cay.
Được đến gần anh có lẽ là cách duy nhất để nếm một chút vị ngọt.
12
Mẹ tôi lại bắt đầu “tấn công”.
Lần này là một đoạn video, trong đó là hình ảnh bà nội tôi đang nằm viện, dáng vẻ tiều tụy đến mức khiến lòng tôi co rút.
“Thấy chưa? Tao nói là làm. Mày thương cái bà già bất tử này nhất mà. Năm nay mà không về xem mắt thì khỏi mong chữa bệnh cho bà mày nữa.”
“Sính lễ mười tám vạn, nó cần mua túi với quần áo. Phần còn lại thì lo tiền viện phí.”
Tôi ngẩn người rất lâu.
Dường như cả người tôi vừa trải qua một mùa đông không hồi kết, lạnh, trống rỗng và chết lặng.
Chu Cận Lâu, có lẽ anh không biết, nhưng mỗi khi cảm thấy tuyệt vọng nhất, tôi lại nhớ đến buổi chiều mưa hôm ấy, cái ô mà anh đưa cho tôi.
Tôi luôn muốn nắm lấy cái ô ấy, hơn nữa là phải nắm thật chặt.
Chính vì thế, tôi mới nảy sinh những ảo tưởng viển vông, mới tính toán từng bước để đến gần anh.
Tôi muốn thoát ra khỏi nơi tối tăm này.
Thế nhưng giờ đây, khi thực sự rơi vào tình cảnh cần tiền – rất nhiều tiền – tôi lại không thể mở miệng nhờ anh.
Có lẽ, bất kỳ ai khác tôi cũng có thể mở lời.
Chỉ riêng anh thì không thể.
Bởi vì, vào khoảnh khắc tôi tuyệt vọng nhất, anh đã từng đưa tay về phía tôi.
Anh là ánh sáng duy nhất trong đời tôi từng thấy.
Mà ánh sáng… thì không nên bị vấy bẩn.
Cho nên tôi không dám lại gần anh bằng bộ dạng thật sự – thảm hại, ẩm ướt và đầy mùi mục rữa của tuổi thơ.
Tôi giống như nàng Lọ Lem đeo mặt nạ. Chỉ dám lại gần khi đã khoác lên mình lớp da ngụy tạo – rực rỡ, xinh đẹp, tự tin, dối trá.
Chu Cận Lâu, điều không thể nói ra rốt cuộc là lời nói dối.
Hay… chính là tình yêu bất khả chạm sau lời nói dối ấy?