Sau khi bị trạng nguyên hưu bỏ, gả cho thợ săn làm sủng thê - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

A Mãnh vẫn mỗi ngày vào núi đi săn.

Hắn nói là, muốn thừa dịp trước khi mùa đông đến phải lưu trữ đồ vật để qua mùa đông.

Ta thì lo liệu việc nhà, mỗi ngày thay đổi phương pháp mà dỗ dành A Văn đọc sách.

Lúc đầu, hắn cứ nhìn thấy sách là trốn, không muốn ngồi yên ở trên bàn sách mà A Mãnh đã đóng.

Vì thế, ta đành phải đọc thuộc lòng mấy cuốn sách, giảng bài bằng cách kể chuyện cho hắn nghe.

Khi cho gà ăn, ta kể cho hắn nghe, khi giặt quần áo ta kể cho hắn nghe.

Nhưng mỗi câu chuyện ta chỉ kể một nửa, chỉ cần thấy hắn hứng thú, ta bảo hắn tự mình đi đọc sách để xem câu chuyện kết thúc thế nào. 

Năm lần bảy lượt như thế, hắn cũng bực, lúc sau ta lại kể chuyện, hắn không muốn nghe nữa.

Khi ta còn cảm thấy hối hận vì dùng sai cách, lại phát hiện ra hắn trộm cầm sách đi đọc.

Đứa nhỏ này mỗi lần đều lặng lẽ lấy, lặng lẽ cất đi, nhưng chỉ là một đứa nhỏ, dù sao nghĩ cũng không đủ chu đáo.

Khi ta sửa sang lại sách vở thì đã phát hiện ra hắn dùng lá cây làm thẻ đánh dấu sách, sau khi để lại vào giá sách lại quên không bỏ ra.

Hơn nữa, hắn còn đánh dấu lên những chữ mà hắn không biết.

Tâm trạng của ta từ đáy cốc thăng lên tận trời, vì thế chúng ta lấy ra một quyển giấy trắng, tổng kết ra hết những chữ mà hắn không quen mặt.

Thừa dịp tâm trạng của hắn tốt, ta chủ động qua đó giảng giải cho hắn nghe.

Dưới sự nỗ lực không ngừng của ta, A Văn có thể đọc thuộc Tam Tự Kinh, Thiên Gia Thi và Thiên Tự Văn.

Tứ Thư Ngũ Kinh cũng có thể đọc, nhưng chưa hiểu được thâm ý trong đó.

Điều này, đối với A Văn lúc đầu kháng cự việc đọc sách, đã có thể coi là tiến bộ vượt bậc rồi. Mỗi khi nghĩ đến việc này, A Mãnh đều nhìn ta cảm kích.

Khi mùa đông tới, A Mãnh vẫn mỗi ngày lên núi thử vận may.

Đôi khi ta sẽ nghĩ, có phải là tại vì ta xuất hiện mà tăng lên áp lực nuôi gia đình của hắn không?

9.

Để giảm bớt áp lực của hắn, ta bảo A Mãnh làm cho ta một chiếc khung diệt vải.

Mỗi ngày A Mãnh ra ngoài săn thú, ta sẽ dệt vải, A Văn ở trên bàn đọc sách.

Buổi tối làm đồ ăn xong, chúng ta cùng nhau chờ A Mãnh về nhà.

Nhưng hôm nay, chờ đến tận nửa đêm, ta vẫn không nhìn thấy bóng dáng của A Mãnh đâu, không khỏi lo lắng.

“A Văn, con ngoan ngoãn ở nhà, ta ra ngoài tìm cha con.”

A Văn vừa nghe, mày nhăn lại, tay giữ chặt lấy góc áo của ta, không cho ta đi.

“A Văn, ta không yên lòng, thật sự không ngồi được.”

“Cùng đi!”

Ta kinh ngạc nhìn vào ánh mắt kiên định của A Văn, đây là lần đầu tiên ta nghe hắn mở miệng nói chuyện. 

Không rảnh mà lo lắng nhiều như thế, ta cầm theo rìu, đưa cho A Văn một chiếc đoản kiếm, cầm theo một cái đèn dầu, sau đó lên núi.

Dọc theo đường đi, gió lạnh ầm ầm, ta cầm theo đèn đi về phía trước, luôn dặn dò A Văn phải cầm chắc góc áo của ta, không được đi lạc.

Sau đó nhỏ giọng mà gọi tên của A Mãnh, chỉ sợ động tĩnh quá lớn sẽ gọi tới mãnh thú.

Thấy cây cối động đậy, ta tưởng là A Mãnh, không khỏi vui sướng, liền cất bước chạy tới nơi đó.

Kết quả là, trong lùm cây bỗng nhiên lộ ra hai điểm sáng, vèo một tiếng, một con sói hoang bay ra, nháy mắt đè ta xuống đất.

A Văn chạy như bay tới đây, nhặt lên chiếc rìu ta vừa mới làm rơi, nhắm vào con sói hoang, lại chậm chạp không xuống tay.

Con sói kia chuẩn bị cắn vào yết hầu của ta, ta dùng toàn lực chống cự.

Đột nhiên, trong cổ họng A Văn phát ra một âm thanh rất nhỏ, giống như là tiếng chó con đang kêu nhỏ.

Con sói hoang giống như hiểu được hắn, lực đè nặng lên người ta dần dần yếu bớt.

A Văn vội vàng lấy từ trong bao ra một miếng thịt ném ra thật xa.

Con sói kia thấy thế, rút móng vuốt về, chạy về phía miếng thịt kia.

Ta dùng cả tay lẫn chân mà bò dậy, chạy đến phía sau A Văn.

“Con biết nói chuyện vói sói hoang ư?”

A Văn sững sờ trong chốc lát, không nói gì mà nắm tay thật chặt, cúi đầu đi về phía trước.

Ta vội vàng nhặt cây đuốc lên đuổi theo.

“Cha con có thể gặp nguy hiểm hay không?”

Ta đi phía sau hắn, càng nghĩ càng lo lắng, tự nhiên nức nở lên.

A Văn cứng rắn an ủi, “Không đâu, con biết ông ấy ở đâu.”

Mắt ta sáng lên, có những lời này của hắn, bước chân mới không nặng nề nữa.

“A Văn, từ khi nào con có thể nói chuyện được với động vật? Có phải tất cả các động vật đều có thể nói không?”

Giọng của ta chỉ có tò mò, không có ghét bỏ, càng không có sợ hãi.

Hắn đi phía trước, chậm rãi mở miệng: “Không nhớ rõ, lúc còn rất nhỏ.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo