Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
“Khi đó ở trường học đọc sách, người cùng tường phát hiện bản lĩnh này của con, cho nên bắt nạt con sao?”
Bước chân của hắn dừng một chút, nhẹ nhàng mà lặp lại lời của ta: “Bản lĩnh ư? Không phải là vu thuật? Không phải là người mang điềm xấu, quái thai ư?”
Đây đều là lời của những người khác nguyền rủa A Văn, là ác ý và hiểu lầm.
Ta bước nhanh hơn, đi tới bên cạnh hắn, lấy hết can đảm ôm lấy đôi vai hắn, an ủi nói, “Ta không có cảm thấy bản lĩnh này là điềm xấu gì cả, ngược lại, con vừa mới dùng nó để cứu tính mạng của ta.”
Cả người hắn run lên một chút, khó tin mà nhìn ta.
Ta vỗ vỗ bờ vai hắn: “Đi thôi, mau tìm được cha con rồi về nhà, ta lạnh muốn chết rồi!”
Hắn cúi đầu cười nhạo một tiếng: “Cha con có lẽ ở phía trước không xa.”
“Con sói vừa nãy nói cho con sao?”
Hắn im lặng không nói, mang theo ta tiếp tục đi về phía trước.
Quả nhiên, cách đó không xa dưới tán cây, A Mãnh bị bẫy thú kẹp bị thương chân trái đang nằm ở đó.
“Sao hai người tới đây! Nguy hiểm như vậy ra ngoài làm gì?”
Ta oán trách nói: “May mà chúng ta kịp tới đây rồi, nếu không núi rừng hoang vắng trời đông giá rét, chàng không bị đông chết thì cũng bị thú hoang cắn chết.”
Ánh mắt của A Mãnh cảm kích, ngoài miệng vẫn không nhịn được mà trách chúng ta: “Lần sau không được phép ra ngoài tìm ta như thế.”
“Lần sau chàng cũng không được về nhà muộn như thế!”
Ta vừa nói vừa cầm máu cho hắn, bôi thuốc cho hắn, may mà trước khi ra ngoài có mang theo thuốc trị thương.
Sau khi băng bó đơn giản cho hắn xong, chúng ta khởi hành về nhà.
Ta cùng với A Văn một trái một phải nâng A Mãnh cao lớn chắc nịch lên, giữa đêm khuya từ rừng rậm gian nan mà trở về nhà.
Đường trở về tuy rằng khó khăn, nhưng lại vững vàng kiên định.
Trên đường vừa đi vừa dừng, dưới sự bảo vệ của A Văn, cuối cùng chúng ta cũng về đến nhà khi trời bắt đầu tang tảng sáng.
Mọi người đều vô cùng mệt mỏi, ta hâm lại đồ ăn buổi tối hôm qua, ăn xong vừa ngả đầu đã ngủ.
Có thể là do tối hôm qua bị doạ sợ, ta ngủ không an ổn, vừa mơ mơ màng màng đã nghe thấy tiếng có người thống khổ rên rỉ
Ta bò dậy thì thấy, sắc mặt A Mãnh trắng bệch, trên mặt che kín mồ hôi, không tự giác mà cau mày, mở miệng phát ra tiếng rên rỉ đau khổ.
Vừa sờ vào đã thấy nóng khủng khiếp, ta vội vàng ra ngoài lấy nước lạnh để hạ nhiệt độ cho hắn.
Nhưng trước sau không thấy có chuyển biến tốt hơn, bị ta đánh thức, A Văn lo lắng hỏi: “Cha bị sao vậy?”
“Có thể là do miệng vết thương bị sinh mủ, sốt cao rồi.”
“Con đi tìm ít thảo dược cho ông ấy, cô chờ ở đây!”
11.
Một đứa trẻ choai choai như hắn lại bảo phải đi ra ngoài, ta gọi lại cũng không được.
Đành phải vừa chăm sóc A Mãnh, vừa mong hắn bình an trở về.
A Mãnh từ từ tỉnh lại, phát hiện không có A Văn ở nhà, trong lòng như lửa đốt nói phải ra ngoài tìm hắn.
May mà lúc này A Văn đã kịp thời trở lại.
Lại khiến ta trăm triệu không ngờ được là, hắn còn cứu về một thiếu niên.
Thiếu niên kia quần áo dơ bẩn hỗn độn,nhưng đều là đồ đẹp đẽ quý giá, tóc rối cùng với sắc mặt trắng bệch cũng không thể che nổi mày kiếm mắt sáng.
Giờ phút này, hắn đang suy yếu mà nhắm mắt, dựa lên người A Văn.
Ta vội hỏi: “Người này làm sao thế?”
A Văn chậm rãi buông hắn xuống: “Khi con đi tìm thảo dược thì thấy hắn, phía sau lưng hắn bị thương bởi đao.”
Ta vội vàng tiếp nhận thiếu niên kia, cẩn thận đặt hắn nghiêng người trên giường của A Văn.
Lại thấy có vài vết thương nông sâu không giống nhau do đao chém vào, nhìn rất là đau.
Ta bảo A Văn cởi áo của hắn, sau đó rửa sạch miệng vết thương rồi bôi thuốc và băng bó cho hắn.
Sau đó, cầm lấy thuốc mà A Văn hái về đi nấu.
Hai người ở đây đều cần phải uống thuốc.
Sau khi uống thuốc và ngủ một giấc, thiếu niên kia từ từ từ tỉnh lại, sau đó vô cùng cảm kích ơn cứu mạng của cả nhà chúng ta.
“Ta, ta tên là Bạch Lập, trên đường ra ngoài buôn bán cùng người nhà thì gặp cường đạo, còn bị bọn họ gây thương tích, may mà nhờ có vị huynh đệ này cứu giúp.”
“Bạch mỗ vô cùng cảm kích, nhưng hiện tại một mình ở xa, chỉ có chiếc ngọc bội này để tặng”
“Nếu ngày nào đó có gì khó xử cần Bạch mỗ trợ giúp, có thể dùng vật này tới Lục phủ ở kinh thành Trường An.”
A Văn cũng không khách khí, đôi tay trịnh trọng nhận lấy ngọc bội, nói được.
Bên kia, sau khi uống thuốc A Mãnh cũng rất nhanh hạ sốt.
Mà Bạch Lập vì uống thuốc trước rồi nên không xuất hiện những triệu chứng của A Mãnh.
Hai người liên tục đổi thuốc tĩnh dưỡng, miệng vết thương rất nhanh khỏi.
Nhưng hiện tại có tận bốn miệng cơm, lương thực trong nhà không đủ.
Chân của A Mãnh bị thương, hành động khó khăn, trong nhà chỉ có thể có ta có thể làm việc mưu sinh.
Vì thế ta quyết định mang tất cả vải mà trong thời gian vừa rồi ta dệt được mang đi chợ bán, đổi ít lương thực về nhà.