Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhiều vải như vậy, nàng chỉ là một phụ nữ, sao có thể đem xuống núi!”
A Mãnh lo lắng nói: “Chúng ta giết gà cũng có thể ăn được mấy ngày, hay là nàng đừng ra ngoài.”
Ta liên tục từ chối: “Giết gà rồi thì trứng gà cũng không còn mà ăn, gà đó ta tốn rất nhiều công để nuôi đó.”
Không lay chuyển được ta, A Mãnh đành phải đồng ý, A Văn bên cạnh thần sắc rối rắm.
Hắn vẫn luôn không muốn xuống núi, khi nhìn thấy ta vác lên một bao vải thật lớn đi, hắn mới cắn răng kêu lên: “Để con đi với cô!”
Ta nhìn về phía hắn, vui mừng cười.
12.
Dọc theo đường đi, ta nói chuyện phiếm với hắn giống như bạn bè nói với nhau.
“Ta cũng không muốn xuống núi, ở đó có người ta không muốn nhìn thấy.”
Sau đó, ta mở máy, kể lại toàn bộ những chuyện ta bị Cao Bân và người nhà vứt bỏ.
Ngay từ đầu, A Văn chỉ im lặng mà nghe, sau đó hắn cũng bắt đầu thổ lộ tấm lòng với ta.
“Thật ra ta không phải con của cha, là ông ấy nhặt được ta. Ta sinh ra ở Vạn Hoa Lâu.”
Những lời này không thể nghi ngờ khiến ta vô cùng ngạc nhiên, ta ngừng bước một chút.
“Người phụ nữ kia hận con, cũng hận người đàn ông đã khiến nàng sinh ra con. Khi mới sinh ra con đã muốn bóp chết, là một đại nương nấu cơm ở đó đã cứu con.”
“Nhưng mỗi khi có chuyện không vui, nàng đều nhớ tới con, lại mang chị em của nàng tới cùng nhau đánh đập.”
“Từ khi con mới ba tuổi đã bị đánh đến nỗi thương tích đầy người, hơi thở thoi thóp, đại nương không biết làm thế nào, đành phải đưa ra khỏi Vạn Hoa Lâu nhờ cha nhận nuôi.”
Một đứa trẻ mới bi bô tập nói, đúng trong tuổi nên được che chở mà lớn lên, lại bị mẹ đẻ cầm đầu mà ngược đánh, nếu không phải gặp được A Mãnh, chỉ sợ trên đời này đã không còn hắn.
Người phụ nữ như vậy thật đáng giận.
Ta xoa đầu hắn: “Hiện giờ con dã có cha con cùng với ta rồi, không cần sợ bị bắt nạt.”
A Văn lơ đãng gật đầu đồng ý.
Nói chuyện thật lâu, cuối cùng chúng ta đã đến chợ.
Cảnh tượng hồi lâu không thấy khiến cho ta không khỏi sợ hãi.
Tìm một vị trí trong góc, vải vóc nửa ngày không có người hỏi thăm.
Thấy đã sắp trưa, nếu bán không được thì không kịp về nhà, ta đành phải thu tay nải, trực tiếp đến cửa hàng vải để thử may mắn.
Cửa hàng vải ở đoạn đường phồn hoa, ta không muốn đi qua nhà mẹ đẻ cùng với Cao gia, mang theo A Văn vòng vèo rất xa mới tới.
“Ông chủ, có thu chỗ vải này không?”
Ông chủ bĩu môi không tình nguyện mà nâng mắt lên nhìn: “Năm văn.”
Ta hỏi lại: “Năm văn một miếng vải phải không?”
Lão bản chê bai: “Đùa gì thế? Năm văn lấy toàn bộ.”
Ta cảm thấy bị nhục nhã, ôm vải lên đi.
Đổi tới nhà khác, vừa mới ra cửa đã đụng vào một phu nhân.
“Nương tử cẩn thận!”
Ta áy náy mà liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi.”
Ngước mắt lên nhìn, người đứng bên cạnh phu nhân chính là trồng trước của ta, Cao Bân.
“A Dung? Không ngờ nàng lại không chết?”
Ta trợn mắt lên mắng: “Ngươi còn chưa chết, sao ta chết trước được.”
Cao Bân sắc mặt cứng lại, giải thích: “A Dung, ý ta không phải thế.”
Mặc kệ hắn, ta mang A Văn vội vàng rời đi.
13.
Phu nhân của Cao Bân hỏi ông chủ: “Nàng tới đây làm gì?”
“Dạ thưa ngài, bọn họ tới bán vải.”
“Đứng lại! Cho ta xem vải của ngươi.”
“Ta không muốn bán cho nhà ngươi, không muốn cho các ngươi xem.”
Mua bán nhục nhã này, ta khinh không làm. Hơn nữa, ta rất tin tưởng với khả năng dệt vải của bản thân, không lo không bán được.
“Ta trả cho ngươi mười văn một mảnh, thu hết.”
Ta dừng chân lại, không biết cố gắng mà dừng.
“Thành giao.”
Phu nhân của Cao Bân châm biếm: “Nhưng ta có điều kiện, ngươi phải quỳ xuống xin lỗi chúng ta, nói năm đó ngươi không nên gả cho Cao Bân.”
Ta bật cười: “Được, chờ đến khi ngươi chết ta sẽ đến quỳ trước phần mộ của ngươi, chúc ngươi sớm đi đến nơi cực lạc.”
Phu nhân của Cao Bân tức đến nỗi không màng hình tượng mà gào thét phía sau ta.
Ta ôm vải không quay lại mà đi.
Nơi này không mua, ta không tin là toàn bộ phố bán vải này không mua đâu.
Vừa thở phì phì mà đi về phía trước, chúng ta đi bộ tới trước Vạn Hoa Lâu.
A Văn do dự không dám tiến lên.
Vừa vặn tức giận không có chỗ phát tiết, ta quay đầu lại đưa tay nải cho hắn, hung ác hỏi: “Nữ nhân kia tên gì?”
“Hải Đường.”
Ta xoay người lại vọt thẳng vào Vạn Hoa Lâu, hướng vào trong hét lên: “Hải Đường đâu rồi!”
Tú bà cùng với Quy công xông tới ngăn ta lại, ta giãy giụa như điên, vừa trốn tránh vừa gọi ầm lên: “Hải Đường, ngươi ra đây cho ta!”