Chương 3:
Tôi cắn môi, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi muộn màng.
Tôi tìm một bệnh viện gần đây để đặt lịch khám phụ khoa, thầm cầu nguyện anh không có bệnh gì. Đang định chọn thời gian đặt lịch, tôi lại nhìn thấy các dòng bình luận:
[Bảo bối đặt lịch khám phụ khoa làm gì, cả hai đều là lần đầu, không cần thiết phải khám đâu?]
Lần đầu?
Tôi chẳng tin. Có người đàn ông tử tế nào mà lần đầu lại tùy tiện như thế.
Nhưng mà kỹ thuật của anh đúng là tệ thật. Đã vậy còn không có tự trọng, cứ hở tí là hỏi tôi đang cảm thấy thế nào.
Có gì mà phải hỏi chứ! Tệ muốn ch e c!
Tôi nhấn nút xác nhận, đặt lịch khám thành công.
Cuối cùng, chuyện của tôi đã được giải quyết xong.
Thế còn chuyện của chị tôi thì sao đây? Người chị ấy thích tôi vẫn chưa bắt về cho chị nữa.
Tôi đúng là một cô em gái thất bại mà!
Mải mê suy nghĩ về chuyện của chị, tôi thẫn thờ một lúc lâu.
Đến khi nhận được điện thoại của shipper thì đã là chuyện của nửa tiếng sau.
Khu chung cư tôi ở không cho shipper vào, mọi đơn hàng đều phải để ở phòng bảo vệ, sau đó nhân viên quản lý tòa nhà sẽ mang lên tận phòng.
Tôi đợi thêm vài phút nữa thì nghe thấy tiếng chuông cửa. Tôi vội vàng ra mở cửa.
“Tới đây, làm phiền anh quá, Tạ...”
Giọng tôi khựng lại giữa chừng.
Đứng ở cửa không phải là nhân viên quản lý quen thuộc, mà là một khuôn mặt quen thuộc khác.
Tôi dùng sức nắm chặt tay nắm cửa, định đóng sập cửa lại.
Nhưng Tạ Mịch nhanh hơn tôi, anh dùng một tay chặn cửa lại.
Tạ Mịch lên tiếng trước, giọng nói vẫn còn mang vài phần khàn đặc: “Tại sao lại ra đi không lời từ biệt?”
“Tôi...” Ban đầu tôi hơi chột dạ, nhưng sau đó sực nhớ ra đây là nhà mình.
Tôi hạ quyết tâm, dùng hết sức bình sinh để đóng cửa lại.
Tạ Mịch không đề phòng khi nói chuyện, nên sau một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa đã bị đóng chặt.
Tại sao anh lại tìm được đến tận nhà tôi chứ!
Anh có phải là kẻ biến thái cuồng bám đuôi không hả!
Tôi nấp sau cửa nhìn qua mắt mèo.
Tạ Mịch ở bên ngoài đang cúi đầu lướt điện thoại.
Cùng lúc đó, điện thoại của tôi cũng rung lên. Tôi nhíu mày.
Chẳng phải tôi đã kéo anh vào danh sách đen rồi sao?
Rút điện thoại ra, là một lời mời kết bạn từ người lạ.
Nội dung lời mời là: [Kéo anh ra khỏi danh sách đen đi.]
Tôi mới không thèm nhé!!
Anh lại gửi lời mời một lần nữa: [Ngoan, nghe lời.]
Không nghe! Tại sao tôi phải nghe lời anh chứ!
Tôi cứ không nghe đấy! Cứ chặn đấy!
Chẳng buồn nhìn anh qua mắt mèo nữa, nhìn thấy anh là thấy bực mình rồi.
Dù sao anh cũng không vào được. Tôi chạy tót vào phòng.
Mắt không thấy, tim không đau!
Nhưng chỉ hai phút sau, tôi lại chạy ra ngoài.
Nhân viên quản lý mang đồ tôi đặt đến rồi, đang ở cửa nhắn tin bảo tôi ra lấy.
Cửa vừa mở, tôi nhanh chóng nhận đồ từ tay nhân viên.
Nhưng Tạ Mịch còn nhanh hơn, anh chộp lấy tay tôi.
“Tiểu Ngư, chúng ta nói chuyện đi.”
Ánh mắt nhân viên quản lý đảo qua đảo lại giữa tôi và Tạ Mịch, như thể đang cân nhắc xem tôi có cần giúp đỡ hay không.
Tạ Mịch nghiêng đầu nói với anh ta: “Tôi là bạn trai của cô ấy.”
Anh mới không phải!!
Lời đã tới bên miệng nhưng khi chạm vào ánh mắt của anh, tôi lại lẳng lặng nuốt ngược nó vào trong.
Hung dữ quá. Nhìn tôi như vậy làm gì chứ?
Anh vốn đâu có phải là bạn trai tôi đâu!
Nhân viên quản lý hồ nghi xác nhận lại với tôi: “Cô Lương?”
Tôi đúng là đồ hèn mà. Tôi lí nhí đáp: “Không sao đâu, anh cứ về trước đi.”
Lúc này nhân viên quản lý mới rời đi. Ở đây chỉ còn lại tôi và Tạ Mịch.
Anh rất tự nhiên xoa xoa tóc tôi: “Không mời anh vào ngồi một chút à?”
Ngồi cái gì mà ngồi! Tôi mắc chứng rối loạn stress sau sang chấn với cái từ đó rồi!
Thấy tôi không đáp lời, Tạ Mịch đổi chủ đề: “Mua đồ gì thế?”
Nhắc đến chuyện này là tôi lại thấy bực mình: “Thuốc tránh thai.”
Lại còn là thuốc tránh thai khẩn cấp nữa chứ!
Loại này hại người nhất, trên bao bì còn ghi rõ một năm không được uống quá hai lần.
Tạ Mịch rũ mắt: “Xin lỗi, là anh không chú ý, lần sau anh sẽ không như thế nữa.”
Lần sau. Anh còn muốn có lần sau nữa hả?!
Tôi giận không chỗ phát tiết: “Buông tôi ra!”
Tạ Mịch không buông, ngược lại còn nắm tay tôi hiên ngang bước vào nhà.
Tôi không đi, anh liền trực tiếp bế bổng tôi lên.
Trong số rất nhiều phòng, anh chuẩn xác tìm thấy phòng ngủ của tôi.
Đi vào, khóa cửa. Mọi động tác đều liền mạch, dứt khoát.
Tôi lại bị anh đặt lên giường một lần nữa, anh đứng bên cạnh từ trên cao nhìn xuống tôi.
Đêm qua tôi cũng bị anh đặt lên giường như thế này. Sau đó anh...
Tạ Mịch cúi người, vây lấy tôi giữa cơ thể anh và chiếc giường.
Hai chân anh tách ra quỳ hai bên hông tôi.
Phía trên, bên trái, bên phải, đều không có đường thoát.
Tôi căng thẳng tột độ: “Anh làm gì thế...”
Anh nghiêm túc nhìn tôi: “Bây giờ có thể nói chuyện được chưa?”
Tất nhiên là không được không được không được!
Ai dạy anh cái kiểu nói chuyện với người khác như thế này hả!
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi không muốn nói chuyện với anh!”
Lực tay anh bóp cổ tay tôi bỗng tăng mạnh. Hơi đau.
Những cảnh tượng hỗn loạn đêm qua lại hiện lên trong đầu.
Vì tôi không nghe lời, anh đã ép hai tay tôi ra sau lưng, dùng cà vạt trói chặt lại.
Tôi ngồi trên người anh chỉ còn lại một điểm tựa duy nhất.
Anh thậm chí còn không thèm ôm tôi.
Tôi sợ mình sẽ ngã khỏi lòng anh, ngã xuống đất thì mất mặt lắm.
Tôi vừa khóc vừa cầu xin anh ôm tôi.
Lúc đó đầu ngón tay anh đang quấn lấy lọn tóc dài của tôi, không hề cử động.
Thay vào đó, anh hỏi: “Muốn cái gì, nói lại lần nữa xem.”
Mặt tôi đầy nước mắt: “Tạ Mịch, anh ôm em đi mà.”
Lúc này anh mới như ban ơn mà vòng tay qua eo tôi: “Thế mới đúng chứ, sau này muốn cái gì thì phải nói ra, biết chưa.”
Tôi bị anh ép phải nói ra bao nhiêu lời mà tôi nghĩ đời này tôi sẽ không bao giờ dám nói.
Hai gò má nóng đến mức có thể luộc chín cả trứng gà.
Anh lại cười khẽ bên tai tôi: “Sau này nói nhiều vài lần sẽ không còn thấy ngại nữa.”
Bây giờ, Tạ Mịch lại nắm chặt cổ tay tôi.
Không phải anh lại định...
Tôi nuốt nước bọt, nhắc nhở anh: “Anh vừa mới nói sau này anh sẽ dùng biện pháp bảo vệ mà.”