Chương 4:
Chắc anh không đến mức mang theo ba con sói đến tìm tôi thật chứ!
Tạ Mịch nghe xong, lại cúi người xuống một lần nữa. Lần này, anh áp sát tôi hơn.
Hơi thở của chúng tôi hòa quyện vào nhau.
Anh trầm giọng nói: “Anh không định làm gì cả, anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi.”
Tôi chẳng tin! Người tử tế nào mà lại nói chuyện kiểu này chứ!
Quả nhiên, Tạ Mịch bồi thêm một câu: “Nhưng nếu Tiểu Ngư mong đợi như vậy, anh cũng không nỡ phụ sự kỳ vọng của em.”
Tôi: ?! Tôi không có mong đợi gì hết!
Tại sao anh có thể thản nhiên dễ dàng chuyển chủ đề sang phương diện đó như vậy chứ?
Rõ ràng trước đây anh đâu có thế này!
Quen nhau nửa năm, anh luôn rất dịu dàng, chừng mực.
Thậm chí hoàn toàn khớp với lời miêu tả của chị tôi.
Nếu không phải vậy thì tôi cũng đâu có bắt nhầm người!
[Tất nhiên rồi, đàn ông đã “phá giới” và đàn ông chưa “phá giới” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau mà.]
[Trước đây hoàn toàn dựa vào sự kiềm chế, giờ thì không kiềm chế nổi nữa rồi.]
[Nói đi cũng phải nói lại, Tạ Mịch trước đây cũng mơ tưởng về Ngư Bảo không ít đâu, anh không lộ ra chẳng qua là sợ dọa em ấy chạy mất thôi.]
[Nếu không phải vì thích, làm sao anh có thể trúng chiêu được. Thuốc kích dục gì đó, trước đây đâu phải anh chưa từng bị hạ chiêu tương tự, nhưng chẳng lần nào thành công cả.]
Trước đây cũng từng bị hạ thuốc?! Tôi sững sờ.
Vậy nên đêm qua, không chỉ đơn giản là vì dược tính của thuốc thôi sao?
Anh thích tôi? Hả?
Sao anh có thể thích tôi được? Trước khi sự việc xảy ra, chẳng lẽ chúng tôi không phải là bạn tốt của nhau sao?
Tôi coi anh là bạn, anh lại muốn lên giường với tôi?
Tôi như bị ma xui quỷ khiến, thốt ra một câu: “Anh thích tôi ư?”
Tạ Mịch nhìn tôi đăm đăm bằng ánh mắt sâu thẳm mà tôi không thể nào hiểu nổi.
Anh im lặng hồi lâu không nói gì.
Thế thì chắc chắn là không thích rồi. Đám bình luận kia toàn nói điêu thôi.
Làm sao anh có thể thích tôi được chứ.
Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy anh trả lời: “Em không nhận ra ư?”
Tôi: ...? Tôi: !!
Anh buông tôi ra, giúp tôi chỉnh lại chiếc váy ngủ hơi lộn xộn.
Rồi lại kéo tôi từ trên giường dậy.
Lần này, tôi ngồi trên bậu cửa sổ, còn anh đứng đó.
Tôi ngước nhìn anh. Nhận thấy ánh mắt của tôi, anh quỳ một gối xuống.
Lần này, góc nhìn của tôi và anh đã hoán đổi cho nhau.
Anh nói: “Anh rất thích, rất thích em.”
…
Tôi và Tạ Mịch mới chỉ quen nhau nửa năm.
Hơn nửa năm trước, chị gái tôi vì người mình thích mà lúc vui lúc buồn.
Ngày nào cũng trăn trở không biết đối phương có thích mình không.
Tôi hỏi chị: “Chị đang yêu à?”
Chị thở dài: “Không có.”
Chị bứt từng cánh hoa tội nghiệp, một cánh là “anh ấy thích mình”, một cánh khác là “anh ấy không thích mình”.
Tôi bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra là yêu đơn phương.
Chị gái tốt như vậy, sao có thể có người không thích chị ấy được chứ!
Tôi phải xem xem là kẻ nào mà lại dám không thích chị tôi!
Sau khi biết được từ miệng chị rằng người chị thích là Thái tử gia Bắc Kinh, tôi liền hành động ngay.
Tham gia các buổi yến tiệc, đấu giá, hay các hoạt động khác có anh góp mặt.
Rất nhiều lần nghe nói anh sẽ đến, nhưng tôi đợi ở hiện trường cho đến khi hoạt động kết thúc cũng chẳng thấy bóng dáng anh đâu.
Lúc này tôi mới biết, tin giả về anh nhiều vô số kể.
Tôi phải tự mình phân biệt. Thật là rắc rối.
Cũng may vận may của tôi không tệ, tháng thứ hai tôi đã gặp được anh.
Đó là tiệc đón gió của một người chú.
Chú ấy có họ hàng xa với anh, lại vừa hay có quan hệ làm ăn với nhà tôi.
Tôi hí hửng chạy tới.
Thuận lợi làm quen với anh, thêm được tài khoản của anh.
Lúc đó, tôi không hề biết mình đã tìm nhầm người.
Lúc tôi và chị tôi nói chuyện linh tinh, toàn nói “Thái tử gia /jin/ quyển”.
Nhưng mọi người cũng biết mà, người miền Nam chúng tôi không phân biệt được âm mũi trước và âm mũi sau.
Mà tôi là người miền Nam, từ nhỏ đã lớn lên ở phương Nam.
Hai năm nay mới theo bố mẹ về lại Đế đô.
Cả nhà tôi đều không phân biệt được âm mũi trước (đầu lưỡi chạm vào lợi trên) và âm mũi sau (sau lưỡi nâng lên vòm họng)!
Chị đọc sai là chuyện quá đỗi bình thường!
Thêm nữa, Thái tử gia Thiên Tân (/jīn juān/) là cái thứ gì chứ, chưa nghe bao giờ.
Trong tiểu thuyết toàn là Thái tử gia Bắc Kinh (jīng juān) thôi.
Tôi hoàn toàn không nghĩ đến việc mình sẽ tìm nhầm người.
Vì trong lời kể của chị, đối phương chưa chắc đã thích chị.
Tôi rất không vui.
Chị gái tuyệt vời như thế này, ai mà không thích cho được.
Tôi phải xem xem đó rốt cuộc đó là thần thánh phương nào, nếu không phải người tốt, tôi sẽ tìm người đánh cho đối phương một trận!
Cho chừa cái tội vừa xấu xa vừa dám không thích chị tôi!
Tôi đã không tìm người đánh Tạ Mịch.
Tạ Mịch là người khá tốt.
Tôi có nhắn tin với anh, cũng có gặp mặt trực tiếp.
Anh luôn dịu dàng và lịch thiệp.
Ừm. Trông có vẻ là người tốt.
Miễn cưỡng có thể tính là xứng với chị tôi.
Vì biết anh là người chị thích, tôi không nhắn tin với anh nhiều.
Sau này quen hơn rồi, tin nhắn mới nhiều thêm một chút.
Cái sự “nhiều” này cũng vẫn chỉ giữ ở mức bình thường.
Chỉ là đôi khi, Tạ Mịch sẽ gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.
Toàn là những chuyện không đâu.
Lúc thì là đám mây trên trời trông giống chú chó nhỏ.
Lúc thì là nhặt được một hòn đá rất đẹp bên đường.
Cũng có khi anh sẽ kể cho tôi nghe hôm nay anh đã ăn một bữa cơm rất dở.
Khi nào muốn dò la tin tức của anh, tôi sẽ trả lời.
Đa số lúc không muốn nói chuyện với anh, tôi sẽ gửi bừa một cái nhãn dán để lấp liếm cho qua.
Nhắn tin quá thường xuyên với người có khả năng là anh rể là điều vô đạo đức!
Tạ Mịch thì lại vui vẻ không biết mệt.
Còn về việc gặp mặt trực tiếp, số lần chúng tôi gặp nhau càng ít hơn, đều là những buổi tụ tập có bạn bè.
Rất nhiều người cùng chơi.
Tạ Mịch chỉ là một trong số đó.
Nhưng anh là người hào phóng nhất, thường xuyên tặng quà cho chúng tôi.
Có một lần, món quà tôi nhận được là một sợi dây chuyền lấp lánh cực kỳ xinh đẹp.
Những người khác cũng nhận được quà, ai nấy đều hào hứng bóc ra xem.
Lúc đó Tạ Mịch ngồi bên cạnh tôi, hỏi: “Thích không?”
Tôi gật đầu: “Vâng! Đẹp quá!”
Anh cười rạng rỡ nhìn tôi: “Đeo thử xem?”