Sau Khi Bỏ Thuốc Nhầm Thái Tử Gia - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Chương 5:
 
Tôi lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp trang sức, tìm cái móc cài.
 
Nhưng tự đeo dây chuyền vốn đã khó, cộng thêm môi trường xung quanh quá huyên náo, tôi cài mấy lần đều không thành công.
 
Tạ Mịch bỗng đi tới phía sau lưng tôi, đầu ngón tay gạt những sợi tóc xõa trên gáy sang một bên, cầm lấy sợi dây chuyền từ tay tôi.
 
Tách——
 
Thật ra cái móc nhỏ xíu như vậy, lúc cài vào cũng không nghe thấy tiếng gì đâu.
 
Nhưng tôi lại nghe thấy một cách kỳ lạ.
 
Lòng bàn tay có vết chai của anh chạm vào mu bàn tay tôi, đầu ngón tay cũng lướt qua cổ tôi.
 
Sợi dây chuyền lành lạnh.
 
Đầu ngón tay anh thì nóng rực.
 
Tôi bị giật mình.
 
“Sao tự nhiên anh lại đi ra sau lưng tôi thế?”
 
Tạ Mịch: “Giúp em cài dây chuyền.”
 
Tôi vội vàng lùi lại, chỉnh lại tóc tai: “Tôi tự làm được.”
 
Anh rũ mắt: “Xin lỗi, làm em sợ rồi.”
 
Anh biết thế là tốt! Như vậy là quá thân mật rồi!
 
Là không đúng!
 
Tối về đến nhà, chị gái đã xong việc, cũng đang ở nhà.
 
Thấy chị, tôi thấy thật có lỗi.
 
Tôi sán lại gần chị, hỏi: “Chị ơi, chị còn thích người đó không?”
 
Chị: “Thích chứ, sao thế?”
 
Tôi: “Anh ta không phải người tốt đâu, đừng thích anh ta nữa.”
 
Chị bật cười: “Được rồi.”
 
Rõ ràng chị đã nói “được”.
 
Nhưng chị lừa tôi. Chị vẫn thích.
 
Vẫn sẽ thỉnh thoảng thẫn thờ ở nhà.
 
Chỉ cần chị thẫn thờ là tôi biết bệnh “cuồng si” của chị lại tái phát rồi.
 
Từ ngày đó, tôi không còn muốn để ý đến Tạ Mịch nữa.
 
Anh gửi cho tôi bao nhiêu tin nhắn, tôi cũng chẳng thèm trả lời lấy một câu.
 
Nếu không phải vì cần lén xem vòng bạn bè của anh, tôi đã xóa anh từ lâu rồi!
 
Chúng tôi cứ thế không nói chuyện với nhau.
 
Cho đến ba ngày trước.
 
Chị gái tôi say rượu. Tôi đi đón chị về.
 
Trên đường đi, chị lầm bầm: “Tại sao anh ấy lại không thích chị?”
 
Sao chị vẫn còn trăn trở chuyện đó chứ!
 
Tôi bắt chước mấy câu nói không biết đọc được ở đâu để an ủi chị: “Thật ra anh ta cũng chẳng tốt đến thế đâu, chẳng qua là vì chị không có được nên mới thấy quý thôi.”
 
Chị day day thái dương: “Là vậy ư?”
 
Tôi gật đầu: “Đúng thế!”
 
Chị tựa vào cửa xe nhắm mắt lại.
 
Chị không nói gì, trong xe thật yên tĩnh.
 
Tôi càng nghĩ càng thấy mình nói đúng.
 
Chắc chắn là vậy rồi! Không có được nên mới nhớ mãi không quên.
 
Chỉ cần để chị có được là xong chứ gì?
 
Tôi rút điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Tạ Mịch đã lâu không liên lạc, hẹn anh ra ngoài.
 
Tạ Mịch trả lời nhanh như mọi khi. Anh đồng ý lời hẹn.
 
Sau đó, tôi dẫn theo bốn vệ sĩ đi đến chỗ hẹn.
 
Chuốc mê anh, đưa đến khách sạn, cho uống thuốc, mọi chuyện diễn ra trơn tru.
 
Vốn dĩ mọi thứ rất hoàn hảo. Chỉ chờ để “dâng tặng” cho chị thôi.
 
Nhưng làm sao mà... lại nhận nhầm người chứ.
 
 
Biết mình đã làm hỏng bét mọi chuyện, tôi đâm lao thì phải theo lao.
 
“Anh thích tôi thì liên quan gì đến tôi, tôi có thích anh đâu.”
 
Nghe thấy câu này, sắc mặt Tạ Mịch lập tức sa sầm xuống.
 
Anh hiện giờ trông thật nguy hiểm. Nguy hiểm y như ngày hôm qua vậy.
 
Tôi bỗng thấy hối hận.
 
Tại sao tôi lại nói câu đó chứ, rõ ràng tôi biết ở đây chỉ có tôi và anh, tại sao tôi còn nói lời đắc tội với anh như vậy.
 
Não tôi đâu rồi! Chắc chắn là do quá tức giận nên não bị hỏng rồi.
 
Lúc này, rõ ràng là tôi đang nhìn xuống anh, nhưng nhịp điệu cuộc trò chuyện lại bị anh khống chế hoàn toàn.
 
Tạ Mịch nhếch môi: “Vậy tại sao em lại tiếp cận anh? Lương Du, chơi đùa anh vui lắm sao?”
 
Tôi: ?!
 
Hóa ra anh biết tôi chủ động tiếp cận anh ư?
 
Vậy tại sao anh còn để tôi đạt được mục đích chứ.
 
“Tôi không có chơi đùa với anh.”
 
Tạ Mịch khẳng định: “Em đã bỏ thuốc anh.”
 
Tôi: “Đó là vì tôi nhận nhầm người, vốn dĩ tôi không định hạ thuốc anh.”
 
Tạ Mịch nheo mắt: “Nhận nhầm người?”
 
“Em vốn định tìm ai?”
 
Tôi: “Thẩm Cảnh.”
 
Chị tôi thích Thẩm Cảnh, không phải Tạ Mịch.
 
Tạ Mịch cười lạnh: “Anh đi gi e c anh ta.”
 
Tôi: ? Cái gì cơ?
 
Đây là xã hội hiện đại đó!
 
Sao anh mở miệng ra là đòi gi e c người thế. Sao anh đáng sợ vậy!
 
Đợi đã, anh không hỏi tôi tên hắn viết thế nào.
 
Có phải điều đó chứng tỏ, thật ra anh có quen biết Thẩm Cảnh không?
 
Nói mới nhớ, dường như đúng là trong buổi tụ tập lần đó, tôi có nghe thấy cái tên Thẩm Cảnh.
 
Tôi nắm bắt trọng điểm, vội vàng hỏi anh: “Anh có quen Thẩm Cảnh ư?”
 
Tạ Mịch cười lạnh hơn: “Có quen.”
 
Tôi phấn khích hẳn lên: “Vậy chúng ta mau đi bắt anh ta đi!”
 
Tôi vẫn chưa bắt được người cho chị mà.
 
Tạ Mịch đứng dậy, lại một lần nữa đẩy tôi ngã xuống giường.
 
“Thích anh ta đến thế sao? Ở bên anh mà còn nghĩ đến anh ta?”
 
Tạ Mịch tháo cà vạt, ép hai tay tôi ra sau lưng, trói lại.
 
Sao lại trói tôi nữa rồi!!
 
Trói tôi lại thì làm sao mà đi bắt Thẩm Cảnh được!
 
[Không phải chứ, ha ha ha ha ha, đến lúc nào rồi mà còn nghĩ đến việc bắt Thẩm Cảnh.]
 
[Tạ Mịch: Tỏ tình, Ngư: Bắt người.]
 
[Lúc này mà vẫn còn nghĩ đến chị gái, tôi khóc ch e c mất.]
 
Tạ Mịch bóp cằm tôi: “Bắt được anh ta rồi, có phải em lại định bỏ thuốc anh ta không?”
 
“Đúng vậy.”
 
[Đúng cái gì mà đúng, không đúng! Bảo bối em nói cho rõ ràng đi chứ! Nếu không Tạ Mịch sẽ tưởng em định bỏ thuốc Thẩm Cảnh để tự mình dùng đấy.]
 
[Mùi giấm chua nồng nặc quá, nếu tôi mà là Tạ Mịch, chắc tôi sẽ tức ch e c mất, đang nằm chung một giường mà cô ấy còn dám nhắc đến người đàn ông khác.]
 
[Mấy người thì biết cái gì! Phải hiểu lầm mới hay chứ! Một người tức giận, người kia cũng đang tức giận, kiểu “đùng đùng đùng” thế này là dữ dội nhất.]
 
[A lầu trên nói quá có lý, sao tôi không nghĩ ra điểm này nhỉ!]
 
Hả?
 
Thấy Tạ Mịch đang khều dây áo ngủ của mình, tôi vội vàng giải thích.
 
“Đợi đã đợi đã đợi đã, là chị tôi thích anh ta!”
 
Động tác của Tạ Mịch chợt khựng lại.
 
Tôi nói một hơi: “Tôi tưởng chị tôi thích anh nên mới bỏ thuốc anh định tặng cho chị ấy, giờ phát hiện ra đã bắt nhầm rồi thì tôi phải đi bắt người đúng về chứ.”
 
Tạ Mịch: ?
 
Anh không thể tin nổi: “Em bắt anh là để tặng cho chị em?”
 
Tôi coi đó là chuyện đương nhiên: “Nếu không thì sao.”
 
Nếu không tôi bỏ thuốc anh làm gì.
 
Hạ rõ nhiều thuốc luôn.
 
Chị tôi thích cái kiểu này, nhưng tôi sợ chị không chịu nổi nên còn chuẩn bị cả thuốc giải nữa.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo