Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hệ thống khó hiểu: [Cắt tài khoản trở lại cũng không nghỉ ngơi một chút, vươn tay làm gì vậy?]
Quý Thời Tuế: "Không có gì, thấy một con muỗi thôi."
Hệ thống: [Hiểu rồi, muỗi ở trên đầu Từ Niệm. Cho nên vừa rồi anh muốn đánh thức Từ Niệm.]
Quý Thời Tuế: "..."
Tôi dụi mắt ngồi dậy: "Anh tỉnh rồi à? Cảm thấy trong người thế nào?"
"Em…" Anh dừng lại, giọng khàn khàn: "Em canh anh cả đêm à?"
Tôi đứng dậy rót nước, không ngừng ngáp: "Đúng vậy. Cả đêm anh không phát ra tiếng động gì, em không yên tâm."
Quý Thời Tuế "Ừm" một tiếng: "Nhưng chúng ta..."
Anh đột nhiên ngừng lại, không nói tiếp nữa.
Hệ thống rảnh rỗi: [Ký chủ, anh đang nghĩ gì thế?]
Vì cả đêm không ngủ, tôi luôn cảm thấy bản thân không được tỉnh táo, ngay cả hệ thống và Quý Thời Tuế nói với nhau những gì, tôi cũng không thể nghe rõ.
Quý Thời Tuế cầm ly nước ấm đã rót sẵn, ngón tay xoa xoa rồi trả lời hệ thống: "Không có gì, tao chỉ cảm thấy... cô ấy rất tốt."
Tôi: "..."
Nhận được thẻ người tốt, thật đau lòng.
Quý Thời Tuế tiếp tục nói: "Cảm giác này thật kỳ diệu, mỗi lần mở mắt ra, cô ấy đều ở bên cạnh tao."
Anh dường như đang tự nói: "Cứ như vậy, tao sẽ quen thôi."
Hệ thống không hiểu: [Quen cái gì?]
"Có lẽ, sẽ quen với nhiệt độ của nước chăng?"
"Ai mà biết được."
Tôi đối diện với ánh mắt của Quý Thời Tuế, chỉ cảm thấy trong lòng nóng rực.
Nhưng do thiếu ngủ, đầu óc như hồ dán, toàn thân cũng đau lưng mỏi gối, tôi đấm vào vai, phớt lờ cảm giác kỳ diệu trong lòng này, liền gọi người tới.
Đội ngũ y tế chuyên nghiệp lại lên sóng. Họ kiểm tra toàn thân cho Quý Thời Tuế, cuối cùng mọi người mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng chỉ có tôi và Quý Thời Tuế cùng với hệ thống của anh ta biết, thân thể này đang càng ngày càng yếu.
Tôi kéo lê thân thể mệt mỏi đi theo Quý gia chuẩn bị bữa ăn thịnh soạn. Vừa hay Quý Thời Tuế không sao, Quý Thời Dã liền la lối ồn ào muốn chính thức giới thiệu bạn gái của mình với mọi người.
Tôi không may bị kéo đi làm khổ sai, rõ ràng trong nhà có nhiều người hầu như vậy, tôi cũng không hiểu tại sao nhất định cứ phải gọi tôi.
Tranh thủ lúc bận rộn, tôi lên lầu xem Quý Thời Tuế thế nào, tiện tay pha cho anh ta một ly nước ấm có thể uống được.
Anh cầm ly nước, ngước mắt nhìn tôi.
Do khoảng cách quá xa, tôi không biết được anh ta đang nghĩ cái gì.
"Vậy em xuống trước, nếu anh có cần thì nhớ gọi em..."
Quý Thời Tuế "Ừm" một tiếng, đặt ly nước xuống: "Niệm Niệm, em lại đây."
Tôi mơ mơ màng màng đi qua, mặc cho anh ta sờ mặt tôi. Sau đó, anh ấn tôi ngã xuống giường, một tay đặt lên lưng tôi, chóp mũi tôi cọ vào áo ngủ mềm mại của anh.
Hương thơm của nước giặt, lẫn với mùi hương không tên dễ ngửi, không hiểu sao lại khiến người ta an tâm hơn.
"Đứa bé ngoan." Anh vỗ nhẹ vào lưng tôi, giọng nói rất khẽ: "Ngủ đi."
8
Tôi ngủ một mạch đến tối.
Lúc tôi mở mắt ra, đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ. Vô tư duỗi người một cái, tôi mới phát hiện Quý Thời Tuế đang nằm bên cạnh.
Cơ thể tôi nhất thời cứng đờ.
Trong mắt anh phản chiếu khuôn mặt to tướng của tôi, ý cười rất sâu: "Tỉnh rồi à?"
"Tỉnh… tỉnh rồi." Tôi theo bản năng giật chăn lùi lại, kết quả vừa lùi đã ngã lăn xuống giường.
Quý Thời Tuế chống đầu, tay còn lại chống cằm ho khan vài tiếng, chỉ cần anh ho, gương mặt sẽ ửng đỏ.
Tôi lập tức đắp chăn lên người anh.
Nhưng lại nghĩ đến việc anh mắc bệnh sạch sẽ, tôi lại nhanh chóng ném chăn đi.
Trông anh cười dường như rất đau.
Trong lòng tôi thầm mắng: "Cơ thể này thật sự càng ngày càng yếu rồi, ngay cả cười cũng không được thoải mái."
"Em… em đi tìm một cái chăn khác cho anh..."
"Không cần đâu." Anh ta thu lại nụ cười: "Đến giờ ăn cơm rồi."
"Tiểu Dã nói muốn giới thiệu bạn gái của mình với mọi người, chúng ta cũng nên xuống thôi."
Thế là tôi lại tự mình, khiêng anh ta lên xe lăn.
Trong lúc đó còn xoa xoa chân cho anh, thầm nghĩ, nếu mỗi ngày xoa cho anh nhiều hơn, liệu có tác dụng gì với việc hồi phục không.
Đầu óc tôi đều nghĩ đến chuyện của Quý Thời Tuế, dẫn đến việc quên mất một điểm: Nữ chính, Nguyễn Bạch Điềm, trong bữa tối này sẽ phát hiện ra người trong lòng của mình là anh trai của nam chính Quý Thời Dã.
Cho nên lúc Quý Thời Dã giới thiệu, Nguyễn Bạch Điềm vẫn luôn chăm chú nhìn chằm chằm Quý Thời Tuế.
Quý Thời Tuế mỉm cười lịch sự với cô ta, rồi lại ho khan vài tiếng, "Xin lỗi, cơ thể tôi không được tốt lắm."
Nguyễn Bạch Điềm buồn buồn đáp: "Không sao ạ."
Ông cụ dường như không thích Nguyễn Bạch Điềm lắm, cơm còn chưa ăn xong đã tự mình dẫn quản gia ra ngoài đi dạo.
Đợi ông cụ đi rồi, Nguyễn Bạch Điềm mới lấy hết can đảm, bước tới bắt chuyện với Quý Thời Tuế.
"Chuyện… chuyện là..." Cô ta xoắn vạt áo: "Không biết anh còn nhớ em không?"
Quý Thời Tuế nhìn cô ta.
Nguyễn Bạch Điềm: "Chuyện là… trước đây, anh đã giúp em, em vẫn luôn nhớ tới anh, không ngờ anh lại là..."
Hệ thống: [Oa, đây chính là tu la tràng trong truyền thuyết sao?]
Tôi ngừng ăn, nhịp đũa cũng chững lại, đột nhiên cảm thấy không biết mình có nên ở đây không.
Cốt truyện chính… thật sự muốn trốn quá.
Quý Thời Dã nhíu mày: "Em nói gì vậy? Em quen biết anh trai anh hả?"
"Xin lỗi." Quý Thời Tuế cười: "Tôi không nhớ rõ."
"À… À… Xin lỗi..."