Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc tôi đang suy nghĩ xem có nên chuồn êm không, thì lại nghe Quý Thời Tuế lẩm bẩm: "Sao cái cô nữ chính này nói chuyện chậm vậy, có thể nhanh hơn một chút được không, làm chậm tiến độ cốt truyện của tôi rồi."
"Ý gì đây?" Quý Thời Dã bất mãn: "Nói rõ ràng xem nào? Sao em cứ nhớ tới anh trai anh vậy?"
Quý Thời Tuế cũng lên tiếng: "Nguyễn tiểu thư, nếu có thể, cô vẫn nên nói rõ ràng đi? Dù sao vợ của tôi cũng ở đây, cô ấy hay ghen lắm."
Bị tag tên bất ngờ, tôi nghẹn lời.
Đôi mắt của Nguyễn Bạch Điềm đã ngậm nước. Cô ta đứng đó ngọ nguậy một hồi, nhìn tôi một cái rồi chạy đi.
Tôi: "..."
Tôi: "???"
Tôi không hiểu, tôi hỏi Quý Thời Tuế: "Tại sao trước khi chạy cô ta lại nhìn em một cái?"
Quý Thời Tuế thong thả gắp một miếng rau: "Không biết, có lẽ là thấy em đẹp đấy."
"Cảm ơn nha." Tôi được khen, cũng gắp một miếng rau lên, lúc này mới phản ứng lại, cốt truyện đã đến chỗ tôi biết.
Quý Thời Dã lẩm bẩm một câu: "Phụ nữ đúng là phiền phức."
Quý Thời Tuế đang ăn cơm của mình.
Mỗi người đều không liên quan đến mình, tôi có chút cảm thấy lạc lõng.
Hệ thống lên tiếng nhắc nhở: [Ký chủ, cốt truyện chính đến chỗ anh phải nhảy xuống nước cứu nữ chính Nguyễn Bạch Điềm rồi.]
Quý Thời Tuế: "Tao biết, nhưng tao không muốn đi."
Hệ thống: [?]
Quý Thời Tuế: "Tao mắc bệnh sạch sẽ."
Hệ thống muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Hệ thống: [Nhưng nếu không làm nhiệm vụ quan trọng, anh sẽ bị trừ điểm…]
Quý Thời Tuế gắp một miếng cơm.
Hệ thống: [Ký chủ, chắc anh không quên… anh muốn tích điểm để làm gì chứ?]
Quý Thời Tuế: "..."
Anh dường như đã đưa ra một quyết định lớn, liền đặt đũa xuống, rồi nở một nụ cười dịu dàng: "Niệm Niệm, anh muốn ra ngoài tản bộ một chút, em có thể đi cùng anh không?"
Gió đêm thổi rất dễ bị cảm lạnh, anh ta rõ ràng vừa mới hạ sốt.
Nhưng tôi không từ chối.
Cũng như hệ thống đã nói, anh ta làm nhiệm vụ tích điểm, nhất định có mục đích của mình.
Gió bên ngoài rất lạnh, anh ta vừa mới ra ngoài đã ho khan.
Ánh trăng như nước chảy, lặng lẽ đổ xuống.
Trên người Quý Thời Tuế cũng được rải một lớp ánh bạc.
"Niệm Niệm." Anh nhìn trăng, đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi, "Trước đây anh rất thích phơi nắng."
"Thích tắm mình trong ánh nắng, thích đi chân trần trên mặt đất."
Anh ta lại ho khan, tôi nhất thời không đành lòng: "Chúng ta về thôi nhé?"
Gió lớn quá.
Anh lắc đầu: "Em đi lấy chăn cho anh đi."
Tôi luôn cảm thấy hình như anh ta còn muốn nói điều gì đó, nhưng anh lại tự mình trượt xe lăn đi rồi.
Cách xa hơn năm mét, tôi không nghe thấy tiếng lòng của anh nữa.
"Lần sau…" Anh quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt chứa đầy rất nhiều thứ tôi không hiểu được: "...chúng ta đi phơi nắng nhé."
"Ánh trăng, thật sự lạnh lẽo quá."
9
Trên đường đi lấy chăn cho Quý Thời Tuế, thật ra tôi đã biết chuyện gì sẽ xảy đến rồi.
Cốt truyện chính được bày ra trước mặt, tôi vẫn còn ôm lấy một hy vọng may mắn.
Anh ta có một hệ thống mà, còn những vài ngày nữa mới là sinh nhật hai mươi bảy tuổi, cho dù có cứu Nguyễn Bạch Điềm bị rơi xuống nước đi chăng nữa, anh ta cũng sẽ không chết đâu.
Cho đến khi tôi cầm chăn đến hồ, kẻ qua người lại, trên mặt ai nấy đều mang vẻ lo lắng sốt ruột, lòng tôi mới dần cảm thấy căng thẳng.
Khuôn mặt tái nhợt của Quý Thời Tuế hiện ra, giây tiếp theo, anh đã được che chắn kín mít, khiêng lên xe cứu thương.
Cho dù tôi cách anh không xa, nhưng tôi vẫn không thể tránh khỏi hoảng loạn.
Bởi vì… tôi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào liên quan đến anh nữa.
Cốt truyện đã bị thay đổi rồi.
Rõ ràng rơi xuống nước chỉ là yếu tố đầu tiên dẫn đến việc Quý Thời Tuế mắc bệnh nặng.
Quý Thời Tuế trong tình trạng hôn mê đã năm ngày rồi, ông cụ dường như chỉ trong vài đêm đã già đi vài phần.
Rõ ràng còn vài ngày nữa mới đến sinh nhật hai mươi bảy tuổi của Quý Thời Tuế.
Tôi không biết đã hối hận bao nhiêu lần, tại sao lúc đó lại dẫn anh ta ra ngoài phơi nắng cơ chứ.
Nếu khi đó không dẫn anh ra ngoài, khiến anh phát bệnh sớm, thì trong toàn bộ cốt truyện, anh ấy sẽ không hôn mê lâu như vậy chỉ vì nhảy xuống cứu nữ chính.
Cho đến lúc này, tôi mới bỗng nhận ra ánh mắt của Quý Thời Tuế lúc đó có ý nghĩa gì.
Quý Thời Dã đến chỗ tôi trút giận mấy lần, Nguyễn Bạch Điềm cũng lau nước mắt, yếu đuối đáng thương vô lực mà nhào vào lòng Quý Thời Dã.
Tốt thật đấy, tình cảm của nam nữ chính đã có một bước tiến lớn.
Nhưng Quý Thời Tuế vẫn còn hôn mê.
Mặc dù tôi tin chắc anh ta không sao, mặc dù "Quý Thời Tuế" thật sự đã chết bệnh, nhưng người trong vỏ bọc kia nhất định vẫn còn sống.
"Đều là tại cô! Rõ ràng biết anh tôi cơ thể yếu ớt, cô còn dẫn anh ra ngoài hóng gió làm gì? Có phải cô đã sớm để ý đến tiền của anh tôi, chỉ chờ đến lúc này không?"
Tôi nhíu mày, cũng như hệ thống đã nói, nam chính chính là một kẻ não yêu đương.
Tôi cũng lười để ý đến hắn, muốn trực tiếp bỏ đi, thế mà hắn vẫn cứ xáp đến trước mặt tôi: "Sao, chẳng lẽ tôi nói sai à?"