Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cốt truyện hình như có một vai phản diện, chỉ là không đề cập đến trọng điểm, tôi cũng không rõ tên biến thái giết người này có phải là vai phản diện đó hay không.
Chỉ nhớ vai phản diện có tác dụng là thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính.
Chờ vai phản diện kia xuất hiện… cơ bản là sắp phải kết thúc rồi, bởi vì nam nữ chính đã đạt được HE một cách thuận lợi.
"Tên biến thái giết người à..." Tôi nghe Quý Thời Tuế nói: "Nguy hiểm lắm đấy nha."
Hệ thống dường như muốn nói gì đó, nhưng bị Quý Thời Tuế ngắt lời.
Anh ta nhìn tôi: "Bố em có phải sắp xuất viện rồi phải không?"
Tôi gật đầu.
Cũng không biết làm sao mà anh ta biết tình hình gần đây của bố tôi nữa.
"Ồ." Anh ta tiếp tục nói: "Vậy em mỗi tối đều phải về nhà à?"
Tôi suy nghĩ một chút. Vừa muốn nói là không nên về, dù sao thì ở đây còn có năm mươi triệu tôi phải chăm sóc, kết quả giây tiếp theo liền nghe Quý Thời Tuế nói: "Vừa hay anh cũng muốn xuất viện rồi."
"Sau khi anh xuất viện, em qua lại cũng tiện hơn nhỉ?"
Hệ thống gào thét: [Sai rồi sai rồi, không phải anh nên bắt cô ấy về nhà sao!?]
Thì ra là có ý định này à.
Tôi đẩy anh ta đi về phía trước: "Có lẽ vậy, nhưng chăm sóc anh có bất tiện không?"
"Bố em bây giờ chỉ cần tĩnh dưỡng, cũng không cần em lắm, thêm vào đó nhà em nhỏ quá, bình thường em cũng không ở nhà."
Tôi đang cân nhắc có nên nói thẳng là tôi có thể ở cùng anh ta không, ngay lập tức liền nghe anh ta nói: "Vậy à… Nhà anh rộng lắm đấy, em có muốn đến xem thử không?"
Chưa đợi tôi trả lời, anh ta lại chống cằm, đôi mắt quyến rũ như tơ: "Giường trong phòng anh cũng rất lớn đó."
Tôi: "..."
Việc Quý Thời Tuế xuất viện về Quý gia là một mắt xích cần thiết của cốt truyện chính.
Mà việc anh ta bảo tôi cùng về Quý gia cũng là một bước cần thiết trong nhiệm vụ nhánh của anh ta.
Chỉ là... Vừa về đến Quý gia, tôi đã bị ép phải thức trắng cả đêm với anh ta.
Bởi vì ban ngày ra ngoài phơi nắng, mặc dù đã được bọc rất kín, anh ta vẫn bị gió lùa, thế là đêm đến sốt cao không ngừng.
Đội ngũ y tế của Quý gia ra vào không ngừng suốt một đêm, ông cụ cũng chống gậy, không ngừng thở dài.
"Sao lại bị bệnh nữa rồi!"
Thủ phạm là tôi đứng một bên không dám lên tiếng.
Vì Quý Thời Tuế lại ngã bệnh, Quý Thời Dã và Nguyễn Bạch Điềm liền chạy về ngay trong đêm.
Mặc dù trong lòng rờn rợn có cảm giác bất an khi bị cuốn vào cốt truyện chính, nhưng điều bất an hơn là tôi lo lắng cho Quý Thời Tuế.
Mặc dù tôi biết anh ta có hệ thống, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được thưởng, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ mãi lo lắng.
Quý Thời Dã giận đến mức chỉ tay vào mặt tôi, quát: "Mới bao lâu đâu mà anh tôi lại bệnh nặng như vậy. Cô rốt cuộc đã làm cái gì vậy hả?"
Nguyễn Bạch Điềm lúc này chắc hẳn chưa biết anh trai của nam chính chính là người trong lòng của mình, mặc dù ngoài mặt tỏ ra lo lắng nhưng cũng chỉ là diễn cho qua mắt mọi người.
"Hy vọng không sao…" Giọng cô ta nhẹ nhàng: "Nhưng đang yên đang lành, sao lại sốt cao thế chứ?"
Quý Thời Dã trừng mắt nhìn tôi: "Ai biết được!"
Tôi cũng rất lo. Nhưng chưa lo được mấy giây, tôi lại tự tát bản thân: Lo gì mà lo! Nếu anh ta chết rồi, chẳng phải tôi vẫn còn phần tài sản đó à? Từ nay khỏi dính líu đến cốt truyện nữa, sống cuộc đời ẩn dật vui vẻ…
Nghĩ xong, tôi lại tự tát chính mình thêm hai cái nữa: Người ta bệnh nặng thế rồi mà mày chỉ có nghĩ tới chuyện thừa kế. Từ Niệm à, mày đúng là không có lương tâm mà. Thật đáng chết mà!
Chỉ là cái tát của tôi bất ngờ quá đã làm Quý Thời Dã và Nguyễn Bạch Điềm ngơ ngác, sững sờ ngay tại chỗ.
Quý Thời Dã sửng sốt mấy giây rồi lại "Hừ" lạnh một tiếng: "Cô đừng tưởng như vậy là xong. Chuyện anh tôi vì sao lại phát bệnh, tôi…"
Tôi hoàn toàn không nghe thấy Quý Thời Dã nói gì, hoàn toàn chìm đắm vào cảm giác "không có lương tâm", rồi lại vả thêm cái nữa: "Tôi đúng là đáng chết mà!"
Quý Thời Dã: "..."
Lực tác động là tương hỗ, tay tôi đau, mặt tôi đau, vừa định ngó tay xem sao, thì bị Quý Thời Dã ngăn lại.
Hắn nói: "Được rồi được rồi, tôi biết tôi hơi quá. Cô đừng tự đánh nữa, anh tôi tỉnh dậy lại mắng tôi chết."
Tôi ngơ ngác định giơ tay lên, hắn cuống cuồng: "Đừng đừng đừng! Chị… À không, chị dâu! Chị bình tĩnh đi! Anh tôi chỉ là bị sốt thôi, chị đừng như vậy."
Tôi ngượng ngùng thu tay về, không dám nói nhiều với nam nữ chính dù chỉ một câu.
Ông cụ đi dạo một vòng rồi trở lại, Quý Thời Tuế vẫn chưa tỉnh lại.
Cũng may là bác sĩ bảo anh ta đã hạ sốt rồi.
Mọi người thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Ông cụ lớn tuổi, không chịu nổi thêm nữa, đành về ngủ trước, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu ở giữa đôi lông mày. Tôi vỗ ngực, cam đoan sẽ chăm sóc Quý Thời Tuế thật tốt, ông cụ mới yên tâm một chút.
"Được rồi…" Ông dùng gậy gõ vào chân tôi: "Cháu là đứa có phúc khí mà, đi đi."
Có lẽ vì quý Thời Tuế không sao, quý Thời Dã lại bật chế độ não yêu đương, hừ một tiếng: "Tiểu Điềm nhà mình cũng là người có phúc khí mà."
Nguyễn Bạch Điềm cau mày không vui.
Lúc đó, nữ chính vốn không thích nam chính. Nhưng nam chính lại nắm thóp được điểm yếu của nữ chính, cưỡng ép cô ta ở bên mình.
Tôi không muốn lấn sâu vào cốt truyện này, lập tức mở cửa phòng, lấy lí do chăm sóc Quý Thời Tuế mà rút lui an toàn.
Dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt Quý Thời Tuế trầm tĩnh, hơi thở đều đặn.
Chỉ là tôi cảm thấy có gì đó không đúng, quá yên tĩnh rồi.
Yên tĩnh đến mức như thể đây là một cái xác mà không có linh hồn vậy.
Ngay cả âm thanh hệ thống suốt cả đêm cũng không vang lên nữa.
Mặc dù thiết bị bên cạnh hiển thị mọi thứ đều bình thường, tôi vẫn căng thẳng, chăm sóc tỉ mỉ cho anh ta suốt một đêm.
Gần sáng, tôi không chống đỡ được nữa, bèn dựa vào mép giường mà ngủ thiếp đi.
Không biết từ lúc nào, cảm thấy có động tĩnh, tôi giật mình tỉnh giấc, thấy một tay của Quý Thời Tuế đang lơ lửng trên không, dường như muốn chạm vào thứ gì. Nhưng thấy tôi tỉnh, anh lại như không có chuyện gì mà thu tay về.