Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Bạch Điềm cũng ở sau lưng hắn, bộ dạng này cứ như thể tôi là kẻ xấu xa nhất trên đời vậy.
"Đúng đấy." Tôi liếc mắt nhìn hai người bọn họ: "Không sai."
Nguyễn Bạch Điềm nước mắt như mưa: "Sao cô lại..."
Tôi khoanh tay trước ngực: "Ngay từ đầu tôi đã nhắm vào chuyện anh ta có tiền mà sống chẳng bao lâu nữa. Nhưng anh của anh…" Tôi bước đến gần hắn, hung hăng chọc vào ngực hắn: "Lại thích tôi đấy."
Thích hay không thì không biết, nhưng chúng tôi là vợ chồng hợp pháp.
"Anh có thể làm gì tôi nào?"
Quý Thời Dã tức đến đỏ cả mặt: "Sao có thể chứ, anh tôi nhất định bị cô lừa..."
"Tốt nhất anh nên chăm lo bạn gái mình thật kĩ đi…" Không hiểu sao trong lòng cứ dâng lên một ngọn lửa vô cớ, tôi liếc mắt nhìn Nguyễn Bạch Điềm vẫn luôn thu mình sau lưng Quý Thời Dã: "Đừng để đến lúc phát hiện bạn gái của mình thích người khác, lại chạy tới khóc trước mặt anh trai."
"Ý cô là sao?" Hắn rống lên: "Điềm Điềm không phải là loại người như cô nói!"
Tôi liếc mắt nhìn Nguyễn Bạch Điềm.
Cô ta co rúm lại, né tránh ánh mắt của tôi.
"Nực cười thật đấy."
Anh trai mình còn đang hôn mê, kết quả bản thân chỉ biết nghĩ đến chuyện yêu đương.
Đợi Quý Thời Tuế thật sự chết, nam nữ chính có khi lại cùng nhau hắc hóa, trở thành đôi tình nhân bệnh kiều top đầu cũng nên.
"Đồ đàn bà kia, cô lại dám cười nhạo tôi!"
Tôi: "..."
Câu thoại gì mà sến thế.
"Tôi sẽ chứng minh cho cô thấy, Điềm Điềm không phải là loại người như cô nói!"
Tôi nhún vai: "Tùy anh thôi."
Ra khỏi bệnh viện, vốn định ghé qua nhà Quý Thời Tuế lấy chút đồ, kết quả chưa đi được nửa đường thì bị một số lạ gọi tới liên tục.
Điện thoại gọi ba cuộc, vì không có thói quen nghe điện thoại lạ nên tôi đều cúp máy.
Vài giây sau, một tin nhắn được gửi đến.
Nội dung đại khái là: Ông cụ bị Quý Thời Dã bất ngờ tuyên bố cầu hôn mà tức đến ngất xỉu.
...
Hình như tôi hiểu rồi.
Người vốn phụ trách thúc đẩy cốt truyện chính là Quý Thời Tuế bây giờ đã hôn mê. Vậy nên, hiện tại, người phụ trách thúc đẩy cốt truyện chính chính là tôi.
Tôi gọi lại cho số lạ đó, giọng nói nghe ra là quản gia bên cạnh ông cụ.
Quản gia nói, bây giờ trong nhà không có một người nào có thể làm chủ cả, nhị thiếu gia Quý Thời Dã như thiếu não, cho nên ông ta hy vọng tôi trở về chủ trì cục diện.
Bị cuốn vào cốt truyện chính, muốn trốn cũng không thoát, tôi chỉ có thể nghĩ cách sống sót lần nữa.
Tôi đón một chiếc taxi trở về bệnh viện, tài xế đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt.
Trong xe đang phát tin tức về tên sát nhân biến thái gây chấn động thành phố trước đó.
Tài xế rất nhiệt tình: "Chà, tên sát nhân này, vẫn chưa sa lưới..."
"Nghe đáng sợ thật."
Tôi nghịch điện thoại, đáp một tiếng.
"Nghe nói, những người bị hại đều là phụ nữ trẻ tuổi như cô, phải cẩn thận đấy."
Tôi nhíu mày, đối diện với ánh mắt của hắn thông qua gương chiếu hậu trong xe.
Ánh mắt đó không hiểu sao lại khiến người ta dựng tóc gáy.
"Đúng vậy…" Tôi chớp mắt, cố nén bất an trong lòng, nói: "Phải chú ý, nhưng tôi thường không quan tâm đến loại tin tức này."
Không biết dự cảm của mình có đúng không, nhưng xuống xe thì an toàn hơn.
"Thưa bác tài, xin hỏi khi nào thì đến ạ, bạn trai tôi nói ở ngã tư phía trước đón tôi."
"Bạn trai à..." Tài xế nhấm nháp mấy chữ này, ngay sau đó hắn đạp mạnh chân ga, tôi loạng choạng, ngã mạnh vào cửa xe.
Xong rồi, sai lầm rồi.
Tôi vừa muốn lấy điện thoại báo cảnh sát, giây tiếp theo hắn đã vươn người tới, không biết dùng thứ gì đánh tôi một cái khiến tôi tối sầm mặt mày, mất đi ý thức.
10
Đầu mũi tanh nồng mùi máu, trán đau nhức từng cơn, tôi mở mắt ra, phát hiện tay chân mình đã bị dây thừng trói chặt.
Xung quanh tối tăm không nhìn rõ, tỏa ra một luồng khí khác thường, trong không khí tràn ngập một loại cảm giác áp bức.
Không xa, một người đàn ông đang quay lưng về phía tôi, xem một chiếc tivi có tín hiệu không tốt.
Màn hình tivi xào xạc, phát tin tức về tên sát nhân biến thái.
[Nạn nhân trong sáu vụ án, đều là phụ nữ trẻ tuổi ngoài hai mươi…]
Cả căn phòng vang lên tiếng tivi kêu không ngừng, mọi thứ đều yên tĩnh như vậy.
Trừ người đàn ông đó thỉnh thoảng nhai thứ gì đó phát ra tiếng động giòn tan.
"Anh Dương!"
Cửa sắt "bùm" một tiếng mở ra, bên ngoài tràn vào mùi đất ẩm ướt, hai người đàn ông kéo theo một người phụ nữ đang không ngừng giãy giụa vào, thô bạo ném cô ta xuống bên cạnh tôi.
Tôi theo bản năng co chân lại, sợ mặt cô gái đó dính vào giày của tôi.
Người phụ nữ đó còn rất tỉnh táo, bị trói chặt mà vẫn còn có sức lực kêu: "Các người làm như vậy là phạm pháp đấy, biết không?"
"Bạn trai tôi sẽ đến cứu tôi ngay!"
Cô ta vừa gào lên, tôi mới phát hiện ra người này là Nguyễn Bạch Điềm.
Tôi: "..."
Tim tôi đột nhiên an tâm một nửa.
Nữ chính xuất hiện ở đây, chứng minh tôi đã bị bắt nhầm.
Cũng chứng minh, cốt truyện quả thật đã được thúc đẩy rất nhanh, đến lượt phản diện ra sân rồi.
"Câm miệng nagy!" Một người đàn ông gầy gò cao lớn không khách khí đá cô ta một cước, quay đầu lại đi về phía người đàn ông đang xem tivi nịnh bợ: "Anh Dương, bọn em đã mang người đến rồi."