Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Bác sĩ gia đình đến rất nhanh.
Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ nhìn chỉ số HCG trong kết quả máu, mỉm cười nói:
“Chúc mừng nhé, đã mang thai ba tháng rồi.”
Hoắc Mẫn ngẩn người ra, theo bản năng nhìn về phía bụng dưới bằng phẳng của tôi.
Trong giây tiếp theo, biểu cảm của anh đông cứng lại.
Hoắc Mẫn đã nhốt tôi vào biệt thự trên núi tuyết một tháng trước.
Cho nên đứa bé này, chỉ có thể là của “chồng cũ”.
Bác sĩ thấy sắc mặt Hoắc Mẫn không đúng, bèn chuồn lẹ.
Ánh mắt Hoắc Mẫn từ từ dừng lại trên người tôi, dường như muốn nói gì đó, lại không thốt ra được một chữ nào, mặt cắt không còn chút máu.
Bầu không khí của cả căn phòng trở nên nặng nề và ngột ngạt như bị ngưng đọng.
Trong lòng tôi hoảng hốt, sờ lên bụng dưới, ý thức được bản thân phải nói gì đó:
“Hoắc Mẫn, đứa bé này......”
Có lẽ, tôi nên nói cho Hoắc Mẫn biết sự thật?
Nhưng lần tái khám vào tuần trước, chứng mất trí nhớ của Hoắc Mẫn vẫn chưa có chuyển biến tốt.
Để các tế bào thần kinh ở vùng đặc biệt trong não anh ổn định, bác sĩ vẫn khuyên nên duy trì hiện trạng.
Hoắc Mẫn lại chặn lời tôi.
“Anh cần bình tĩnh một chút.”
Anh siết chặt tay, gân xanh nổi lên, khó khăn lắm mới thốt ra được mấy chữ từ trong cổ họng:
“Bây giờ anh rất kích động, Tinh Tinh, đừng nói chuyện với anh.
“Để anh... để anh ra ngoài bình tĩnh một chút.”
Cơ thể anh hơi nghiêng về phía trước, dường như muốn đến gần tôi, lại kìm chế được bản thân vào giây phút cuối cùng.
Cuối cùng, anh chỉ buông lỏng ngón tay, nhẹ nhàng xoa lên má tôi.
Nhẹ nhàng như đang vuốt ve một áng mây vậy.
Trong ánh mắt anh lộ ra vẻ đau khổ và giằng xé, giọng nói khàn khàn:
“Anh không muốn trong lúc không tỉnh táo… làm ra chuyện gì không thể cứu vãn được.”
8
Tối hôm đó, Hoắc Mẫn về nhà rất muộn.
Anh mang theo cả một thân lạnh lẽo, làm ấm cơ thể rồi mới chui vào chăn, như thường lệ ôm tôi vào trong lòng.
Tôi nghe anh nói:
“Tinh Tinh, em muốn giữ lại đứa bé này không?”
Tôi hé miệng: “Muốn.”
Tôi muốn giữ lại đứa bé mang trong mình dòng máu của tôi và Hoắc Mẫn.
Hoắc Mẫn ôm chặt tôi, như muốn hòa tan tôi vào trong xương máu của anh.
Hai cánh tay anh hơi run rẩy, hô hấp có chút dồn dập và rối loạn.
Một lúc sau, anh thở dài thật sâu, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi, giọng nói trầm xuống:
“Được, vậy thì giữ lại đi.”
“Sinh ra, anh sẽ nuôi, nó sẽ là đứa con duy nhất của chúng ta.”
Tôi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, giật mình, trở người ngồi dậy, túm lấy cổ áo Hoắc Mẫn, giọng nói run rẩy:
“Chiều nay anh đã đi đâu?...... Hoắc Mẫn, anh đã đi đâu vậy?”
Hoắc Mẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Lần này, ngay cả tay tôi cũng run rẩy:
“Trên người anh có mùi thuốc sát trùng, anh đã đến bệnh viện đúng không?
“Hoắc Mẫn, anh có phải là... có phải là…”
Anh đột nhiên cười lên một tiếng.
“Em đoán đúng rồi, Tinh Tinh, anh đã đi thắt ống dẫn tinh.”
Hoắc Mẫn nhìn sâu vào tôi, đôi mắt đen tĩnh lặng như một vũng hồ sâu không thấy đáy.
Lông mi chớp động, mặt hồ lóe lên ánh sáng lấp lánh tựa như một giọt nước mắt:
“Thật ra anh không muốn có một đứa con nào cả, anh không muốn để Tinh Tinh của anh phải chịu khổ.
“Nhưng em muốn sinh, vậy thì sinh đi.”
“Chỉ cần là con của em, anh đều sẽ yêu thương nó.”
Một vệt nước mắt lăn dài trên má tôi, rơi xuống chăn.
Rồi ngày càng nhiều giọt nước mắt tuôn ra không thể kìm nén.
Trái tim tôi như bị ngâm trong nước ấm, mềm nhũn mà đau nhói.
Tôi làm sao có thể nghi ngờ tình yêu mà Hoắc Mẫn dành cho mình được chứ?