Sau khi ông chồng phản diện mất trí nhớ - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9


Từ ngày hôm đó, Hoắc Mẫn chăm sóc tôi càng thêm cẩn thận hơn.


Anh nghiêm túc hỏi bác sĩ về những điều cần lưu ý trong thai kỳ, ghi chép từng mục từng mục vào sổ.


Sau khi mang thai, khẩu vị của tôi kén chọn hơn, mỗi lần đều là Hoắc Mẫn tự mình vào bếp, chọn những nguyên liệu tươi ngon nhất, hương vị vừa thanh đạm lại ngon miệng.


Phần lớn thời gian của tôi và Hoắc Mẫn đều ở trong biệt thự trên núi tuyết.


Vào mỗi buổi chiều có ánh nắng đẹp nhất, chúng tôi đắp chăn lông ấm, bên lò sưởi cháy lách tách, anh ôm tôi trong lòng, lặng lẽ ngắm cảnh tuyết ngoài cửa sổ.


Chỉ tiếc Hoắc Thị là một tập đoàn lớn mạnh, vẫn có những việc kinh doanh buộc anh phải đích thân xử lí.


Hoắc Mẫn tựa lên đầu gối tôi:


“Tinh Tinh, anh phải đi công tác ở Thụy Sĩ một tuần. Em ở nhà tự chăm sóc mình cho tốt nhé.”


Tôi cười nói: “Yên tâm đi, em cũng đâu phải là trẻ con ba tuổi, có gì mà không tự lo được cho mình chứ.”


Nhưng không ngờ tai nạn thật sự đã xảy ra.


Lợi dụng lúc Hoắc Mẫn không có ở nhà, có người thông đồng với người giúp việc, chuốc thuốc tôi rồi bắt cóc.


10


Tí tách tí tách.


Tôi nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt, đầu đau như búa bổ, hai tay bị sợi dây thô ráp trói chặt ra sau lưng, siết đến đau nhức.


Xung quanh tràn ngập một luồng khí ẩm ướt mục nát.


Ý thức của tôi dần dần tỉnh táo, tôi nhắm chặt mắt, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.


Đây là đâu?


Ai đã bắt cóc tôi?


Điều duy nhất tôi chắc chắn là… bọn họ muốn dùng tôi để đối phó với Hoắc Mẫn.


Một giọng nói trầm thấp vang lên:


“Đã tỉnh rồi thì đừng có giả vờ nữa.”


Tim tôi đột nhiên nhảy thót lên, từ từ mở mắt ra.


Đây là một nhà kho bỏ hoang, âm u ẩm thấp, chỉ có vài tia sáng lọt qua ô cửa sổ nhỏ hẹp.


Trước mặt tôi là một đôi nam nữ đang ngồi nhìn tôi với vẻ thích thú.


Tim tôi từ từ chùng xuống.


Tôi nhận ra… đây là anh cả và chị hai của Hoắc Mẫn.


Chị hai nhìn tôi từ trên xuống dưới như đang nhìn một vật chết:


“Bắt cóc cô ta có ích lợi gì?”


Anh cả cười khẩy một tiếng:


“Cứ chờ mà xem, con nhỏ này đối với nó không tầm thường đâu.”


Anh ta gọi một cú điện thoại, cười nói:


“Em trai yêu quý của anh, có phải em tìm người sắp phát điên lên rồi phải không?


“Em nhớ đến một mình, nếu dám báo cảnh sát hoặc mang theo người khác đến thì vĩnh viễn đừng mong gặp lại cô ta nữa.”


Ánh mắt hắn như lưỡi rắn độc liếm lên mặt tôi, mang theo sự dính nhớp khiến người ta buồn nôn:


“Nghe nói cô ta mang thai rồi hả?”


“Nói xem, anh có nên gửi đứa bé trong bụng cô ta đến cho em không.”


Trái tim tôi đập dồn dập, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh, cố gắng giữ bình tĩnh.


Tôi phải làm gì đó trước khi Hoắc Mẫn tới, không thể ngồi yên chờ chết được.


Tôi cụp mắt, giả vờ sợ hãi, nhân cơ hội bí mật ấn nút trên đồng hồ.


Bên cạnh mặt đồng hồ bật ra một con dao cực nhỏ.


Sau đó, tôi vừa giả vờ run rẩy, vừa bí mật dùng dao nhỏ mài đứt sợi dây thừng trói cổ tay tôi.


Thời gian như bị kéo dài vô hạn, mỗi giây đều là sự dày vò vô tận.


Không biết đã qua bao lâu, cửa nhà kho mở ra.


Ngược sáng, bóng dáng Hoắc Mẫn xuất hiện nơi khung cửa.


Chị hai “Ha” một tiếng:


“Không nhìn ra mày lại là một kẻ si tình đến vậy…”


Chị ta dùng súng chỉ vào tôi, đe dọa:


“Ném đồ qua đây, sau đó giơ hai tay lên, đi qua đây.”


Hoắc Mẫn ném một cái hộp qua, sau đó giơ tay lên, từng bước từng bước đi qua.


Trong mắt anh tràn đầy tơ máu, đường nét hàm dưới căng chặt, cố gắng hết sức kìm chế cảm xúc của mình.


Ánh mắt chăm chú dừng lại trên người tôi, xác nhận xem tôi có bị thương không.


Chị hai cướp lấy cái hộp, xác nhận đồ vật bên trong:


Con dấu công ty, séc lớn trị giá hàng tỷ đô la Mỹ, thư chuyển nhượng cổ phần.


Chị ta gật đầu với anh cả:


“Không có vấn đề gì.”


Sắc mặt Hoắc Mẫn âm u, nghiến răng nghiến lợi nói:


“Đồ đã đưa cho các người rồi, thả cô ấy ra.”


Anh cả lại đột nhiên cười điên cuồng lên,


“Thả cô ta ra? Hoắc Mẫn, từ khi nào mày lại trở nên ngây thơ như vậy?”


“Mày quên năm xưa mày đã đối xử với chúng tao như thế nào rồi à?”


“Biệt danh của mày trên thương trường là Hoắc Diêm Vương. Sao, trước mặt Mạnh Dao Tinh lại giả vờ là cừu non à?”


Đôi mắt hắn trợn to, tròng mắt dường như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt, khóe miệng ngoác ra:


“Tao cũng muốn mày nếm thử cảm giác mất đi người mình yêu thương.”


Khuôn mặt hắn méo mó, hung hăng chĩa súng vào tôi, bóp cò.


Đồng tử tôi ngay lập tức co rút, thừa lúc dây thừng bị cắt đứt, lăn một vòng tại chỗ, tránh được viên đạn.


Trong giây tiếp theo, họng súng đen ngòm của chị hai cũng chĩa thẳng vào tôi.


Lần này, tôi không còn chỗ để né tránh nữa.


“Dao Tinh!!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo