Sau khi sống lại vả mặt thiên kim giả trà xanh - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày mùng mười tháng hai

Ta nói với mẫu thân, mẫu thân không tin ta, còn giận ta, nói tỷ tỷ phẩm hạnh lương thiện, nếu nói lung tung sẽ đem ta đuổi ra khỏi tướng phủ

Ta không dám nói, thật sự đau quá

Vì sao không tin ta mà lại tin tỷ ấy?

Ngày mười bốn tháng hai

Tỷ tỷ thế mà lại gọi mấy người đàn ông lang thang có ý đồ… May mà có người tốt đã cứu ta, mẫu thân cùng ca ca cũng không tin ta, Tạ ca ca cũng chán ghét vứt bỏ ta.

Thật muốn chết.

Mỗi chữ trong thư tuyệt mệnh đều vô cùng quen thuộc, nhưng đều là ta ghi lại những điều độc ác mà Hứa Vãn Vãn làm đối với ta.

Vì cái gì sẽ biến thành của nàng? Người bị hại là ta!

“Nàng ăn trộm nhật ký của ta, là nàng cố ý diễn trò lừa các ngươi!”

Ta điên cuồng xé bỏ bức thư, vọng tưởng giãy giụa lần cuối.

Nhưng mà trong mắt mẫu thân và ca ca chính là giấu đầu hở đuôi, không biết hối cải.

“Lúc trước ta không nên tìm ngươi trở về”.

Mẫu thân ôm Hứa Vãn Vãn, vẻ mặt đau lòng, vô cùng chán ghét ta.

Những quý nữ xung quanh ta nói nhỏ, khóe miệng rõ ràng sự trào phúng, hèn mọn, sợ hãi chưa từng có.

Các nàng đều cảm thấy ta là loại sinh ra ở nông thôn, làm ra loại chuyện này là rất bình thường.

Hứa Vãn Vãn khóc lóc ầm ĩ.

“Ta chưa bao giờ trách tỷ ấy?”

“Là lỗi của ta, là ta chiếm vị trí thiên kim của nàng”

Một câu hắt nước bẩn cho ta

Một câu, khiến cho ta vĩnh viễn bị sỉ nhục, không thể trở mình

Ánh mắt ta đỏ bừng giận dữ trong tuyệt vọng, lấy chủy thủ bên hông đâm vào Hứa Vãn Vãn.

Giây tiếp theo, phía sau lưng ta bị đánh úp lại

Vô cùng đau đớn đánh úp lại…

Ta mở mắt choàng tỉnh dậy, nôn khan không ngừng.

Nghĩ đến những ấm ức và nhục nhã xâm nhập tận cốt tủy, toàn thân không thể khống chế mà run rẩy, ta bắt buộc phải trấn định lại bản thân.

Hứa Vãn Vãn, nếu ngươi muốn chiếm tất cả mọi thứ, vậy đều trả lại cho ngươi

Chỉ có cái mạng này thì không đủ.

6.

Tâm cơ thủ đoạn của Hứa Vãn Vãn vô cùng cao minh, ở kinh thành nàng ta còn có thanh danh tài nữ.

Ngày ấy có lần ta làm nàng ta ngã, nàng vừa trấn an mẫu thân và ca ca, lại vừa muốn làm sao để tinh tế hoàn mỹ mà đẩy ta vào chỗ chết.

Rốt cục Tạ gia phái người tới đón nữ nhân tướng phủ đi đánh bóng.

Ta Ngâm Chi là hôn phu của ta, năm đó mẫu thân cùng phu nhân Tạ gia hứa hôn từ trong bụng mẹ.

Hôn sự này vốn là của Hứa Vãn Vãn, sau khi ta trở về tướng phủ, người Tạ gia muốn trèo cao, lại sửa thành hứa hôn với ta.

Lúc trước ta đối với Tạ Ngâm Chi nhất kiến chung tình, thấy hai bên đều tán thành, trong lòng yên lặng chờ mong.

Vì thế còn cảm thấy áy náy với Hứa Vãn Vãn.

Nhưng ai biết được Tạ Ngâm Chi từ nhỏ đã thích Hứa Vãn Vãn, đối với những lời của Hứa Vãn Vãn rằng ta bắt nạt nàng đều không nghi ngờ gì, hắn hận ta tận xương.

Tới đón chúng ta là muội muội của Tạ Ngâm Chi, Tạ Vu, nàng vừa gặp liền cầm tay Hứa Vãn Vãn, vô cùng thân thiết.

Đời trước, thanh danh của ta bị hủy hoại, cũng có không ít công lao của Tạ Vu.

7.

Bên trong xe ngựa.

Hai người đem ta đẩy vào tận trong góc nhỏ, bắt đầu xúc phạm ta như bình thường.

Nhất là Hứa Vãn Vãn, lần trước khó chịu với ta, nên giờ trả lại.

Vừa mới lên xe nàng liền kéo mạnh tóc của ta, trên khuôn mặt thanh thuần chỉ toàn là hận thù.

“Hứa Vong, ai cho ngươi lá gan phải kháng ta, không phải ngươi vẫn còn ảo tưởng là mẫu thân sẽ tin ngươi đi”

“Cười chết mất, ngày ấy ngươi bận rộn nói những lời đó, mẫu thân có thèm để ý ngươi hay không? Trở về bà ấy còn nói với ta bà ấy càng ghét bỏ ngươi.”

Hứa Vãn Vãn cười nhạo ta, Tạ Vu cũng cười nhạo ta.

“Vu Nhi, tỉ tỉ mới là hôn thê của ca ca muội, không thể đem cho nàng được.”

Lời nói của nàng mang theo ý châm chọc, cố ý hỏi như vậy

Đời trước ta thích Tạ Ngâm Chi, nàng thường coi đây là niềm vui, muốn ta phải thương tâm.

Tạ Vu hừ một tiếng, trừng mắt nhìn ta, lời nói vừa coi vừa uy hiếp nói.

“Ca ca muội tuổi trẻ tài năng, tiền đồ vô lượng, nàng ta chỉ là một tiện nhân xuất thân từ nông thôn, dù là với gã giết heo cũng là trèo cao, Vãn tỉ tỉ theo ca ca ta mới là duyên trời tác hợp.

“Tỉ nói có nên hủy đi danh dự của nàng, như vậy mẫu thân của muội sẽ không chấp nhận cho ca ca của muội cưới nàng.”

Hai người nhìn nhau, không cần nói cũng biết.

 

Các nàng là muốn làm như vậy, chỉ là không thực hiện được.

Nhưng sau đó các nàng liền nói ta là người lẳng lơ, khiến ta bị Tạ Ngâm Chi từ hôn, vì thế cả kinh đô chê cười ta.

Các nàng từng bước từng bước bức ta đến vách bên vách núi, cuối cùng lại giả làm người bị hại, đẩy ta xuống đó, tan xương nát thịt.



Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo