Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nằm trong bồn tắm massage, vừa ăn trái cây, vừa lướt xem video.
Đây mà là trùm phản diện á?
Bảo anh ta là anh nam hầu phòng chu đáo tận tụy tôi cũng tin sái cổ.
Tắm rửa xong xuôi.
Trên giá đồ ngoài cửa đã xếp ngay ngắn một bộ pijama nam và một chiếc áo sơ mi nam.
Còn kèm theo một tờ giấy note.
[Quần áo của cô tôi đem đi giặt rồi, pijama và áo sơ mi đều là đồ mới. Có thể hơi rộng một chút, cô Thẩm chịu khó mặc tạm một đêm nhé.]
Chậc chậc. Tôi phe phẩy tờ giấy trong tay.
Phó Hành Xuyên chu đáo đến mức này rồi mà vẫn chưa cưa đổ được nữ chính sao?
Cái tên ngốc nghếch nam chính kia làm thế nào mà theo đuổi được vậy? Làm 'liếm cẩu' bám gót cho nữ chính à?
Tôi tiện tay cầm chiếc áo sơ mi lên mặc vào.
Mở cửa phòng tắm, định đi tìm Phó Hành Xuyên.
Tầng hai không có. Tôi lại mò xuống tầng một.
Phó Hành Xuyên nhanh chóng bước ra từ một căn phòng khuất nẻo trong góc.
Biểu cảm có phần hoảng loạn.
Dù chỉ thoáng qua trong tích tắc, nhưng vẫn bị tôi tinh mắt bắt chụp được.
Anh ta đã thay một bộ đồ mặc nhà màu đen, còn đeo một cặp kính gọng vàng.
Kết hợp với ngũ quan tuấn mỹ của anh ta... Trong đầu tôi chỉ nảy ra bốn chữ to đùng.
Phong nhã bại hoại*.
Tôi làm như không có chuyện gì, lặng lẽ lướt nhìn cánh cửa đóng chặt sau lưng anh ta.
Sau đó trong đầu tự động "bổ não" ra cả một series cảnh tượng Phó Hành Xuyên đeo kính gọng vàng tra tấn kẻ thù.
Khụ. Ngại quá, dạo này đọc tiểu thuyết hơi nhiều.
Phó Hành Xuyên im lặng dẫn đường đưa tôi lên phòng khách trên lầu hai, buông lại một câu "Nghỉ ngơi sớm đi" rồi xoay người bước vội xuống lầu.
Gấp gáp thế sao? Tôi nhướng mày.
Căn phòng kia tuyệt đối có vấn đề!
(*) Phong nhã bại hoại: Từ lóng mạng chỉ kiểu người có vẻ ngoài trí thức, nho nhã, đeo kính gọng vàng lịch thiệp nhưng tính cách bên trong lại mưu mô, nguy hiểm.
5.
Tôi đang nằm dài trên giường lướt phim cực kỳ sung sướng.
Một tia chớp chợt lóa, đèn trong phòng cũng theo đó vụt tắt.
Cúp điện rồi?
Tôi hoảng sợ nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài đen kịt đến đáng sợ.
Từ nhỏ đến lớn. Điểm yếu chí mạng nhất của tôi chính là sợ bóng tối.
Và thứ hai là sợ tiếng sấm.
Giờ thì hay rồi, hai thứ "song kiếm hợp bích".
Hoàn toàn không chừa cho tôi con đường sống nào!
Tôi co rúm người lùi sâu vào trong chăn, tự ép bản thân phải ngủ.
Ngủ thiếp đi là sẽ không sợ nữa.
Giây tiếp theo, tiếng kính vỡ chói tai vang lên ngay sát bên, cuồng phong cuốn theo mưa lớn tạt ầm ầm vào phòng.
Tôi hoảng hồn thét lên, lảo đảo vấp váp chạy thục mạng ra ngoài cửa.
"Phó Hành Xuyên?"
Căn biệt thự chìm trong tĩnh lặng, không có tiếng hồi đáp.
Tôi cố nén nỗi sợ hãi, bám tay vào tường nhích đi từng chút một.
Tôi cứ thế dò dẫm đi xuống cầu thang, nhưng lại trượt chân trẹo mắt cá ở mấy bậc cuối cùng.
Tôi ngã bệt xuống đất.
Cố gắng đứng lên mấy lần nhưng đều vô ích.
Cơn đau nhói kịch liệt từ mắt cá chân dần dần đánh sập hàng phòng ngự tâm lý của tôi.
Môi trường xa lạ tối tăm cùng với tiếng sấm đì đùng càng lúc càng khuếch đại nỗi sợ hãi tột cùng.
Tôi rụt người thu lu vào trong góc.
Run lẩy bẩy ôm chặt lấy đầu.
Không biết đã trôi qua bao lâu, trước mắt dường như không còn là một mảng đen kịt nữa.
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại.
Đã bị ôm trọn vào một vòng tay ướt đẫm nước mưa lạnh lẽo.
Nước mưa lạnh buốt khiến toàn thân tôi khẽ run lên.
Rồi sau đó lại bị ôm chặt hơn nữa.
Nhiệt độ cơ thể của Phó Hành Xuyên xuyên qua lớp vải vóc, từng chút từng chút truyền đến.
"Đừng sợ."
Giọng nói dịu dàng của Phó Hành Xuyên vang lên bên tai tôi.
"Không sao rồi, không sao rồi."
Tôi oà khóc nức nở, tiếng khóc càng lúc càng to hơn.
"Đừng khóc mà." Phó Hành Xuyên kiên nhẫn dỗ dành.
"Có tôi ở đây rồi."
"Đừng sợ."
Nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Phó Hành Xuyên, dòng suy nghĩ của tôi mới dần dần quay trở lại.
Một ác nữ phản diện như Thẩm Vãn Tinh làm sao mà lại đi sợ sấm sét cơ chứ.
Phó Hành Xuyên sẽ không sinh nghi đấy chứ?
Tôi có tật giật mình, vội vàng nín khóc.
Lý trí mách bảo tôi rằng.
Bây giờ tôi nên đẩy Phó Hành Xuyên ra, nói lời cảm ơn rồi quay về phòng.
Nhưng vòng tay của Phó Hành Xuyên vừa ấm áp lại vừa an toàn.
Tôi chẳng muốn rời đi chút nào.
Thấy tôi đã ngừng khóc, Phó Hành Xuyên vỗ nhẹ lên lưng tôi trấn an.
"Quần áo của cô bị tôi làm ướt mất rồi, đi tắm nước nóng lại lần nữa nhé?"
Tôi có chút không tình nguyện mà gật đầu.
Phó Hành Xuyên ôm bổng tôi lên, chậm rãi bước lên lầu.
"Tôi thấy nguồn điện dự phòng của biệt thự chưa khởi động nên vội vàng ra ngoài kiểm tra, không ngờ lại làm cô Thẩm bị thương."
Giọng điệu Phó Hành Xuyên vô cùng chân thành.
"Cô Thẩm muốn bồi thường thế nào đây?"
Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh ta, trái tim bỗng dưng đập thình thịch liên hồi một cách khó hiểu. Lầu bầu đáp lời:
"Để tôi suy nghĩ đã."