Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ, Tôi Và Phản Diện HE Rồi ! - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6.

Tắm rửa lại xong xuôi, Phó Hành Xuyên bế thốc tôi thẳng tiến về phòng ngủ chính.

Anh ta vừa dịu dàng chườm đá cho cái mắt cá chân sưng đỏ của tôi, vừa thấp giọng thủ thỉ hỏi sáng mai tôi muốn ăn gì.

Đầu óc tôi lúc này chỉ toàn là hình ảnh góc nghiêng đầy chuyên tâm khi anh ta rũ mắt, nên câu trả lời cứ gọi là "râu ông nọ cắm cằm bà kia".

Phó Hành Xuyên khẽ ngẩng đầu, bật cười trêu chọc: "Buồn ngủ rồi à?"

Phó Hành Xuyên cười lên trông thật đẹp. 

Tôi thầm cảm thán trong lòng.

Anh ta liếc nhìn đồng hồ: "Chườm thêm năm phút nữa thôi. Nếu em buồn ngủ cứ ngủ trước đi, chườm xong tôi sẽ ra ngoài."

Tại sao lại phải ra ngoài? 

Tôi nhíu mày, lòng bỗng thấy không vui.

Năm phút trôi qua. 

Phó Hành Xuyên bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi. 

"Ngủ ngon nhé." Anh ta nói lời tạm biệt với tôi.

Tôi vươn tay níu lấy tay Phó Hành Xuyên

"Bồi thường." Tôi lí nhí nói.

Anh nghe không rõ, hơi cúi người xuống: "Gì cơ?"

"Bồi thường." 

Tôi thừa cơ ôm chầm lấy anh ta: "Đừng đi, tôi sợ."

Người trong lòng tôi lập tức cứng đờ, sau đó nhẹ nhàng đẩy tôi ra. 

Giọng Phó Hành Xuyên mang theo vài phần bất lực: "Tôi biết cô Thẩm vừa bị dọa sợ, nhưng tôi mà ở lại... truyền ra ngoài sẽ không tốt cho danh tiếng của cô đâu."

Tôi tức đến run người. 

Hay cho anh, Phó Hành Xuyên! 

Rõ ràng là anh muốn giữ mình trong sạch vì nữ chính, thế mà còn dám lấy cái cớ vì tốt cho tôi.

Nén lại vị chua xót trong lòng, tôi cố tỏ ra tùy ý: "Nhưng ở đây chỉ có hai chúng ta. Trời biết đất biết, anh biết tôi biết."

Phó Hành Xuyên vẫn im lặng. 

Sự im lặng của anh ta như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến tôi lập tức tỉnh táo lại.

Do bị ảnh hưởng bởi cốt truyện, tôi luôn mặc định Phó Hành Xuyên là kẻ điên cuồng ngoài vòng pháp luật, đam mê trò giam cầm, tâm cơ tàn nhẫn. 

Nhưng sau khi tiếp xúc, tôi lại phát hiện anh ta thực chất là một người vô cùng dịu dàng và tinh tế.

Sự va chạm từ nét đối lập ấy khiến người ta dễ dàng lún sâu. 

Hoặc cũng có lẽ do sự cố vừa rồi đã khiến tôi có cảm giác phụ thuộclàm cảm xúc của tôi biến động dữ dội, dẫn đến ảo giác rằng mình thích anh ta.

Có lẽ ngày mai rời khỏi căn biệt thự này, dù Phó Hành Xuyên có trần trụi đứng trước mặt, tôi cũng chẳng buồn liếc mắt lấy một cái.

Nghĩ đến đây, tôi buông tay ra, nằm vật lại xuống giường: "Phó tiên sinh đã không muốn thì thôi vậy, tôi không thích ép buộc người khác."

Nhưng Phó Hành Xuyên đột nhiên nổi giận, áp chế tôi dưới thân. 

Ánh mắt anh ta lạnh lẽo: "Thẩm Vãn Tinh, em có biết mình đang làm gì không?"

Tôi mất kiên nhẫn ngáp một cái: "Quyến rũ anh đấy. Nhưng mà thất bại rồi." 

Nói xong tôi bắt đầu đuổi người: "Tôi muốn ngủ, thong thả đi nhé, không tiễn."

Đồ đàn ông tồi, không thích tôi thì thôi đi, còn dám chất vấn tôi nữa. 

Anh định giảng đạo lý với tôi chắc? 

Anh quản tôi làm gì, đi mà tìm nữ chính của anh đi!

Căn phòng rơi vào một sự im lặng quái dị. 

Phó Hành Xuyên bày ra bộ mặt thẫn thờ, đôi mắt không ngừng dao động. 

Chắc hẳn là đang nhớ đến sự tốt đẹp của đóa bạch liên hoa nữ chính kia chứ gì. 

So sánh ra thì, tôi tâm địa độc ác, cử chỉ lả lơi... không bằng nổi một sợi tóc của người ta đúng không?

Càng nghĩ càng tức, tôi giơ tay đẩy anh ta, ý bảo mau cút đi. 

Nhưng hơi thở của Phó Hành Xuyên bỗng chốc trở nên dồn dập một cách lạ thường. 

Tôi nghi hoặc nhìn anh ta

Còn chuyện gì nữa saoCó bệnh à? Sao anh ta còn chưa đi?

Ánh mắt Phó Hành Xuyên hoảng loạn né tránh tầm nhìn của tôi. 

Tôi xích lại gần một chút, rồi phát hiện ra: Một Phó Hành Xuyên vốn luôn ung dung tự tại, nắm chắc mọi chuyện... thế mà lúc này vành tai lại đỏ bừng lên. 

Hàng mi dày rậm không ngừng rung động.

Không đúng. Đây không giống như bị bệnh. 

Mà giống như là...

Tôi nhướng mày, vươn tay đặt lên lồng ngực đang phập phồng kịch liệt của anh ta

Phó Hành Xuyên hít ngược một hơi lạnh, đột ngột nắm chặt lấy tay tôi. 

"Thẩm Vãn Tinh!"

Giống như... phát tình vậy. 

Nhìn khuôn mặt ngày càng đỏ gắt của anh ta, tôi bật cười, khẽ gãi vào lòng bàn tay anh ta

"Hung dữ thế, Phó Hành Xuyên."

"Em..." 

Yết hầu của anh ta lên xuống. 

"Dịu dàng chút mà gọi tên tôi xem nào." 

Tôi vươn ngón tay, vẽ một vòng tròn trên cơ bụng anh ta.

Ánh mắt Phó Hành Xuyên tràn ngập những cảm xúc đang bị đè nén: "Bây giờ em hối hận vẫn còn kịp đấy."

Cái nhan sắc này của Phó Hành Xuyên, "ngủ" được là hời to rồi, kẻ ngu mới hối hận. 

Tôi rướn người đặt một nụ hôn lên môi người đối diện: "Ai hối hận làm chó nhé."

Hơi thở của Phó Hành Xuyên nặng nề thêm vài phần. 

Anh lập tức đuổi theo làn môi tôi, nồng nhiệt hôn xuống.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo