Sổ Tay Thu Nợ Của Vương Phi Mắt Quỷ - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
3.
Thanh Hà trấn là một nơi phồn hoa nhưng hỗn loạn. Kẻ nợ tiền là gã trưởng trấn tên Lý Hữu tài, một tên tu sĩ bán khai nhờ nịnh bợ mà leo lên vị trí này. 
 
Khi đoàn người Mai Sơn xuất hiện, Lý Hữu Tài đón tiếp rất nồng hậu nhưng miệng thì liên tục kêu khổ, than rằng hạn hán linh khí khiến mùa màng thất bát, không có tiền trả nợ.
 
Minh Nguyệt không nói lời nào, cô chỉ đi dạo một vòng quanh phủ trấn trưởng. Đôi mắt xanh biếc của cô khẽ chuyển động.
 
"Trưởng trấn đại nhân, ngài nói ngài không có tiền?" Minh Nguyệt dừng chân trước một hòn non bộ trông có vẻ bình thường ở giữa sân.
 
"Đúng vậy, đúng vậy! Tiểu thư xem, phủ đệ của ta cũng cũ nát cả rồi..." Lý Hữu Tài giả vờ lau nước mắt.
 
Minh Nguyệt cười nhạt, gót chân khẽ dậm mạnh một cái vào một viên đá xanh dưới đất: "Vậy thì lạ thật. Dưới hòn non bộ này có một luồng linh lực vàng ròng mạnh mẽ đến mức sắp xuyên thủng cả trận pháp che mắt. Nếu ta đoán không lầm, dưới này là một hầm chứa Linh Kim sa – loại nguyên liệu đúc vũ khí đắt đỏ nhất hiện nay."
 
Sắc mặt Lý Hữu Tài lập tức chuyển từ trắng sang xanh, rồi sang tím. Gã định ra lệnh cho thuộc hạ động thủ, nhưng Mai Tự đã nhanh hơn. 
 
Hắn không cần rút kiếm, chỉ một cái phất tay, luồng áp lực của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong đã khiến tất cả đám tay chân ngã rạp.
 
"Trương Minh Nguyệt, tính xem mười vạn linh thạch đổi ra Linh Kim sa là bao nhiêu cân?" Mai Tự thong thả hỏi.
 
"Theo giá thị trường hiện tại, cộng thêm lãi suất nợ quá hạn ba năm, ngài nên lấy sạch cái hầm này, và lấy luôn cả cái ấn tín trưởng trấn của lão ta để thế chấp." 
 
Minh Nguyệt đáp, giọng điệu chuyên nghiệp như một thương nhân thực thụ.
 
Lý Hữu Tài khóc không ra nước mắt, chỉ biết nhìn khối tài sản tích cóp cả đời bị cô nàng yêu đồng chỉ điểm không sót một xu. 
 
Trận vả mặt đầu tiên này khiến danh tiếng của Nữ kiểm toán Mai Sơn bắt đầu râm ran trong giới tu tiên.
 
Yên Đô – kinh đô của vương triều tu tiên – hiện ra trước mắt Minh Nguyệt với vẻ uy nghiêm và đầy áp lực. 
 
Nơi này linh khí cực kỳ hỗn tạp vì có quá nhiều tu sĩ và các loại trận pháp chồng chéo lên nhau.
 
Mai Tự vừa đặt chân vào cổng thành đã lập tức thay đổi thái độ. Hắn khoác lên mình chiếc áo lông cáo dày, sắc mặt trở nên trắng bệch, ho sặc sụa như thể sắp lâm chung đến nơi.
 
"Thiếu chủ, ngài lại bắt đầu diễn rồi." Minh Nguyệt thì thầm bên cạnh khi thấy các mật thám của các thế lực khác đang lén lút quan sát.
 
"Ở nơi này, nếu không giả yếu, ngươi sẽ bị ăn tươi nuốt sống trước khi kịp nhìn thấy kẻ thù." Mai Tự truyền âm vào tai cô, hơi thở ấm áp khiến tai Minh Nguyệt hơi đỏ lên.
 
Họ nghỉ chân tại phủ Nhiếp chính vương cũ – một nơi bề thế nhưng hoang lạnh. Tối hôm đó, hoàng gia tổ chức một buổi tiệc linh thạch để chào đón các tông môn.
 
Tại buổi tiệc, Minh Nguyệt gặp lại một người quen cũ: Trương Hương Hương. Giờ đây, chị cô không còn là cô gái thôn quê lam lũ mà là một sủng phi của Ngũ hoàng tử – kẻ đang nắm quyền điều hành kinh thành. 
 
Đi bên cạnh Hương Hương là gã đệ tử ngoại môn năm nào, giờ đã trở thành thống lĩnh cấm vệ quân.
 
Hương Hương nhìn thấy Minh Nguyệt, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp, vừa thương hại vừa khinh miệt: "Nguyệt nhi, sao em lại đi theo một vị thiếu chủ tàn phế như vậy? Ngũ hoàng tử là người rộng lượng, nếu em chịu quỳ xuống xin lỗi vì đôi mắt yêu quái đó, chị có thể xin cho em một vị trí tỳ nữ trong cung."
 
Minh Nguyệt nhìn vào vầng hào quang linh lực đang bao quanh Hương Hương – nó mỏng manh và đầy tạp chất, dấu hiệu của việc dùng đan dược để thăng cấp gượng ép.
 
"Chị gái, chị lo cho mình trước đi." Minh Nguyệt bình thản nói, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Ngũ hoàng tử đang ngồi trên cao. "Em thấy trên trán Ngũ hoàng tử có một luồng hắc khí. Trong vòng ba ngày nữa, nếu không tìm được người có khả năng thanh tẩy linh mạch, vị trí hoàng tử này e là cũng khó giữ."
 
Cả sảnh tiệc im phăng phắc. Ngũ hoàng tử đập bàn đứng dậy: "Láo xược! Đồ yêu nữ mắt quỷ, dám nguyền rủa bổn vương?"
 
Mai Tự lúc này mới chậm rãi đứng dậy, che miệng ho khẽ: "Hoàng tử bớt giận. Thuộc hạ của ta tính tình thẳng thắn, nhưng lời nàng nói... chưa bao giờ sai. Nếu ngài không tin, cứ thử kiểm tra lại đan điền của mình vào lúc canh ba xem sao."
 
Đêm đó, cả Yên Đô chấn động. Lời tiên tri của cô gái mắt quỷ bắt đầu ứng nghiệm. Minh Nguyệt đứng trên lầu cao của vương phủ, nhìn xuống kinh thành rực rỡ ánh đèn, thầm nghĩ: Cuộc chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.
 
Sau đêm yến tiệc, cái tên Trương Minh Nguyệt và đôi mắt yêu nghiệt trở thành chủ đề bàn tán xôn xao khắp Yên Đô. 
 
Ngũ hoàng tử quả nhiên gặp đại nạn, kinh mạch toàn thân đảo lộn ngay vào canh ba, khiến hoàng gia phải bí mật mời các đại năng chữa trị nhưng đều vô vọng.
 
Trong khi đó, tại vương phủ cũ, Minh Nguyệt đang ngồi dưới gốc cây ngô đồng, tay cầm một chén trà linh thảo, đôi mắt xanh biếc không ngừng quan sát những luồng khí đen đang lờ lững bao quanh phủ.
 
"Thiếu chủ, bọn chúng đến rồi." Cô bình thản nói, không hề ngoảnh đầu lại.
 
Mai Tự bước ra từ bóng tối, chiếc áo lông cáo trắng vẫn khoác trên vai, nhưng ánh mắt hắn lúc này sắc lạnh như băng tuyết nghìn năm, không còn một chút vẻ ốm yếu thường ngày.
 
"Mười hai tên sát thủ cấp cao, ba tên trận pháp sư. Xem ra kẻ đứng sau Ngũ hoàng tử rất nóng lòng muốn diệt khẩu chúng ta." Mai Tự cười nhạt.
 
 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo