Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Tắm xong nằm trên giường, lúc tôi đang mơ màng sắp thiếp đi thì lờ mờ nghe thấy một tiếng hét thất thanh.
Tỉnh ngủ trong chớp mắt, tôi lật người xuống giường.
Đẩy cửa phòng Phó Tư Niên ra, mượn ánh chớp sáng lòa ngoài cửa sổ, tôi thấy trong chăn đang phồng lên một cục nhỏ, run lên bần bật.
Tôi do dự một thoáng, nhưng rồi vẫn bước tới lật chăn lên.
"Á!"
Thằng bé nhắm tịt mắt la hét: "Cô mau cút đi! Nếu không tôi gọi Siêu nhân Điện Quang đánh chết cô đấy!"
Tôi nhướng mày.
Khung bình luận:
[Nữ chính vì muốn rèn luyện lòng can đảm cho đứa trẻ này nên từ nhỏ đã cho nó ngủ một mình. Hồi bé nó từng bị sấm chớp dọa sợ.]
[Nữ phụ sắp bị thằng bé này đánh rồi, cứ gặp ngày mưa sấm chớp là nó lại bị hội chứng cuồng loạn!]
[Nam chính đưa nó đi khám mấy lần rồi mà vẫn không khỏi.]
Cuồng loạn? Sao có thể?
Hệ thống lí nhí cất lời: [Ký chủ, cô có muốn... tiến lên ôm thằng bé một cái không?]
Phó Tư Niên mở mắt, nhìn rõ người tới là tôi thì hai mắt đỏ ngầu, ném cái gối đập thẳng về phía tôi.
Tôi đưa tay gạt phăng chiếc gối.
Thằng bé càng tức giận hơn, nhảy phắt xuống giường lao tới định đánh tôi.
Tôi lách người né tránh, một tay đè chặt đầu nó, tiện đà bẻ quặt tay nó ấn sấp xuống giường.
"Cô buông tôi ra!"
Nó liều mạng vùng vẫy: "Tôi phải đánh chết cô!"
Tôi không nói hai lời, tụt luôn quần nó xuống, "Bốp" một cái đánh thẳng vào mông.
Nó sững người.
"Không được cởi quần tôi!"
“Bốp”. Lại thêm một tiếng nữa.
"Đồ đàn bà xấu xa!"
Tôi không thèm lên tiếng, cứ thế đánh hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi nó cuối cùng không nhịn nổi nữa, khóc toáng lên.
"Cô lại đánh tôi!"
Phó Tư Niên khóc nấc đến không thở nổi: "Tại sao cô cứ đánh tôi mãi thế! Chỉ có ba tôi mới được đánh tôi thôi!"
Thấy nó rốt cuộc cũng chịu khóc thành tiếng, tôi mới dừng tay, kéo lại quần cho đàng hoàng.
Sau đó lau đi nước mắt tèm lem trên khuôn mặt cậu.
"Ngoài ba nhóc ra, chưa có ai đánh nhóc à?"
Nó sụt sùi gật gật đầu.
"Chúc mừng nhóc. Giờ tôi cũng đánh nhóc rồi."
Cậu bé ngẩn người, nước mắt còn vương trên má cũng quên không rơi nữa.
Ngoài cửa sổ lại dội thêm một tiếng sấm nổ vang trời.
Toàn thân nó giật thót, theo bản năng rụt người lại sát về phía tôi.
Tôi vươn tay ôm trọn thằng bé vào lòng.
"Sợ sấm chớp không có gì là mất mặt cả."
Cậu bé vẫn cố già mồm, giọng rầu rĩ: "Ai bảo tôi sợ sấm chớp... Tôi chỉ có một xíu xiu... không dũng cảm thôi."
Khựng lại một lát, nó lại nhỏ giọng lầm bầm: "Mẹ nói rồi, đứa trẻ sợ sấm chớp, ba sẽ không thích."
Tôi cúi đầu nhìn nó: "Mẹ? Triệu Dịch Hoan?"
Phó Tư Niên gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Cô ấy bảo cô ấy không phải là mẹ tôi. Bởi vì tôi không dũng cảm, bởi vì tôi hay bám dính lấy ba, cho nên cô ấy không cho phép tôi gọi cô ấy là mẹ."
"Chỉ khi nào có ba ở đó và cô ấy đang cười, cô ấy mới cho phép tôi gọi là mẹ."
Trái tim tôi nhói lên một nhịp.
Khung bình luận:
[Nữ chính chỉ đang rèn luyện tính tự lập cho đứa bé thôi, bé trai vốn dĩ phải tự lập sớm mà.]
[Lầu trên có bệnh à? Đứa trẻ mới mấy tuổi? Mà đã bắt đầu rèn luyện?]
[Thảo nào thằng bé lại không gần gũi với nam chính, hóa ra là do nữ chính lén lút dạy hư.]
Tôi hít sâu một hơi, siết chặt vòng tay thêm chút nữa.
"Nhóc có thể không cần dũng cảm như vậy."
"Nhóc mới có năm tuổi thôi. Ba nhóc mười tám tuổi rồi mà vẫn còn sợ sấm chớp đấy."
Phó Tư Niên ngước đôi mắt ngấn lệ lên, gương mặt ngập tràn vẻ ngạc nhiên: "Sao cô biết? Cô quen ba tôi từ lâu rồi sao?"
"Ừm."
"Tôi và ba nhóc là bạn học. Hồi đó ba nhóc không chỉ sợ sấm, còn sợ ma, sợ đau. Xước tay một tí đã khóc bù lu bù loa như sắp chết vậy."
6.
Phó Cận của tuổi mười tám, mỗi lần đánh nhau bị thương đều sẽ chạy tới tìm tôi.
Vừa làm nũng vừa chìa tay ra ngoan ngoãn để tôi băng bó.
Nhìn thấy những vết thương đó, tôi xót xa đến bật khóc.
Anh lại luống cuống lau nước mắt cho tôi, vụng về dỗ dành, sau đó thề non hẹn biển bảo đảm lần sau sẽ không đánh nhau nữa.
Nhưng đương nhiên, lần sau vẫn đánh tiếp như thường.
Phó Tư Niên nghe tới mức hai mắt mở to trừng trừng, nằm rạp trong lòng tôi, tò mò hỏi: "Ba tôi thực sự biết khóc á?"
"Thật mà. Khóc thảm thiết lắm."
Thằng bé kinh ngạc vô cùng, tựa như đang nhận thức lại về người cha lúc nào cũng mang khuôn mặt lạnh lùng của mình.
Đợi đến khi Phó Tư Niên cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, tôi rón rén nhẹ nhàng đặt thằng bé nằm ngay ngắn lại, đắp chăn cẩn thận.
Quay người lại, chợt có một người đang đứng trước cửa.
Phó Cận không biết đã về từ lúc nào, trên mặt cũngkhông nhìn ra được bất kỳ biểu cảm gì.
Tôi rũ mắt, lướt qua người anh, khẽ khàng khép cửa phòng lại.
"Tiền thù lao của cô, tôi sẽ chuyển vào thẻ."
Anh lên tiếng từ phía sau.
Bước chân tôi khựng lại, không quay đầu: "Được.Mong Phó tổng đừng quên."
Khung bình luận:
[Nam chính quả nhiên chỉ thuê nữ phụ tới làm bảo mẫu thôi, anh ấy hận nữ phụ rồi, năm xưa vì tiền mà vứt bỏ anh.]
[Dù sao thì mẹ ruột lúc nào cũng có cách để xoa dịu đứa nhỏ.]
[Đợi cô ta dạy dỗ đứa nhỏ đàng hoàng rồi nữ chínhsẽ quay về, vậy là gia đình được đoàn viên rồi. Trước đó nữ chính cũng vì đứa trẻ này quá phá quậy pháchnên mới không chịu được mà bỏ đi.]
Tôi nhấc chân định bước đi. Cổ tay bỗng nhiên bị người ta nắm chặt.
"Cô không có gì muốn nói sao?"
Tôi quay đầu, nhìn anh, quan sát một lượt từ trên xuống dưới.
"Nói gì cơ?"
Nói xin lỗi à? Đã năm năm trôi qua rồi, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện tiếp tục dây dưa, nam chính sẽ mãi mãi chỉ thuộc về nữ chính.
Hơn nữa, chắc chắn anh hận tôi còn không kịp.
Hiện tại, tôi chỉ muốn biến Phó Tư Niên trở lại thành một đứa trẻ bình thường.
"Phó tổng, trông anh có vẻ già đi không ít nhỉ."
Hệ thống bị đứng hình một giây: [Ký chủ, miệng cô độc như thế, tôi cứu cô không kịp đâu!]
Tôi: [Không sao. Nhìn thấy anh ta nuôi dạy con cái thành ra cái dạng này, tôi có tâm trạng muốn bóp chết anh ta luôn rồi đây.]
Phó Cận sững sờ, lực ở tay nới lỏng ra chút.
"Thẩm Uẩn Niệm, cô..."
Tôi rút cổ tay về, lùi lại một bước, giọng điệu bình tĩnh:
"Phó tổng yên tâm, tôi sẽ không có những tâm tư không nên có."
"Trong khoảng thời gian này, tôi sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thiếu gia."
Anh chắc chắn là đang cảnh cáo tôi đừng hòng mơ mộng trèo cao.
Tôi hiểu mà.