Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm, nấu một nồi cháo thịt nạc rau cải.
Phó Tư Niên ngồi trước bàn ăn, vặn vẹo rụt rè liếc tôi một cái, cúi đầu húp một ngụm cháo.
Sau đó lại ngẩng lên nhìn tôi.
"Sao thế?"
Thằng bé mím môi, lí nhí lầm bầm: "Sao lại ăn cái này..."
Tôi mí mắt cũng chẳng buồn nhấc: "Ăn thì ăn, không ăn thì nhịn."
Lời vừa dứt, bên cạnh đã thò ra một bàn tay.
Phó Cận đang nhìn chằm chằm vào bát cháo trước mặt Phó Tư Niên, mặt không đổi sắc nói: "Không ăn thì đưa cho tôi."
"Tại sao tôi không có?"
Tôi vẫn không ngẩng đầu: "Tôi chỉ chuẩn bị bữa sáng cho tiểu thiếu gia, không chuẩn bị phần của Phó tổng."
Khung bình luận:
[Nữ phụ lương tháng năm vạn mà lại cho tiểu thiếu gia ăn món này à?]
[Lầu trên, trước kia sáng bảnh mắt nó đã nốc hamburger khoai tây chiên, béo phì trầm trọng rồi, ăn cháo thì sao nào? Cháo tốt cho sức khỏe chứ sao!]
[Thế sao nam chính lại không có? Anh ấy đang nhìn chằm chằm vào bát cháo kìa.]
Tôi kinh ngạc nhìn Phó Cận: "Anh không đi làm à?"
Anh khô khốc đáp lại một câu: "Chưa có bữa sáng."
Tôi im lặng mất hai giây, tiện tay lục lọi trong tủ ra một gói cà phê hòa tan, lấy cái cốc, rót trực tiếp nước lạnh vào khuấy lên rồi đẩy đến trước mặt anh.
Hệ thống: [Ký chủ, cô cho nam chính uống cái thứ này á? Cà phê hòa tan pha nước lạnh á?]
Tôi: [Americano đá cho tổng tài bá đạo, đây chẳng phải là tiêu chuẩn sao?]
Hệ thống: [......]
Phó Cận dán mắt vào ly cà phê, trầm mặc ba giây, rồi bưng lên uống cạn.
Sau đó anh tiếp tục quay sang nhìn chằm chằm Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên bị anh nhìn tới mức lạnh gáy, chỉ cần mấy miếng đã ăn sạch sẽ bát cháo, vét đáy bát láng bóng.
Tối qua chỉ được gặm một cái bánh mì nhỏ, quả thực là đói meo rồi.
Tôi đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó: "Ngoan lắm."
Ăn sáng xong, tôi bảo tài xế đưa thằng bé đến trường mầm non.
Phó Cận vẫn chưa đi.
Anh ngồi trên sô pha, cất giọng hỏi tôi: "Hôm nay cô định làm gì?"
"Tôi có nhiều việc để làm lắm. Ngủ bù, đi spa làm đẹp, đi dạo phố..."
"Ở nước ngoài, cô sống những tháng ngày như thế này sao?"
Động tác của tôi hơi khựng lại.
Ở nước ngoài à... Mỗi ngày nai lưng làm ba công việc, mệt nhọc như một con cún, lấy đâu ra những chuỗi ngày thảnh thơi như thế này.
Nhưng tôi vẫn gật đầu, thần sắc vô cùng tự nhiên: "Đúng thế."
Anh có chút tức giận, sắc mặt bỗng chốc trở lên lạnh lẽo.
8.
Tôi lượn một vòng quanh trung tâm thương mại, cuối cùng dừng chân ở khu đồ chơi.
Sắp đến Giáng sinh rồi, tôi muốn chọn cho Phó Tư Niên một món quà.
Đêm qua lúc thằng bé rúc vào lòng tôi nhắc đến Siêu nhân Điện Quang, đôi mắt nó bỗng sáng rực.
Vậy thì quyết định thế đi, mua cả bộ sưu tập Siêu nhân, đóng gói mang về.
Ngay khoảnh khắc tôi quẹt thẻ thanh toán, khung bình luận đột ngột bùng nổ:
[Tiểu thiếu gia không đến trường ư? Tài xế đưa đến cổng, thầy cô vừa không để ý là nó đã lén chuồn ra ngoài lang thang, giờ đang bị trấn lột rồi kìa!]
[Có phải lần trước bạn học mỉa mai nó không có mẹ không? Vì nữ chính chưa bao giờ đi đón nó tan học cả.]
[Trời ơi! Thằng bé bị tát một cái ngã lăn ra đất rồi!]
Tim tôi thắt lại, vội dặn nhân viên lát nữa tôi quay lại lấy đồ rồi lập tức lao như bay ra ngoài.
Tôi bắt taxi, nhắm thẳng địa chỉ mà bình luận vừa nhắc tới.
Sâu trong con hẻm nhỏ, một chiếc thùng rác bị đổtrên đất. Phó Tư Niên bị nhét vào bên trong, mấy đứa nhóc lớn hơn nó cả cái đầu vây thành một vòng, không cho nó chui ra.
"Nôn tiền ra đây! Nhanh lên!"
"Tôi... tôi không có tiền..."
"Không có tiền? Cái thằng mập lùn này mà không có tiền á? Không tiền mà ăn cho béo mầm thế này?"
Hệ thống: [Á! Ký chủ! Con trai cô bị ném vào thùng rác rồi!]
Tôi nghiến răng nghiến lợi: [Ta thấy rồi!]
Tôi ba bước làm một xông tới, túm chặt cổ áo đứa cầm đầu, giáng cho nó một bạt tai nảy lửa.
Đám nhóc đó chắc không ngờ sẽ có người xuất hiện, ngay lúc chúng còn đang ngơ ngác, tôi đã kịp quật ngã thêm hai đứa nữa.
Ba đứa còn lại bị tôi đá văng ra đất, bò không nổi.
"Quỳ xuống."
Cả đám ngẩn tò te.
Tôi bế Phó Tư Niên ra khỏi thùng rác, ôm chặt vào lòng.
Toàn thân thằng bé run rẩy, đôi tay nhỏ xíu siết chặt lấy cổ tôi, vùi đầu vào vai tôi không dám ngẩng lên.
"Tự mình bò vào thùng rác, hay là để tôi đánh cho các cậu bay vào đó?"
Đứa cầm đầu lấy hết can đảm hét lên: "Chúng cháu vẫn là trẻ con mà!"
"Trẻ con thì càng tốt. Gọi phụ huynh đến đây."
"Bây giờ, tất cả bò vào thùng rác cho tôi!"
Mấy đứa nhóc hung hăng ban nãy giờ cun cút bò vào trong.
Tôi đứng canh ngay cạnh thùng rác, kiên nhẫn chờ đợi.
Phó Tư Niên sợ hãi rúc vào lòng tôi, nhỏ giọng nói: "Hay là mình đi đi... Một mình cô đánh không lại họ đâu..."
Tôi đạp một cú vào thùng rác: "Ai bảo tôi đánh không lại?"
Bên trong lập tức vang lên tiếng la oai oái.
Đợi đến khi mấy vị phụ huynh hùng hổ chạy tới mắng chửi, tôi trực tiếp quăng ra một cái tên: "Phó Cận. Có biết là ai không?"
Sắc mặt bọn họ thay đổi ngay tức khắc.
"Đứa nhỏ này là con trai anh ta. Con cái các vị trấn lột tiền của con trai anh ta, chuyện này các vị tự xem mà giải quyết."
Đám phụ huynh nhìn nhau đầy nghi hoặc, có vẻ không tin lắm.
Tôi rút điện thoại ra, gọi điện.
"Phó Cận."
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng nói mang theo tia kinh ngạc: "Sao thế? Cô đang ở đâu?"
Vị phụ huynh đứng đối diện bắt đầu run lẩy bẩy, giơ tay tát thẳng vào mặt đứa con mình lấy lệ.
"Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi anh, tối nay muốn ăn gì thôi?"
Đầu dây bên kia im lặng một giây, Phó Cận có chút kinh ngạc: "Tôi muốn ăn—"
Tôi cúp máy cái rụp.
Tôi cúi đầu hỏi Phó Tư Niên: "Đây là lần đầu bọn họtrấn lột nhóc à?"
Nó lắc đầu: "Lần thứ ba rồi..."
Khung bình luận:
[Đúng cái vibe này rồi! Đã cái nư quá!]
[Tiểu thiếu gia bị trấn lột mấy lần rồi, nữ chính bảo thằng bé đừng có gây chuyện, thế nên bọn họ mới được đà lấn tới.]
[Tôi thấy tính cách có thù tất báo này của nữ phụ mới là sảng văn chính hiệu.]
Tôi ôm thằng bé chặt thêm một chút.
"Lần sau gặp chuyện như vậy, phải nói cho tôi biết ngay lập tức."
Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi chăm chú.
"Tôi biết rồi."