Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Sau khi về nhà, tôi chuẩn bị sẵn nước tắm cho Phó Tư Niên.
Thằng bé đứng ở cửa phòng tắm, ngập ngừng nhìn tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, cuối cùng mới lấy hết can đảm: "Tôi... tôi tự làm được."
Tôi hơi ngẩn ra, rồi không nhịn được bật cười.
"Được rồi, tôi chờ ở ngoài. Tắm xong thì gọi tôi, tôi bôi thuốc cho nhóc, nhé?"
Nó thẹn thùng gật đầu, thoắt một cái đã lủi vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại.
Một lúc sau, bên trong mới vang lên tiếng nước róc rách.
Đợi thêm một hồi nữa, Phó Tư Niên mới quấn khăn tắm thò nửa cái đầu ra ngoài.
Tôi sấy khô tóc cho cậu, lấy hộp cứu thương rồi bảo nó nằm sấp xuống giường.
Những vết bầm tím trên lưng Phó Tư Niên trông màxót xa, chỗ xanh chỗ tím, mảnh nghiêm trọng nhất thậm chí đã chuyển sang màu đen.
Tay tôi khựng lại một nhịp, bóp chút thuốc mỡ rồi nhẹ nhàng thoa lên.
Thằng bé cắn chặt vào gối, không rên lấy một lời, chỉ có bờ vai nhỏ bé là run rẩy khe khẽ.
"Đau thì cứ nói ra."
Nó càng cắn gối chặt hơn, lầm bầm không rõ tiếng: "Không đau... Tôi là nam nhi đại trượng phu..."
Lời vừa dứt, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Phó Cận đã về.
Lúc anh đẩy cửa bước vào, tôi đang bôi thuốc lên vết bầm cuối cùng trên lưng thằng bé.
Ánh mắt anh rơi xuống những vết xanh tím kia, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
"Ở đâu ra thế này?"
Tôi không thèm đếm xỉa đến anh.
Thoa thuốc xong, tôi nhẹ nhàng đắp chăn, dỗ dành Phó Tư Niên nhắm mắt ngủ.
Đợi đến khi nhịp thở của cậu dần ổn định, tôi mới đứng dậy, đi ra ngoài rồi khép cửa lại.
Ở hành lang, Phó Cận đang tựa lưng vào tường như đang đợi tôi.
Tôi bước tới, vung tay giáng cho anh một bạt tai.
Hệ thống: [Á—]
Khung bình luận:
[Cô ta dám đánh nam chính thật sao? Thật sự tưởng nam chính còn tình cảm với mình chắc?]
[Cứ chờ xem, nam chính sẽ dạy cho cô ta một bài học nhớ đời.]
[Nhưng nữ phụ cũng là do quá tức giận thôi đúng không? Đứa trẻ ngoan thế này mà nuôi dạy thành ra hèn nhát như vậy.]
Phó Cận bị đánh nghiêng mặt sang một bên, anh chậm rãi xoay lại, trong mắt như có lửa đốt.
Anh túm chặt lấy cổ tay tôi, ép mạnh tôi vào tường, cánh tay chống sát bên tai, cả người áp sát tới.
"Thẩm Uẩn Niệm, cô tưởng tôi không dám đụng vào cô sao?"
Tôi ngước mắt nhìn anh, cơn giận trong lồng ngực bốc lên, chẳng còn màng đến điều gì nữa.
Tôi thúc đầu gối, một cú trúng đích ngay giữa hạ bộ anh ta.
Phó Cận hừ lạnh một tiếng, mặt trắng bệch trong tích tắc, cả người cuộn tròn ngồi thụp xuống đất, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Khung bình luận: [????!!!!]
Hệ thống: [Á á á!!!!]
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống anh ta.
"Phó Cận, con trai anh bị người ta ức hiếp đến mức này, anh là người chết rồi hay sao mà không biết một tí gì?"
Nói xong, tôi xoay người bỏ đi thẳng.
10.
Về đến phòng, tôi đóng sầm cửa, chốt chặt.
Tim đập thình thịch, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy nhẹ.
Hệ thống trong đầu tôi gào thét điên cuồng: [Ký chủ cô điên rồi sao cô dám đá nam chính, cô vậy mà thật sự dám—]
Tôi hít một hơi thật sâu, kiểm tra lại ổ khóa cửa một lần nữa.
Xác nhận đã khóa chặt.
Sợ thì cũng có sợ thật, nhưng hối hận thì không.
Lúc Phó Cận về phòng, tôi nghe thấy tiếng bước chân anh dừng lại trước cửa phòng mình một lát.
Vài giây sau, tiếng bước chân xa dần.
Tôi nằm trên giường trân trân nhìn lên trần nhà, chẳng biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.