Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
Sáng sớm hôm sau, tôi xuống lầu.
Phó Cận đang quay lưng về phía tôi gọi điện thoại.
"... Vậy thì đừng để sót đứa nào hết."
"Phụ huynh không dạy được thì để tôi dạy thay. Aikhông phục thì cứ bảo họ trực tiếp đến tìm tôi."
Đầu dây bên kia khép nép vâng dạ.
Anh cúp máy, xoay người lại, ánh mắt chạm phải tôi thì khựng lại một nhịp, có chút không tự nhiên.
Tôi phớt lờ anh, đi thẳng đến bàn ăn.
Phó Tư Niên chẳng biết đã chui ra từ bếp lúc nào, hai tay nâng một ly sữa rất cẩn thận, đôi chân ngắn chạy lạch bạch, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi.
"Chị ơi, uống đi."
Chị ơi?
Tôi vừa đón lấy định uống một ngụm, nghe thấy hai chữ này liền phun thẳng ra ngoài.
Khung bình luận cười điên đảo:
[Chị ơi? Dù gì đi nữa thì nữ phụ cũng là mẹ ruột nó mà.]
[Mặt nam chính đen thui như đít nồi rồi kìa! Ha ha ha.]
[Thật ra nữ phụ trông trẻ thật mà, gọi bằng chị cũng không sai chút nào.]
Phó Cận bước tới, chân mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi: "Gọi là dì."
Phó Tư Niên ngửa cổ lên, mặt đầy vẻ không phục: "Ba ơi, chị ấy đâu có già đâu, sao lại phải gọi là dì? Hôm qua chị ấy ngầu lắm nhé, từ trên trời rơi xuống cứu con như Tôn Ngộ Không vậy đó."
Khóe môi Phó Cận khẽ nhếch lên một cái khó lòng nhận ra, rồi lại nhanh chóng trở lại bình thường.
Tôi đưa tay xoa đầu Phó Tư Niên.
Thằng bé thuận thế dụi dụi vào lòng bàn tay tôi.
Sau bữa sáng, thái độ của Phó Tư Niên đối với tôi thay đổi rõ rệt, nói chuyện không còn xỉa xói như mấy ngày trước nữa, thậm chí còn chủ động gắp bánh bao nhỏ cho tôi.
Phó Cận đặt bát xuống, bỗng nhiên lên tiếng: "Thời gian này, tôi sẽ cùng cô đưa thằng bé đến trường."
Tôi liếc nhìn anh một cái, không đáp lời. Phó Tư Niên thì mặt mày rạng rỡ.
Nhưng vui vẻ được một lúc, nó lại cúi đầu, dùng thìa khuấy loạn bát cháo, do dự mở lời: "Vậy... hôm nay trường có hoạt động, hai người có thể..."
Lời chưa nói hết, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Khung bình luận:
[Trước đây trường thằng bé có hoạt động, nữ chính chẳng bao giờ đi cả, vì cô ấy cảm thấy mấy trò trẻ con này rất phiền phức.]
[Nam chính cũng bận tối mắt tối mũi, chưa từng đi lần nào.]
[Nhìn là biết nữ phụ không muốn đi rồi, đi rồi sao mà dạo phố ăn chơi nhảy múa được?]
Tôi: "Tôi đi."
Phó Tư Niên đột ngột ngẩng đầu, mắt tràn đầy sự xúc động.
Phó Cận khẽ ho một tiếng, cầm điện thoại lên xem xem rồi lại đặt xuống: "Hôm nay công ty cũng không có việc gì gấp, ba cũng đi."
Khung bình luận: [......]
Tôi: [......]
Hệ thống: [Tôi còn vừa nhìn thấy tin nhắn Wechat trợ lý hối thúc anh ta đi họp cơ mà.]
12.
Đến trường, Phó Tư Niên hệt như một chú cún con được tháo xích, gặp ai cũng hớn hở giới thiệu: "Đây là chị tôi! Còn đây là ba tôi!"
Cô giáo là một cô gái trẻ, mỉm cười nhìn tôi rồi lại nhìn Phó Cận, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.
"Ồ, Hóa ra em là con thứ hai à! Ba em bảo dưỡng tốt thật đấy."
Mặt Phó Cận đen như đít nồi.
Khóe miệng tôi cũng giật giật không thôi.
Đến khi ra sân vận động, nhìn thấy các hạng mục của hoạt động cha mẹ và bé, tôi cảm thấy cả người không ổn chút nào.
Trò chơi [Hai người ba chân].
Hai người lớn buộc chân vào nhau, thi xem ai về đích trước.
Tôi đứng tại chỗ, mặt không cảm xúc: "Ấu trĩ."
Nhưng vừa cúi đầu, tôi đã chạm ngay phải đôi mắt lấp lánh đầy mong đợi của Phó Tư Niên.
Hít sâu một hơi, tôi quay sang nhìn Phó Cận, dùng giọng điệu như bàn bạc việc công: "Phó tổng, nếu anh thấy khó xử, tôi có thể nhờ người khác giúp."
Ngay bên cạnh cũng có một bé mầm non có anh trai đi cùng.
Phó Cận liếc tôi một cái: "Không cần. Tôi làm được."
Khung bình luận:
[Chắc chắn là vì con trai thôi, chứ không phải vì nữ phụ đâu. Hừ]
Cô giáo mang dây buộc đến, thắt chặt cổ chân của tôi và Phó Cận vào nhau.
Lúc chuẩn bị, tay anh bỗng nhiên đỡ lấy eo tôi.
Cả người tôi cứng đờ.
Anh nói: "Thế này cho đỡ ngã."
Tiếng còi khởi động vang lên.
Và sau đó là một màn hỗn loạn.
Tôi bước chân trái, anh lại bước chân phải, suýt chút nữa khiến cả hai vấp ngã. Các cặp phụ huynh bên cạnh đều bước đi thoăn thoắt, còn hai chúng tôi thì như hai con chim cánh cụt mới học đi, lảo đảo nghiêng ngả, va vấp đủ đường.
Tôi hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Anh có thể nghe tôi chỉ huy không hả?"
Phó Cận cũng bật lại: "Bước chân cô nhỏ như thế, tôi có nghe cũng vô dụng."
Lời vừa dứt, dưới chân bỗng vướng phải thứ gì đó. Tôi đổ nhào về phía trước, anh cũng theo đà ngã xuống, đè nặng lên người tôi.
Hai tay anh chống bên tai tôi, lồng ngực áp sát vào tôi, hơi thở dồn dập phả thẳng vào hõm cổ.
Khung bình luận im bặt trong một thoáng, rồi sau đó bùng nổ điên cuồng:
[Đứng dậy! Mau đứng dậy! Thanh thiên bạch nhật, giữa bàn dân thiên hạ, không được làm trò mờ ám!]
[Nam chính là của nữ chính, nữ phụ kia thu lại cái ánh mắt của cô ngay!]
[Chẳng hiểu sao, tôi đột nhiên thấy hai người này có chemistry ghê, hehe]
Tôi dùng lực đẩy anh ra, đứng dậy phủi bụi trên người.
"Thua rồi."
Nhưng Phó Tư Niên không hề thất vọng.
Thằng bé đứng ở vạch đích, cười rạng rỡ như hoa.
Vòng thi thứ hai là cõng người chạy.
Tôi nhìn Phó Cận, dứt khoát lên tiếng: "Để tôi cõng anh."
Anh định ngồi xuống thì khựng lại: "Cô đùa à? Ngày xưa toàn là tôi cõng cô thôi."
Tôi đáp: "Ngày xưa là ngày xưa, bây giờ..."
Thôi bỏ đi, bây giờ xem chừng cũng không ổn.
Tôi bắt đầu hối hận vì đã đồng ý cùng Phó Tư Niên đến trường rồi.
Khung bình luận:
[Nữ phụ nghiêm túc đấy à ?]
[Cô ta định cõng nam chính? Ai cõng ai cơ?]
[Nữ phụ tưởng sáng nay mình ăn rau chân vịt của Popeye chắc?]
Hệ thống trong đầu tôi thở dài: [Ký chủ, hãy so sánh chiều cao và thể hình của hai người một chút đi, cô tốt nhất nên có chút tự nhận thức về bản thân.]
Phó Cận bỗng nhiên khẽ cười.
Anh xoay người, hơi khom lưng xuống: "Lên đi."
Tôi do dự hai giây, rồi nằm bò lên lưng anh.
Tấm lưng anh rất rộng, cách một lớp vải áo vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm nóng.
Tôi áp mặt vào lưng anh, vòng tay ôm cổ, cả người được anh nâng lên một cách vững chãi.
Tiếng còi vang lên.
Anh chạy rất nhanh.
Phó Tư Niên chạy lạch bạch theo bên cạnh, vừa chạy vừa hò reo: "Ba cố lên! Chị cố lên! Nhanh lên nhanh lên!"
Lúc chúng tôi lao qua vạch đích, xung quanh vang lên những tiếng vỗ tay nồng nhiệt.
Phó Tư Niên nhào tới ôm lấy chân tôi, cười tít mắt: "Hạng nhất! Chúng ta là hạng nhất!"
Tôi xoa đầu thằng bé, không nói gì.
Phó Cận đứng bên cạnh, hơi thở vẫn chưa ổn định, cúi mắt nhìn hai chúng tôi.
Ánh mắt anh lướt qua mặt tôi, dừng lại trên đôi tay đang ôm chặt tôi của Phó Tư Niên, cuối cùng dời đi chỗ khác.