Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13.
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách bình lặng.
Kể từ sau buổi hoạt động ở trường, Phó Tư Niên trở nên bám người và nói nhiều hơn.
Sáng nào trước khi ra cửa cũng phải xác nhận ba lần: "Chị ơi, tối chị vẫn về chứ?"
Đi học về việc đầu tiên là chạy khắp nhà tìm tôi, đến mức Phó Cận cũng không nhìn nổi nữa.
"Con là con trai ba hay là con chó cô ấy nuôi đấy?"
Phó Tư Niên đầy khí phách đáp: "Chó cũng biết nhận chủ nhân mà."
"Ba muốn làm chó còn không làm nổi đâu, gâu gâu gâu!"
Phó Cận: "..."
Trong bữa tối hôm đó, Phó Tư Niên bỗng nhiên buông đũa, ngập ngừng liếc nhìn tôi.
"Chị ơi... anh trai của bạn Hiểu Hiểu lớp em, lần trước ở đại hội thể thao có nhìn thấy chị đấy."
"Ừ, rồi sao?"
"Anh ấy bảo chị xinh đẹp. Hiểu Hiểu hỏi em có thể cho anh ấy xin WeChat của chị không?"
Khung bình luận:
[Ồ quao? Nữ phụ có người theo đuổi rồi?]
[Mắt nhìn người kiểu gì vậy, thế mà thích cô ta?]
[Lầu trên im miệng đi, nữ phụ xinh thật mà, nếu không ngày xưa nam chính có thèm nhìn trúng không?]
Tôi còn chưa kịp mở lời, Phó Cận đã lên tiếng trước.
"Không có."
Phó Tư Niên chớp mắt: "Cái gì không có cơ ạ?"
"WeChat."
"Cô ấy không dùng WeChat."
Phó Tư Niên hoang mang nhìn anh: "Nhưng ba ơi, hôm qua ba còn nhắn tin cho chị hỏi có về ăn cơm không mà..."
Đôi đũa trong tay Phó Cận khựng lại.
Phó Tư Niên vẫn ngây thơ không biết gì, tiếp tục truy vấn: "Chị ơi, nhà bạn Hiểu Hiểu cũng giàu lắm, anh trai bạn ấy trẻ hơn ba, đẹp trai hơn ba, còn..."
Phó Cận đặt mạnh bát xuống bàn: "Thế thì con đi mà nhận cậu ta làm ba!"
Thằng bé hớn hở: "Thật ạ?"
Khung bình luận:
[Nghe mùi chua chua. Sao tôi cứ thấy nam chính nhưđang ghen thế nhỉ?]
[Làm gì có chuyện đó? Nữ phụ năm xưa hại anh ấy bị tai nạn suýt chết, đầu óc anh ấy có vấn đề mới đi thích một kẻ hại người như thế.]
[Thế sao ngày nào anh ấy cũng theo người ta đi chạy bộ? Chẳng phải vì nghe thấy người ta chê mình già, khen nữ phụ trẻ trung sao.]
Nhắc đến chuyện chạy bộ, tôi cũng thấy lạ.
Dưới sự cổ vũ của tôi, Phó Tư Niên cuối cùng cũng chịu ra ngoài vận động.
Mỗi buổi chiều, thằng bé lại chạy hai vòng trong khu tiểu khu, chạy đến mức thở hồng hộc, mặt mũi đỏ bừng.
Tôi chạy cùng nó, Phó Cận chẳng biết từ lúc nào cũng gia nhập vào.
Một đứa nhỏ mũm mĩm chạy hì hục phía trước, hai người lớn mỗi người mang một tâm tư đi phía sau, cảnh tượng này nhìn kiểu gì cũng thấy quái dị.
Hôm đó tôi ra cửa muộn vài bước, đi đến góc cua thì tình cờ nghe thấy Phó Tư Niên đang hỏi: "Ba ơi, sao ba lại chạy bộ với tụi con? Công ty ba sắp phá sản rồi ạ?"
Giọng Phó Cận mang theo vài phần bất lực: "Ba rèn luyện sức khỏe không được à?"
Phó Tư Niên im lặng một hồi, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "Có phải ba nghe thấy các bạn trong lớp con khen chị xinh đẹp, nên ba cũng muốn mình trở nên đẹp trai hơn một chút đúng không?"
"..."
"Ba ơi ba đừng lo, ba đã rất đẹp trai rồi. Chỉ là hơi già một tí thôi."
"Phó Tư Niên!"
"Nhưng ba cứ chạy đi, biết đâu chạy xong lại hết già đấy!"
Tôi đứng ở góc rẽ, bịt miệng suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Sau một tháng, Phó Tư Niên giảm được gần ba ký.
Hệ thống cũng cảm thấy tiền thưởng của tôi sắp cầm chắc trong tay rồi.
Nhưng trong lòng tôi, chẳng hiểu sao lại thấy có chút không nỡ.
14.
Sau khi gầy đi, đường nét trên khuôn mặt Phó Tư Niên trông có vài phần giống tôi.
Đẹp trai, đáng yêu vô cùng.
Những ngày tháng ở trường mầm non của nó cũng trở nên dễ dàng hơn.
Bạn bè nhiều hơn, nụ cười cũng tươi hơn, không còn thu mình vào góc chơi một mình như trước nữa.
Tôi còn đăng ký cho nó học một lớp Taekwondo, dặn dò nó: "Lần sau có ai bắt nạt, cứ đánh lại cho tôi. Đánh không lại thì về gọi tôi."
Nó gật đầu thật mạnh, bàn tay nhỏ nắm chặt lại.
Mọi chuyện đều đang chuyển biến theo hướng tốt đẹp.
Tốt đến mức tôi suýt nữa quên mất rằng, tất cả những điều này đều có thời hạn.