Ta bị một tiểu hồ ly biết nói tiếng người bắt cóc về Thanh Khâu - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cái giá phải trả cho việc ăn nói không suy nghĩ là…

Ba ngày bị nhốt.

Tiểu hồ ly ôm lấy cục u to tướng trên trán, vẻ mặt chán đời, ngồi thu lu một góc.

“Nói xem, người chọc giận hắn làm gì cơ chứ.”

“Nhưng mà nói thật...”

Nó thập thò rướn đầu lại gần, hạ thấp giọng như thể đang tiết lộ thiên cơ:

“Câu người vừa nói, ai nấy trong phủ đều đã nghĩ đến từ lâu rồi, chỉ là không ai dám nói ra.”

“Tiểu thúc của ta cái gì cũng tốt, chỉ có cái tính khí kia…”

“Chậc chậc, còn thối hơn cả mấy cái hộp cá trích lên men của loài người các người.”

… Nó mà cũng biết cả cá trích lên men.

“Này, tỷ tỷ tên gì vậy?”

“Ta tên Cát Mạn Mạn, còn ngươi?”

“Họ Sơ Lý, tên Hoạch An.”

“Sơ... Lý?”

Có họ này thật sao?

Thấy ta bày vẻ mặt mù mờ, tiểu hồ ly liền dùng móng vẽ xuống đất cho ta xem.

Vừa viết vừa nói: “Cái tên Hoạch An là tiểu thúc đặt cho ta, với mong ước cả đời này ta sẽ bình an vô sự.”

Viết xong, nó ngẩng đầu lên.

Đôi mắt to màu nâu đỏ ngấn nước, long lanh ánh sáng, chớp chớp nhìn ta, nỗ lực hết sức để dụ dỗ:

“Tiểu thúc ta mỏ hỗn nhưng tâm thiện, đối với ta rất tốt đó.”

“Nếu người chịu làm thẩm thẩm của ta, chắc chắn hắn cũng sẽ đối xử với người rất tốt!”

“Đừng có mơ.”

Giọng nói như hồn ma không một tiếng động mà đột ngột vang lên.

Người vừa tới chính là vị mỹ nhân khuynh thành kia, sắc mặt đầy vẻ ghét bỏ: “Ta nghĩ rồi, vẫn nên sớm đưa con người yếu ớt này về lại chốn cũ thì hơn.”

“Lỡ đâu ở lại đây lại sinh bệnh gì, phiền phức chết đi được.”

Hắn chắp tay sau lưng, hơi ngẩng đầu lên.

Dùng một tư thế cao ngạo đến mức đáng ghét, giọng điệu cũng chẳng khá hơn:

“Còn về việc ngươi buông lời xúc phạm ta …”

“Hừ hừ.”

“Bổn tọa lòng dạ rộng rãi, không thèm chấp kẻ ti tiện như ngươi.”

Ta nhìn thẳng vào lỗ mũi hắn, chậm rãi thốt ra một tiếng:

“Giỏi.”

“…”

Gương mặt tuấn tú của mỹ nhân lập tức đen lại thành xanh mét.

Tiểu hồ ly ôm đầu chui về lại góc tường: “Xong rồi xong rồi, tiêu đời rồi.”

Hậu quả của việc ăn nói xấc xược chính là…

Trên đường về, hắn ném ta lên một đám mây đang nhún nhảy loạn xạ giữa không trung.

Toàn bộ bầu trời vang vọng tiếng nữ cao chói lói của ta, vô cùng dồi dào khí lực.

Còn hắn thì sao?

Đứng trên một đám mây ngoan ngoãn kế bên, dáng vẻ đoan chính nhàn nhã, bình tĩnh thưởng thức cảnh ta chật vật gào thét.

Cảm giác như ta đã đi hết lượt tàu lượn siêu tốc trong kiếp này.

Trong cơn choáng váng vì cảm giác mất trọng lực dữ dội…

Ta đã nôn.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo