TA VÀ BỆ HẠ OAN GIA CỦA MÌNH - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nghĩ rằng có lẽ là thiếu một tia sét, nhưng sét là thứ chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, pháo thăng thiên nổ cũng gần giống như sấm, lại còn có thể có bất cứ lúc nào. Kết quả, pháo nổ bay một góc tường cung. Vẫn vô dụng!


Sao mà tuyệt vọng thế chứ!


Tiêu Kỳ Cảnh ngồi bên cạnh ung dung ăn hoa quả, liếc nhìn bộ dạng như lửa đốt của ta, thong thả cất lời: "Bệ hạ mông trần là ai thế nhỉ? Đại lão mặc đồ nữ lại là ai ta? Ồ, là ngươi đang ngồi trên long ỷ đó à."


Ta thấy hắn dửng dưng, liền uy hiếp: "Ngươi có tin lát nữa ta có thể làm ra chuyện quá đáng hơn không? Đến phủ Lại Bộ Thượng thư giúp ngươi mất mặt trước Lý Hy Vi một lần nữa."


Hắn nhíu mày một cái, nhưng rồi lại tiếp tục buông xuôi: "Đi đi, dù sao thì cái mặt ấy ta cũng không cần nữa. Cái chức Bệ hạ này ai thích làm thì làm, thần thiếp đây dù sao cũng không còn mặt mũi nào mà làm nữa."


Ta: "......"


Ta thật sự cạn lời!


Lúc ta đang vò đầu bứt tóc đứng dậy định xông ra ngoài, hắn đột nhiên hỏi: "Ngươi vội vã muốn đổi lại như vậy, có phải là vẫn muốn đến Ly Bắc tìm Hoàng thúc của ta không?"


Bước chân ta khựng lại.


Hắn: "Quả nhiên, nói gì mà muốn đi lang bạt giang hồ, thật ra là muốn đến Ly Bắc tìm Hoàng thúc của ta, hắn tốt đến vậy sao, đáng để ngươi đã thành thân với ta rồi mà vẫn tơ tưởng đến hắn?"


Ta: "......"


Thật ra, Ly Vương Tiêu Việt Ly cũng không có gì tốt.


Chẳng qua là năm đó đã cứu ta từ miệng hai con sói, có ơn cứu mạng với ta; chẳng qua là mấy năm nay vì ơn cứu mạng đó, ta có để tâm đến y nhiều hơn một chút; chẳng qua là y chưa bao giờ châm chọc ta như Tiêu Kỳ Cảnh, mà còn cười dịu dàng với ta, nói những lời ta thích nghe, lại còn có một vẻ ngoài ưa nhìn.


Tuy Tiêu Kỳ Cảnh gọi y một tiếng Hoàng thúc, nhưng thật ra y chỉ lớn hơn chúng ta ba tuổi.


Y rời khỏi kinh đô Thượng Kinh vào năm Tiên đế băng hà, tự mình xin đến Ly Bắc trấn thủ biên cương Ly Bắc.


Hơn hai năm nay, chúng ta vẫn luôn thư từ qua lại.


Tiêu Kỳ Cảnh nói không sai, mấy tháng trước ta nói muốn đi lang bạt giang hồ, chính là muốn đi tìm y.


Nhưng lúc này ta đổi lại, giờ ta muốn đi thật sự không phải vì Tiêu Việt Ly, mà là ta không thể chịu nổi ánh mắt nhìn ta như kẻ biến thái của bọn cung nhân nữa rồi.


Tiêu Kỳ Cảnh: "Không chịu nổi cũng phải chịu, họa do mình gây ra, thì tự mình gánh lấy."


Nói xong, còn đi tìm Thái hậu.


Ta: "......"


8.


Các đại thần dâng tấu chương chửi mắng "Bệ hạ" cả công khai lẫn ngấm ngầm suốt nửa tháng trời, cuối cùng mới chịu dừng, bắt đầu dâng tấu chương bình thường.


Đương nhiên, tấu chương mắng "ta", ta đều ném hết cho Tiêu Kỳ Cảnh xem.


Ta không muốn đã "chết" xã hội rồi còn bị "quất xác" đâu.


Hôm đó, Tiêu Kỳ Cảnh đang phê duyệt tấu chương trong Ngự thư phòng, ta thì đang gà gật ở Ngự Hoa Viên, đột nhiên bị người ta lay tỉnh.


Mở mắt ra là thấy Ảnh vệ của Tiêu Kỳ Cảnh đang đứng trước mặt ta: "Bệ hạ, có tin khẩn."


Ta còn chưa tỉnh ngủ, hơi mơ màng, một lúc sau mới phản ứng lại, ngồi vững, giữ gìn hình tượng: "Đưa đây."


Ảnh vệ đưa tin khẩn cho ta xong, lại biến mất không thấy tăm hơi.


Ta vốn định mang đến cho Tiêu Kỳ Cảnh, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, ta lại mở tờ giấy ra xem. Tin khẩn chỉ có một câu: "Ly Vương đã đến chủ thành Lâm Bắc." 


Ta: "?"


Từ Thượng Kinh đi qua chính là Lâm Bắc, qua Lâm Bắc rồi mới đến Ly Bắc.


Tiêu Việt Ly đã đến Lâm Bắc!


Ta lập tức tỉnh ngủ hẳn, trong đầu bất giác tính toán quãng đường, từ Thượng Kinh đi qua chỉ cần nửa tháng là đến được chủ thành Lâm Bắc.


Một lát sau mới nhận ra, Tiêu Việt Ly chính là đang về Thượng Kinh.


Bởi vì sắp đến Tết Trùng Dương rồi.


Tiệc rượu hoàng gia Tết Trùng Dương năm nay rất lớn, là Thái hậu triệu y trở về. Nói là lúc đó y có việc, không tham dự hôn lễ của ta và Tiêu Kỳ Cảnh được, thiếu mất tiền mừng của y, rất thiệt thòi, nên gọi y về nộp bù tiền mừng.


Thái hậu cũng triệu nương ta trở về, lúc ta và Tiêu Kỳ Cảnh thành thân, nương ta và cha ta còn bận hơn, biên cương đột nhiên xảy ra nạn châu chấu, châu chấu hoành hành, cả quân đội phải đi giúp dân bắt châu chấu.


Vì thế, nương ta từ biên cương xa xôi đã gửi cho ta một lời chúc (đe dọa) nhẹ bẫng: "Dám đ//ánh Bệ hạ, nương ngươi về sẽ đập ngươi!"


Ta: "......"


Ta khổ quá mà.


Chẳng phải là hồi nhỏ ta hay mơ làm hiệp khách trượng nghĩa, từng đ//ánh mấy tên lưu manh trên đường phố Thượng Kinh, được cái danh hiệu “Đại tỷ phố Huyền Vũ" sao, hình tượng đ//ánh người của ta sao lại sâu sắc đến thế?


Huống hồ, lúc đó cùng ta đ//ánh người còn có cả Tiêu Kỳ Cảnh!


......


Kể từ khi biết tin Tiêu Việt Ly sắp trở lại Thượng Kinh, ta trở nên phấn chấn hẳn, còn bắt đầu bận rộn. Ngươi hỏi ta bận gì à, đương nhiên là bận chuyện đổi lại thân thể với Tiêu Kỳ Cảnh rồi.


Khoảng thời gian này, ta đã nghiền ngẫm rồi.


Mọi cách đều không hiệu quả, khả năng duy nhất là phải tái hiện lại khung cảnh lúc đó.


Thế là, ta tìm Tứ Hỉ đến.


Tứ Hỉ cung kính quỳ xuống trước mặt ta hỏi: "Bệ hạ, ngài tìm nô tỳ có việc gì ạ?"


Ta nói: "Giờ Ngọ ngày mai, lúc trẫm đến tìm Hoàng hậu, ngươi nhớ đẩy Hoàng hậu một cái, giống như lần trước ngươi đẩy nàng ấy vậy, nhất định phải đẩy nàng ngã vào người trẫm."


Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tứ Hỉ viết dấu hỏi chấm to đùng.


Ta hứng chịu ánh mắt vừa ngơ ngác vừa nghi ngờ của Tứ Hỉ, đành phải căng da đầu nói dối: "Trẫm chỉ là muốn cùng Hoàng hậu... hôn một cái."


Tứ Hỉ hết ngơ ngác, đột nhiên chuyển sang rưng rưng nước mắt: "Bệ hạ, cuối cùng ngài cũng biết Hoàng hậu nương nương thầm yêu ngài rồi!"


Ta: "?"


Tứ Hỉ: "Lần trước nô tỳ đã nói với Người rồi, Hoàng hậu nương nương muốn rời khỏi Thượng Kinh là vì không muốn nhìn Người lập hậu, Người còn không tin. Cuối cùng Người cũng thông suốt rồi, đáng mừng đáng mừng!"


Ta: "!"


Con nhóc này thông đồng với Tiêu Kỳ Cảnh từ khi nào vậy? Lại còn dám đặt điều vu khống ta sau lưng!


Ta đã nói mà, lần trước ta vừa thu dọn xong hành lý, Tiêu Kỳ Cảnh đã xuất hiện kịp thời.


Tứ Hỉ: "Bệ hạ yên tâm, nô tỳ bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"


Ta: "......"


Được, ta nhớ mặt nó rồi, đợi ta và Tiêu Kỳ Cảnh đổi lại, ta sẽ xử nó.


Bây giờ có việc quan trọng hơn, quốc sư kiêm chuyên viên dự báo thời tiết chính thức của Đại Lương nói, giờ Ngọ ngày mai có mưa rào kèm sấm sét.


9.


Ngày hôm sau, giờ Ngọ ba khắc.


Ta nhìn bầu trời u ám trên đỉnh đầu, tâm trạng kích động.


Ta tựa nghiêng người vào lan can cung Trường Cực, nhìn Tiêu Kỳ Cảnh dùng tốc độ rùa bò mười hơi thở mới bước được ba bước xuất hiện trước mặt ta, hắn cười như không cười hỏi ta: "Bệ hạ, tìm ta có việc gì?"


Ta tiến lên một đoạn, cười hiền hòa: "Nhớ Hoàng hậu thôi."


Hắn: "......"


Hắn cảnh giác lùi lại một bước, "Ngươi lại muốn giở trò gì?"


Ta: "......"


Biết rõ mồn một về nhau thật là đáng ghét.


Ta tiếp tục hiền hòa: "Sao có thể chứ? Trẫm chỉ là nhớ Hoàng hậu, muốn hôn Hoàng hậu một cái."


Hắn: "......"


Hắn trợn to mắt, "Ngươi quả nhiên hạ lưu... Á!"


Cảm ơn Hỉ muội của ta, tuy sau lưng ta đặt điều bậy bạ, nhưng thời khắc mấu chốt vẫn đáng tin cậy. Bao năm nay nó theo ta gây rối khắp nơi, không nói cái khác, riêng về khoản lực tay thì không chê vào đâu được.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo