Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là, khung cảnh đã được tái hiện hoàn toàn, Tiêu Kỳ Cảnh cũng không ngờ Hỉ muội của ta dám đ//ánh lén, liền ngã nhào về phía ta.
Tai nạn duy nhất có lẽ là, Hỉ muội của ta kích động quá, dùng sức quá đà, trực tiếp khiến Tiêu Kỳ Cảnh ngã nhào qua cả người ta. Rõ ràng ta đã ước lượng khoảng cách, là cả hai cùng ngã phía trong lan can, nhưng cú đẩy này của nó, trực tiếp làm cả hai đứa ta đè sập lan can, ngã ra ngoài.
Mà bên ngoài lan can, là bậc thềm cao khoảng một trượng.
Ta nghe thấy một tiếng "Rầm" thật lớn, gáy ta đập xuống đất, mắt bắt đầu nổ đom đóm, eo hình như cũng đau âm ỉ.
Ta: "!"
Tiêu Kỳ Cảnh xót thân thể của mình, lập tức muốn bò dậy xem vết thương của ta: "Họa Thư, ngươi không sao chứ?"
Nhưng nước đã đến chân thế này, ta có thể để hắn bò dậy sao?
Ta nắm chặt tay hắn, "Có sao, đau."
Hắn càng sốt ruột hơn.
Ta nói tiếp: "Cần ngươi hôn một cái mới hết đau được."
Tiêu Kỳ Cảnh: "......"
Ánh mắt Tiêu Kỳ Cảnh nhìn ta lập tức như nhìn kẻ thiểu năng, hắn quay đầu hét lên với Tứ Hỉ: "Gọi Ngự y, mau! Hoàng hậu... không phải, Bệ hạ bị ngã hỏng não rồi!"
Ta: "......"
Ngươi mới hỏng não đó!
Ta lại liếc nhìn bầu trời, Quốc sư đại nhân đã nói, giờ Ngọ ba khắc nhất định có mưa rào kèm sấm sét, bỏ lỡ lần này phải đợi nửa tháng nữa.
Ta không màng đau hay không nữa, túm tóc kéo đầu hắn xuống, c//ưỡng hôn.
Chỉ là, nửa khắc trôi qua, một khắc trôi qua... Sét đâu?!
Cái Đại Lương này còn có một người nào đáng tin cậy không hả?!
Ta tuyệt vọng rồi, và đúng lúc ta tuyệt vọng, Ngự y đã chạy tới, vừa chạy vừa lớn tiếng hỏi: "Hai đứa nhóc kia lại giở trò..."
Chữ "chết tiệt" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, ông ấy đã nhìn rõ tư thế của hai đứa ta bây giờ, lảo đảo một cái, suýt thì ngã ngay trước cửa.
Ta: "......"
Tiêu Kỳ Cảnh: "......"
Tiêu Kỳ Cảnh: "Bây giờ buông trẫm ra được chưa, Ngự y đến rồi, có thể chữa não cho ngươi rồi đó."
Ta: "?"
Khoan đã, hắn để mặc ta hôn một khắc, không lẽ là vì ta nói cần hắn hôn một cái mới hết đau sao?
Cảm giác rung động đột ngột này là sao đây?
Mà khi ta còn đang suy nghĩ vấn đề này, trên đỉnh đầu vang lên một tiếng sấm, ta lập tức ngừng suy nghĩ, nhắm mắt hôn thêm lần nữa.
Một tia sét, đ//ánh xuống.
Mở mắt ra, tạ ơn trời đất, cuối cùng ta cũng lại được nhìn thấy gương mặt yêu nghiệt của Tiêu Kỳ Cảnh.
Nhưng một canh giờ sau, nếu có thể lựa chọn, ta thà rằng một canh giờ trước nhìn thấy là khuôn mặt của chính mình.
Bởi vì lúc đó Ngự y đến cùng một đám hạ nhân, Hỉ muội của ta còn thêm mắm thêm muối miêu tả cho Ngự y về trò tự tìm ch//ếc của hai đứa ta. Vì thế, bây giờ cả hoàng cung đều đang đồn: Vì Hoàng hậu quá mức hoang dã, đã làm Bệ hạ bị trật eo.
Ánh mắt của bọn cung nhân nhìn ta, phải nói là vô cùng đặc sắc.
Ngay cả Thái hậu cũng đến quan tâm ta, nhìn ta với vẻ mặt "con nhỏ này khá lắm", nói thẳng thừng: "Họa Thư à, tuyệt đối đừng nương tay với Tiêu Kỳ Cảnh, nhất định phải mặc sức giày vò nó, đè ép nó, c//ưỡng b//ức nó."
Ta: "......"
Tiêu Kỳ Cảnh híp đôi mắt đào hoa xinh đẹp của hắn lại, tay đỡ eo, ý cười đắc ý trong mắt không tài nào che giấu được.
Ta: "......"
Ta phát hiện ra rồi, kể từ khi ta gả cho Tiêu Kỳ Cảnh, ta không phải đang mất mặt thì cũng là đang trên đường mất mặt!
10.
Vết thương ở eo của Tiêu Kỳ Cảnh phải nghỉ ngơi mấy ngày mới hoàn toàn bình phục, vào ngày eo hắn khỏi hẳn, cũng vừa hay là lúc Tiêu Việt Ly trở về Thượng Kinh.
Tiêu Kỳ Cảnh thấy ta cứ nhìn mãi về phía ngoài cung, bực bội hỏi ta: "Có cần trẫm ban cho ngươi một lá hưu thư không?"
Ta mắt long lanh nhìn hắn: "Ngươi tốt bụng vậy sao?"
Hắn nhếch mép: "Không thể nào."
Ta lườm hắn một cái: "Ta biết ngay là ngươi không dám trái ý Mẫu hậu mà, nhưng không sao, nếu ngươi thật sự muốn hòa ly, ta có thể viết hưu thư cho ngươi."
Hắn tức giận ra lệnh cho Phúc công công: "Xây tường cung cao thêm, đóng hết cửa sổ lại, tuyệt đối không cho phép Hoàng hậu bước ra khỏi cửa cung nửa bước!"
Ta: "......"
Nam nhân nhỏ mọn.
Nhưng ta vẫn gặp được Tiêu Việt Ly vào ngày hôm sau, lúc y vào cung yết kiến Thái hậu, chúng ta đã tình cờ gặp nhau ở Ngự Hoa Viên.
Hơn hai năm không gặp, y gầy đi một chút, cũng đen đi nhiều.
Cũng phải, Ly Bắc sao có thể so sánh với Thượng Kinh được, môi trường ở đó không tốt, thỉnh thoảng còn có bão cát.
Y nhìn thấy ta, theo thói quen muốn xoa đầu ta một cái, kết quả, đưa tay ra mới phát hiện, cái đầu bây giờ của ta y không biết phải xoa vào đâu.
Bên trái ba cây trâm phượng chín đuôi, bên phải năm cây trâm phượng chín đuôi, trên đỉnh đầu còn có một đóa mẫu đơn to tổ bố, loại mà viền hoa có gai có thể dùng làm ám khí luôn.
Hỉ muội của ta vì để ngăn ta "cắm sừng" Tiêu Kỳ Cảnh, có thể nói là đã dùng hết tâm cơ. Cả một đầu trâm cài, khắc họa rõ nét hình tượng một phụ nhân đã gả cho kẻ trọc phú của ta.
Đồng thời còn vô cùng giống tú bà ở thanh lâu!
Mấy ngày trước, Hỉ muội của ta bị ta mắng cho một trận, nó còn gân cổ lên gào với ta: "Hoàng hậu nương nương, Bệ hạ ngoài việc hơi độc mồm độc miệng và hạ tiện ra, thì có điểm nào không bằng Ly Vương chứ!"
Ta thật sự phải thay Tiêu Kỳ Cảnh cảm ơn nó, đ//ánh giá thật là trung thực.
Không giúp hắn tô vẽ thêm chút nào!
Bây giờ, Tiêu Việt Ly đành bất đắc dĩ thu tay về, trên mặt thoáng qua một tia ngượng ngùng: "Họa Thư dạo này vẫn tốt chứ?"
Ta gật đầu, cười hỏi: "Vẫn ổn, Hoàng thúc thì sao?"
Trên mặt Tiêu Việt Ly lại thoáng qua một tia mất mát: "Họa Thư trước đây đều gọi ta là Ly ca ca, bây giờ lại trở nên xa cách rồi."
Ta: "......"
Ta thầm nghĩ: Hồi đó ta gọi ngươi là Ly ca ca là để chọc tức Tiêu Kỳ Cảnh, tỏ ra ta lớn hơn Tiêu Kỳ Cảnh một bối, bây giờ mà gọi nữa, thì loạn hết cả bối phận.
Ta chuyển chủ đề: "Hoàng thúc ở Ly Bắc không gặp được cô nương nào ưng ý sao? Sao vẫn về một mình vậy?"
Tiêu Việt Ly: "......"
Tiêu Việt Ly tức giận: "Hèn gì người ta nói 'gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó', ngươi gả cho Tiêu Kỳ Cảnh xong, liền học luôn cái thói chọc vào nỗi đau của người khác của hắn, phải không?"
Ta: "......"
Y tức không chịu được, bực bội bỏ đi, trước khi đi, còn quay lại nhìn ta một cái vẻ muốn nói lại thôi. Ánh mắt đó rõ ràng là đang nói: Ngươi không biết ta thích ai sao?
Ta ngượng ngùng gãi gãi sau gáy, nào ngờ Hỉ muội của ta còn cắm cả ám khí ở sau gáy ta, gãi một cái, liền bị một vật bằng kim loại không rõ tên đâm thủng đầu ngón tay!
Ta gầm lên một tiếng: "Tứ Hỉ, ngươi lăn qua đây cho bản cung!"
Tứ Hỉ hớn hở chạy tới, mở miệng một câu đã làm ta hộc m//áu: "Nương nương, nô tỳ đã nói rồi, đây mới là người chứ, tháng trước người dịu dàng cứ như biến thành người khác vậy, dọa nô tỳ phải kể lại tiểu sử nửa đời trước của người cho người nghe.
"Bây giờ cuối cùng cũng trở lại bình thường rồi."
Tim ta đột nhiên đập thịch một cái, có một dự cảm không lành: "Ngươi nói tháng trước ngươi đã làm gì?"
Tứ Hỉ: "Kể lại tiểu sử nửa đời trước của người cho người nghe đó!"
Ta run rẩy cất lời: "Kể như thế nào?"
......