Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn Lê Chu đầy vẻ không tin nổi, thấy cậu ấy cũng đang bàng hoàng.
"Ngài Lục, tôi ngồi phía trước là được rồi, anh vừa tiếp khách cả tối cần nghỉ ngơi, tôi không nên..."
Lục Thần Hiên thúc giục lần nữa, giọng điệu vô cùng kiên nhẫn: "Nhanh lên."
"Vâng." Tôi đành bấm bụng lên xe.
Tuy nhiên, Lục Thần Hiên - người vốn dĩ ngồi xe chưa bao giờ hạ tấm chắn - lần đầu tiên chủ động nhấn nút đóng tấm ngăn cách. Ngay cả rèm cửa sổ cũng được kéo kín mít. Trong xe rơi vào một sự im lặng nặng nề. Giữa không gian tối tăm, mùi hương ngọt lịm cứ quẩn quanh đầu mũi. Để thoát khỏi sự hành hạ của pheromone, tôi móc túi lấy một viên kẹo có tác dụng ức chế lén lút ngậm vào.
Lúc này Lục Thần Hiên bỗng dưng mở lời:
"Đêm đó sau khi cậu đưa tài liệu xong, lúc nào thì đi?"
Nghe anh nhắc đến chuyện đêm đó, tôi không khỏi lo lắng: "Giao tài liệu tận tay anh xong là tôi đi ngay."
Tôi cố gắng làm cho giọng mình tự nhiên nhất có thể, nói xong không quên lén quan sát anh. Ánh mắt anh thoáng qua một tia thất vọng. Tôi nuốt nước miếng, không dám nói thêm lời nào.
Lục Thần Hiên sau khi tỉnh dậy không nhớ chuyện đêm đó. Đây là chuyện tôi mới biết khi hết kỳ nghỉ quay lại làm việc. Anh nhầm tưởng người đêm đó là một Omega nào đó nên luôn tìm kiếm. May mà hôm đó lúc rời đi, tôi đã lén vào phòng giám sát xóa hết dữ liệu. Để giữ lấy công việc này, tôi đúng là liều mạng rồi.
Quãng đường 40 phút về biệt thự đối với tôi chẳng khác nào một sự tra tấn. Ngay khi xe vào sân, tôi run rẩy mở cửa bước xuống. Lê Chu lo lắng đi tới: "Sao sắc mặt cậu kém thế? Để tôi đưa cậu về nghỉ nhé?"
Tôi khó khăn gật đầu. Ngay khi Lê Chu vươn tay định đỡ tôi thì một bàn tay to lớn, rõ từng khớp xương đột nhiên ngăn cậu ấy lại.
5. SỰ CHIẾM HỮU CỦA ALPHA CỰC PHẨM
Lê Chu cau mày, có vẻ rất đau. Lục Thần Hiên kéo cậu ấy ra phía sau. Động tác xem chừng rất nhẹ nhưng lại khiến Lê Chu loạng choạng lùi lại một bước lớn.
"Cậu không khỏe?"
Sự quan tâm đột ngột của Lục Thần Hiên khiến tôi có chút không kịp thích nghi, chỉ vô thức lắc đầu: "Tôi không sao, chỉ là hơi say xe thôi."
Lục Thần Hiên nhìn tôi chằm chằm không cảm xúc hồi lâu mới nói: "Ngày mai cậu không cần lái xe đâu, nghỉ ngơi đi." Nói xong anh liền xoay người đi thẳng vào nhà.
Lục Thần Hiên vừa đi, Lê Chu vừa xoa cổ tay bị siết đỏ vừa đi tới: "Mai cậu được nghỉ rồi, ông chủ biết thương người thế này đúng là hiếm thấy."
Làm việc ở đây một thời gian, tôi thấy Lục Thần Hiên cũng khá tâm lý đấy chứ. Anh ít khi bắt tôi tăng ca, lại còn hay mang đồ ăn ngon về. Anh cũng không giống như những ông chủ mà nhóm tài xế hay kể, bị pheromone ảnh hưởng rồi tùy tiện phát tình trong xe.
"Ông chủ của chúng ta, thực ra cũng tốt lắm." Tôi cẩn thận nói.
Lê Chu há hốc mồm nhìn tôi đầy kinh ngạc: "Anh ta hạn cho tôi trong một tháng phải tìm ra Omega đêm đó, không tìm thấy thì cuốn gói cút xéo."
Nghe thấy Lục Thần Hiên vẫn đang tìm người đêm đó, cơ thể tôi bỗng trở nên căng cứng. Lê Chu không nhận ra sự khác thường, tiếp tục nói:
"Lạ thật, với an ninh của biệt thự này, không thể có người ngoài lẻn vào được. Tôi thực sự không hiểu làm sao lại xuất hiện một Omega từ trên trời rơi xuống như thế."
"Tại sao Lục Thần Hiên lại muốn tìm Omega đó?"
Lê Chu ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Cậu phải biết là một Alpha cực phẩm khi mất trí thì không thể kiểm soát được việc thụ thai. Nếu người đó có ý đồ xấu, nhà họ Lục sao có thể ngồi yên chờ chết?"
Tôi nắm chặt tay, não bộ hiện lên hình ảnh đôi đồng tử vàng kim đêm đó. Hơi thở nóng rực, không khí đục ngầu... Hai con người hoàn toàn mất trí quyện chặt vào nhau.
Tôi run giọng hỏi: "Tìm thấy thì sẽ thế nào?"
"Bị tìm thấy, ước chừng kết cục không tốt đẹp gì đâu."
Lê Chu nói đoạn bỗng cau mày, lấy tay bịt mũi, sắc mặt dần đỏ bừng: "Chu Mục, pheromone của cậu... cứ thế này sẽ bị phát hiện mất."
"Tôi đi vệ sinh một lát."
Nói xong tôi đi về phía cửa lớn biệt thự. Nhưng chỉ vừa đi vài bước, tôi đã cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt đang bám theo mình. Ngẩng đầu lên, tôi vô tình chạm mắt với Lục Thần Hiên trên ban công.
Anh đứng đó từ bao giờ? Ánh mắt kiên định và lạnh lẽo của anh khiến tôi bồn chồn. Tôi rảo bước thật nhanh, chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt anh ngay lập tức.
6. NHỮNG BỨC HỌA TRONG PHÒNG NGỦ
Vài ngày sau, Lục Thần Hiên gọi tôi vào đối chiếu lịch trình. Vừa bước vào thư phòng, tôi đã thấy ngay chiếc bánh Sacher trên bàn làm việc của anh. Lục Thần Hiên đang nói về lịch trình, còn mắt tôi thì cứ dính chặt vào cái bánh không rời.
Hồi trước đưa anh đến công ty, đi ngang qua một tiệm bánh sắp khai trương, tôi có nói với anh: "Ngài Lục, bánh Sacher ở tiệm này nổi tiếng lắm, Lê Chu nói dù là Tổng thống đến cũng phải xếp hàng mới mua được."
Lúc đó Lục Thần Hiên nói gì nhỉ? Tôi cố nhớ lại, hình như anh chẳng nói gì, chỉ là tâm trạng đột nhiên trở nên rất tệ. Tôi không biết là anh không thích bánh hay không thích xếp hàng.
Khi hoàn hồn lại, Lục Thần Hiên đã dặn dò xong. Tôi luyến tiếc nhìn cái bánh lần cuối, vừa định rời đi thì bị anh gọi lại.
"Cái này cậu cầm đi."
Mắt tôi sáng rực lên, nhưng miệng vẫn khách sáo: "Ông chủ, cái bánh này anh còn chưa động vào..."
"Người ta tặng, tôi không thích ăn, cậu không ăn thì tôi vứt." Nói đoạn anh định bưng cái bánh ném vào thùng rác thật.
Tôi vội vàng lao tới nhận lấy: "Tôi ăn! Tôi ăn!"