Tài Xế Beta Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nhưng đúng lúc này, Lục Thần Hiên đột nhiên nắm chặt cổ tay tôi. Anh sa sầm mặt, lạnh lùng hỏi: "Trên người cậu, sao lại có mùi Omega?"

Cái nhìn sắc lẹm của anh khiến tôi lạnh sống lưng. Vì kỳ phát tình, mùi của tôi không thể tránh khỏi việc đậm lên. Mắt thấy sắp lộ tẩy, não bộ tôi xoay chuyển cực nhanh: "Chắc là... tối qua đi tụ tập, không cẩn thận dính phải thôi."

Tôi bắt đầu nói bừa. Nghĩ thầm người như Lục Thần Hiên chắc cũng chẳng tò mò đời tư của cấp dưới đâu. Thế nhưng vừa dứt lời, sắc mặt anh càng thêm sắt lại: "Tụ tập?"

"Chỉ là bạn bè gặp mặt thôi."

Mùi ngọt lịm trong phòng ngày càng nồng. Tôi cố nén cơn chóng mặt, giật tay ra khỏi Lục Thần Hiên: "Nếu ngài không còn việc gì khác, tôi xin phép đi trước." Nói xong tôi chạy biến khỏi thư phòng.

Vừa đến trước thang máy thì va ngay phải Lê Chu. Nhìn thấy trạng thái của tôi, cậu ấy tái mặt. Tôi đã bị pheromone của Lục Thần Hiên làm cho loạn trí hoàn toàn.

"Ăn viên kẹo này trước đi." Lê Chu đưa viên kẹo ức chế liều cao vào miệng tôi. Loại này mạnh gấp 5 lần thuốc thường. Tôi yếu ớt dựa vào Lê Chu.

"Cậu thế này không đi làm được đâu, tôi đưa cậu về phòng nghỉ." Lê Chu bế bổng tôi lên. Tay chân tôi như dây leo quấn chặt lấy cậu ấy. Cậu ấy phóng pheromone ra để an ủi tôi, nhưng chẳng thấm tháp gì. Tôi bất an dụi vào cổ Lê Chu.

Đúng lúc đó, Lê Chu đột ngột dừng bước.

"Ngài Lục?" Lê Chu ngỡ ngàng nhìn Lục Thần Hiên đứng ở cuối hành lang.

Sống lưng tôi tê dại, một luồng khí lạnh chạy dọc cơ thể.

"Ngài Lục, Chu Mục không khỏe, tôi đưa cậu ấy đi nghỉ."

Ý thức tôi mờ mịt, nhưng vẫn cố quay đầu lại. Chạm phải ánh mắt băng giá của Lục Thần Hiên, tôi thấy ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn.

"Đưa cho tôi, tôi đưa cậu ấy đi nghỉ là được."

Lê Chu khó xử nhìn tôi. Nếu lúc này ở chung một phòng với Lục Thần Hiên, pheromone của anh chắc chắn sẽ ép tôi phát điên. Tôi mím chặt môi, khẽ lắc đầu.

7. DƯỚI GỐI VÀ NHỮNG BỨC HỌA

Lục Thần Hiên sải bước tới, mạnh bạo cướp tôi từ vòng tay Lê Chu. Chiếc bánh Sacher trong tay tôi rơi xuống, lăn lóc dưới đất, làm bẩn một mảng lớn chiếc sơ mi trắng. Tôi và Lê Chu sững sờ nhìn nhau.

Ánh nhìn giao nhau đó dường như chọc giận Lục Thần Hiên. Anh nhìn Lê Chu đầy hung dữ: "Mẹ kiếp, bỏ tay ra!"

Lục Thần Hiên bình thường trông lạnh lùng nhưng luôn giữ đúng mực thước. Việc anh đột ngột nói bậy khiến tôi và Lê Chu đứng hình. Khi kịp định thần, tôi đã bị anh bế vào phòng ngủ.

May mà viên kẹo đã phát huy tác dụng, tôi dần bình tĩnh lại.

"Gần đây cậu sao vậy? Mệt quá à?" Lục Thần Hiên đưa cho tôi một chiếc sơ mi sạch.

Tôi đỏ mặt lúng túng. Trong lúc đó, quản gia gõ cửa phòng. Hai người trao đổi gì đó rồi Lục Thần Hiên quay lại với vẻ mệt mỏi: "Lát nữa tôi bảo bác sĩ lên kiểm tra cho cậu, cứ nghỉ ở đây đi."

Tôi định từ chối nhưng Lục Thần Hiên đã vội vàng rời đi. Tôi nhìn chiếc sơ mi đen trong tay, nó mang đậm mùi hương của anh. Tôi áp mặt vào áo, tham lam hít hà. Cơ thể dần được xoa dịu. Những hình ảnh mặn nồng đêm mưa ấy cứ hiện về trong trí óc. Khi nhận ra mình đang làm gì, tôi cứng đờ cả người. Tôi lắc đầu cho tỉnh táo rồi đứng dậy thay áo.

Chưa kịp cài nút áo, tôi chợt nhận ra dưới gối của Lục Thần Hiên có thứ gì đó kê lên. Là một chiếc cà vạt rất quen thuộc.

Năm ngoái anh bị đối thủ trả thù, tôi đi đón anh ở bãi đậu xe thì bị phục kích. Lần đầu tiên tôi thấy một ông chủ liều mạng vì nhân viên như thế. Dù tôi cũng khá giỏi võ nhưng anh cứ chết sống kéo tôi ra sau lưng. Lúc đó tôi chẳng thấy cảm động, chỉ thấy tự trọng bị xúc phạm. Cuối cùng tôi không sao, còn anh bị thương, máu chảy rất nhiều.

Lúc đó tôi đã xé cà vạt của mình để băng bó tạm cho anh rồi đua xe đưa anh đến bệnh viện. Sau khi xe dừng, anh còn lo lắng hỏi tôi: "Bị thương à? Sao mặt tái thế?" Hóa ra lâu nay, đó là sự quan tâm anh dành cho tôi.

Tôi thất thần nhìn chiếc cà vạt được là phẳng phiu. Mùi hương trong phòng khiến người tôi nóng ran. Tôi định nhét nó lại dưới gối thì chạm phải vài tờ giấy.

Lấy ra xem, não bộ tôi trống rỗng. Trên giấy vẽ đầy hình họa của tôi. Hầu hết là góc nhìn từ trên cao xuống.

Tôi đi tới cửa sổ sát đất. Cửa sổ này hướng thẳng ra khu vườn. Trong lúc chờ anh xuất phát, tôi thường ở ngoài vườn giết thời gian. Những tờ giấy vẽ và bút mực trên bàn tròn cho thấy anh luôn đứng đây quan sát tôi.

 

Sự hưng phấn mãnh liệt ập tới. Cảm xúc mạnh mẽ khuếch đại mọi giác quan. Phải rời khỏi đây ngay. Tôi xoay người định đi thì đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.

Ngước nhìn lên, trong đôi mắt sâu thẳm của Lục Thần Hiên đang cuộn trào những cảm xúc tôi không hiểu nổi, như thể anh đang cực lực kìm chế. Ánh nhìn nóng rực của anh khiến bao tử tôi thắt lại.

"Ngài Lục, xin lỗi, tôi đi ngay đây."

Lục Thần Hiên chậm rãi ép sát tôi. Anh nhìn tôi sâu hoắm, đầy áp lực: "Đi đâu? Đi tìm Lê Chu à?"

 

Tôi đúng là định đi tìm Lê Chu. Tôi không biết cơ thể mình bị làm sao nữa. Ý thức tan biến, đại não ngừng suy nghĩ. Đêm mặn nồng đó, chiếc cà vạt, những bức họa... cứ đan xen vào nhau. Tôi nén cơn thúc giục muốn hôn anh, gật đầu bừa bãi rồi định lách qua người anh.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo